@clipz_central63: The elephant in the room 😂 #speed #adinross #streamer #foryou

clipz_central63
clipz_central63
Open In TikTok:
Region: CA
Tuesday 07 July 2026 21:05:14 GMT
514231
67939
270
14216

Music

Download

Comments

que9bz
que9bz :
Literally nobody was thinking that😂, but 2m the lowest I’d go
2026-07-08 07:06:40
8648
deyorkpup
MostHated :
$7,389.07
2026-07-08 13:36:01
2032
sexywily
wily wil :
fax tho
2026-07-09 03:17:03
0
splixyz
𝓢𝓹𝓵𝓲𝔁𝔂𝔃 :
How was it a elephant in the room of he had to think about it 😭
2026-07-08 06:14:38
3214
adisalija_
Adis :
Bro addressed atom in the room
2026-07-08 15:28:00
788
9stxxzz
Jvani ☦︎ :
Me speed and Bradly were so shocked that he said that 🤣
2026-07-08 07:35:11
752
ga1440
gj :
wait, you guys are getting paid ?
2026-07-08 19:52:29
188
iqgnep
chris_tuff :
10k negotiable
2026-07-08 13:29:34
301
kadeisonline
kadeisonline :
my last death bread
2026-07-08 13:03:34
71
bluesponge17
Francis𓅓 :
a mcflurry
2026-07-08 20:21:57
8
thunderrumbel
ᛕꪮ᥅ :
lowest is 20
2026-07-08 14:40:59
96
trollations
Trollations🎭 :
Not even close to a elephant in the room moment 💀
2026-07-08 10:29:01
9
oofturtal
Hernandez :
for free
2026-07-08 14:45:40
13
wldooooo
Alexander :
A crisp 20 and a In n out double double w fries and a large drink
2026-07-08 09:56:23
19
amirx916
Amir. Xheraj🇦🇱 :
Bro that shit is mad weird nobody was thinking that but the lowest I’m going is 500k
2026-07-08 09:34:39
9
ibeouttheway
🎲 :
Bro adressed the atom in the room 💀✌️
2026-07-08 10:55:13
79
rzoh_
SALAHUDDIN💫 :
Adin was funny back then
2026-07-08 16:10:12
53
b_crrll19
Benjamin :
For free
2026-07-08 19:25:13
6
theoazerfray
Theo :
“Fooorrrrrr” free
2026-07-08 08:32:24
12
unfortunatelystvn
steven here :
2 mil
2026-07-08 18:49:52
0
dvcarter0
Dominic ✝️🇺🇸 :
No one was thinking that bro 😂, lowest I’ll go is two quarters
2026-07-09 00:57:29
5
isobo1
0. :
GOD bless everyone
2026-07-08 21:42:25
4
To see more videos from user @clipz_central63, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Kinh thành Phú Xuân vào cuối xuân luôn mang một màu nắng dịu. Những bức tường vàng cũ kỹ loang bóng thời gian, mái ngói rêu phong nằm im dưới hàng thông già, còn gió thì cứ chầm chậm thổi qua hành lang sâu hun hút như đang giữ kín một bí mật nào đó của hoàng thành. Ngày đầu tiên gặp nhau, Nguyễn Tĩnh chỉ nghĩ đó là một ánh mắt thoáng qua. Hôm ấy hắn mặc áo dài gấm xanh thẫm, theo phụ thân vào cung dự yến. Trên đường đi lạc qua một sân viện vắng, hắn thấy một người đang ngồi dưới gốc thông, tay cầm quạt giấy, nghiêng đầu ngắm đàn chim sẻ đậu trên mái ngói. Người kia mặc áo đỏ sẫm thêu hoa văn tròn bằng chỉ vàng, dung mạo thanh tú nhưng ánh mắt lại rất yên bình. Giữa không gian cổ kính ấy, y giống như một bức tranh thủy mặc được ai đó vô tình đánh rơi giữa nhân gian. Nguyễn Tĩnh đứng lặng rất lâu. Đến khi người kia quay sang nhìn, hắn mới giật mình như vừa tỉnh mộng. “Huynh đứng đó nhìn ta mãi làm gì?” Giọng nói nhẹ như gió đầu hè. Nguyễn Tĩnh khẽ ho một tiếng, cố giữ vẻ bình thản. “Ta chỉ vô tình đi ngang qua.” Người kia bật cười. “Vậy chắc là hữu duyên.” Nụ cười ấy khiến tim Nguyễn Tĩnh đập loạn. Sau này hắn mới biết y tên là Phạm Khải, nhỏ hơn hắn hai tuổi, là cháu của một vị quan trong triều, từ nhỏ lớn lên trong phủ nên thường ra vào hoàng thành. Từ hôm đó, Nguyễn Tĩnh luôn vô thức tìm kiếm bóng dáng màu đỏ giữa những hành lang vàng úa. Hắn gặp Phạm Khải dưới mái hiên khi trời mưa, gặp y bên hồ sen vào buổi sớm, gặp cả lúc hoàng hôn buông trên những bậc đá rêu phong. Mỗi lần gặp, hai người chỉ trò chuyện đôi ba câu, nhưng ánh mắt lại chẳng nỡ rời nhau. “Huynh thích yên tĩnh sao?” Phạm Khải từng hỏi. Nguyễn Tĩnh gật đầu. “Ừm.” “Vậy thật giống ta.” Từ đó, hai người bắt đầu thường xuyên ở cạnh nhau hơn. Họ cùng ngồi dưới gốc cây già nghe tiếng ve, cùng đi dọc hành lang dài trong cung nội, cùng lén mang trà nóng lên mái lầu ngắm trăng khuya. Nguyễn Tĩnh dần nhận ra, chỉ cần ở cạnh Phạm Khải, những muộn phiền trong lòng hắn đều dịu xuống. Có lần hắn bị phụ thân trách phạt vì không chịu theo con đường quan lộ đã định sẵn. Đêm ấy, hắn ngồi một mình bên hồ sen, ánh mắt trầm mặc. Phạm Khải tìm thấy hắn. Y không hỏi gì, chỉ lặng lẽ ngồi xuống cạnh bên. Một lúc sau mới khẽ nói: “Huynh mệt lắm sao?” Nguyễn Tĩnh cười nhạt. “Có đôi khi ta cảm thấy bản thân giống chim trong lồng.” Phạm Khải nhìn hắn rất lâu, rồi nhẹ giọng: “Nếu huynh là chim trong lồng… vậy ta sẽ mở cửa cho huynh bay đi.” Chỉ một câu ấy thôi cũng đủ khiến trái tim Nguyễn Tĩnh mềm nhũn. Nhưng cả hai đều không dám nói ra tình cảm của mình. Bởi họ đều hiểu, thứ tình cảm ấy giữa chốn kinh thành này vốn không dễ dàng tồn tại. Thế nên họ chỉ âm thầm quan tâm nhau bằng những điều nhỏ nhặt nhất. Là khi Nguyễn Tĩnh ho nhẹ một tiếng, hôm sau Phạm Khải đã đem theo túi thuốc thơm. Là lúc Phạm Khải buồn ngủ trên đường về, Nguyễn Tĩnh liền khẽ kéo vai y tựa vào mình. Là những ánh mắt vấn vương thật lâu dưới mái hiên mỗi lần chia biệt. Mùa hạ năm ấy, kinh thành đổ cơn mưa lớn. Phạm Khải vì dầm mưa mà sinh bệnh, sốt cao nhiều ngày không dậy nổi. Nguyễn Tĩnh gần như ngày nào cũng lén đến thăm y. Đêm nọ, khi mọi người đã ngủ say, hắn ngồi cạnh giường thay khăn lạnh cho Phạm Khải. Ánh nến lay động, soi gương mặt y nhợt nhạt đến xót lòng. Trong cơn mê man, Phạm Khải bỗng nắm lấy tay hắn. “Huynh…” Nguyễn Tĩnh cúi xuống. “Ta ở đây.” “Đừng đi…” Giọng nói yếu ớt ấy khiến lòng hắn đau đến nghẹn thở. Nguyễn Tĩnh siết chặt tay y, khẽ đáp: “Ừm, ta không đi.” Đó là lần đầu tiên hắn nhận ra, mình đã yêu người này sâu đến mức nào. Sau khi khỏi bệnh, Phạm Khải dường như cũng không còn muốn che giấu ánh mắt của mình nữa. Y thường nhìn Nguyễn Tĩnh rất lâu. Mỗi lần bị bắt gặp lại vội quay mặt đi, vành tai đỏ lên dưới ánh chiều tà. Một buổi tối đầu thu, hai người đứng dưới mái hiên sau điện. Khoảnh khắc ấy, Nguyễn Tĩnh bỗng đưa tay nâng gương mặt y lên. Nụ hôn đầu tiên đến nhẹ như mưa đầu mùa. #bl #boyslove #dammy #vietnamesebl #vietphuc
Kinh thành Phú Xuân vào cuối xuân luôn mang một màu nắng dịu. Những bức tường vàng cũ kỹ loang bóng thời gian, mái ngói rêu phong nằm im dưới hàng thông già, còn gió thì cứ chầm chậm thổi qua hành lang sâu hun hút như đang giữ kín một bí mật nào đó của hoàng thành. Ngày đầu tiên gặp nhau, Nguyễn Tĩnh chỉ nghĩ đó là một ánh mắt thoáng qua. Hôm ấy hắn mặc áo dài gấm xanh thẫm, theo phụ thân vào cung dự yến. Trên đường đi lạc qua một sân viện vắng, hắn thấy một người đang ngồi dưới gốc thông, tay cầm quạt giấy, nghiêng đầu ngắm đàn chim sẻ đậu trên mái ngói. Người kia mặc áo đỏ sẫm thêu hoa văn tròn bằng chỉ vàng, dung mạo thanh tú nhưng ánh mắt lại rất yên bình. Giữa không gian cổ kính ấy, y giống như một bức tranh thủy mặc được ai đó vô tình đánh rơi giữa nhân gian. Nguyễn Tĩnh đứng lặng rất lâu. Đến khi người kia quay sang nhìn, hắn mới giật mình như vừa tỉnh mộng. “Huynh đứng đó nhìn ta mãi làm gì?” Giọng nói nhẹ như gió đầu hè. Nguyễn Tĩnh khẽ ho một tiếng, cố giữ vẻ bình thản. “Ta chỉ vô tình đi ngang qua.” Người kia bật cười. “Vậy chắc là hữu duyên.” Nụ cười ấy khiến tim Nguyễn Tĩnh đập loạn. Sau này hắn mới biết y tên là Phạm Khải, nhỏ hơn hắn hai tuổi, là cháu của một vị quan trong triều, từ nhỏ lớn lên trong phủ nên thường ra vào hoàng thành. Từ hôm đó, Nguyễn Tĩnh luôn vô thức tìm kiếm bóng dáng màu đỏ giữa những hành lang vàng úa. Hắn gặp Phạm Khải dưới mái hiên khi trời mưa, gặp y bên hồ sen vào buổi sớm, gặp cả lúc hoàng hôn buông trên những bậc đá rêu phong. Mỗi lần gặp, hai người chỉ trò chuyện đôi ba câu, nhưng ánh mắt lại chẳng nỡ rời nhau. “Huynh thích yên tĩnh sao?” Phạm Khải từng hỏi. Nguyễn Tĩnh gật đầu. “Ừm.” “Vậy thật giống ta.” Từ đó, hai người bắt đầu thường xuyên ở cạnh nhau hơn. Họ cùng ngồi dưới gốc cây già nghe tiếng ve, cùng đi dọc hành lang dài trong cung nội, cùng lén mang trà nóng lên mái lầu ngắm trăng khuya. Nguyễn Tĩnh dần nhận ra, chỉ cần ở cạnh Phạm Khải, những muộn phiền trong lòng hắn đều dịu xuống. Có lần hắn bị phụ thân trách phạt vì không chịu theo con đường quan lộ đã định sẵn. Đêm ấy, hắn ngồi một mình bên hồ sen, ánh mắt trầm mặc. Phạm Khải tìm thấy hắn. Y không hỏi gì, chỉ lặng lẽ ngồi xuống cạnh bên. Một lúc sau mới khẽ nói: “Huynh mệt lắm sao?” Nguyễn Tĩnh cười nhạt. “Có đôi khi ta cảm thấy bản thân giống chim trong lồng.” Phạm Khải nhìn hắn rất lâu, rồi nhẹ giọng: “Nếu huynh là chim trong lồng… vậy ta sẽ mở cửa cho huynh bay đi.” Chỉ một câu ấy thôi cũng đủ khiến trái tim Nguyễn Tĩnh mềm nhũn. Nhưng cả hai đều không dám nói ra tình cảm của mình. Bởi họ đều hiểu, thứ tình cảm ấy giữa chốn kinh thành này vốn không dễ dàng tồn tại. Thế nên họ chỉ âm thầm quan tâm nhau bằng những điều nhỏ nhặt nhất. Là khi Nguyễn Tĩnh ho nhẹ một tiếng, hôm sau Phạm Khải đã đem theo túi thuốc thơm. Là lúc Phạm Khải buồn ngủ trên đường về, Nguyễn Tĩnh liền khẽ kéo vai y tựa vào mình. Là những ánh mắt vấn vương thật lâu dưới mái hiên mỗi lần chia biệt. Mùa hạ năm ấy, kinh thành đổ cơn mưa lớn. Phạm Khải vì dầm mưa mà sinh bệnh, sốt cao nhiều ngày không dậy nổi. Nguyễn Tĩnh gần như ngày nào cũng lén đến thăm y. Đêm nọ, khi mọi người đã ngủ say, hắn ngồi cạnh giường thay khăn lạnh cho Phạm Khải. Ánh nến lay động, soi gương mặt y nhợt nhạt đến xót lòng. Trong cơn mê man, Phạm Khải bỗng nắm lấy tay hắn. “Huynh…” Nguyễn Tĩnh cúi xuống. “Ta ở đây.” “Đừng đi…” Giọng nói yếu ớt ấy khiến lòng hắn đau đến nghẹn thở. Nguyễn Tĩnh siết chặt tay y, khẽ đáp: “Ừm, ta không đi.” Đó là lần đầu tiên hắn nhận ra, mình đã yêu người này sâu đến mức nào. Sau khi khỏi bệnh, Phạm Khải dường như cũng không còn muốn che giấu ánh mắt của mình nữa. Y thường nhìn Nguyễn Tĩnh rất lâu. Mỗi lần bị bắt gặp lại vội quay mặt đi, vành tai đỏ lên dưới ánh chiều tà. Một buổi tối đầu thu, hai người đứng dưới mái hiên sau điện. Khoảnh khắc ấy, Nguyễn Tĩnh bỗng đưa tay nâng gương mặt y lên. Nụ hôn đầu tiên đến nhẹ như mưa đầu mùa. #bl #boyslove #dammy #vietnamesebl #vietphuc

About