@myhanh.2025: CÂY LENG TRUI Cán Tuýp dầy 1,4#trend #TikTokBeautyFestVN #tiktokshop77 #xuhuong #viraltiktok

Trần Thị Mỹ Hạnh 2025
Trần Thị Mỹ Hạnh 2025
Open In TikTok:
Region: VN
Wednesday 08 July 2026 00:22:53 GMT
251
4
0
2

Music

Download

Comments

There are no more comments for this video.
To see more videos from user @myhanh.2025, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Hội An những ngày cuối đông, gió mùa đông bắc thổi nhẹ qua những mái ngói rêu phong, mang theo hương hoa sữa thoang thoảng từ những con hẻm nhỏ. Minh Khang đứng bên khung cửa sổ. Chàng là con trai út của một thương nhân buôn lụa nổi tiếng đất Quảng Nam, năm nay vừa tròn hai mươi tư tuổi, dung mạo tuấn tú, tính tình ôn hòa, lại có học thức hơn người.
Hội An những ngày cuối đông, gió mùa đông bắc thổi nhẹ qua những mái ngói rêu phong, mang theo hương hoa sữa thoang thoảng từ những con hẻm nhỏ. Minh Khang đứng bên khung cửa sổ. Chàng là con trai út của một thương nhân buôn lụa nổi tiếng đất Quảng Nam, năm nay vừa tròn hai mươi tư tuổi, dung mạo tuấn tú, tính tình ôn hòa, lại có học thức hơn người. "Hiền huynh, sao đứng đó mãi?" Giọng nói ấm áp vang lên từ phía sau khiến Minh Khang giật mình quay lại. Đức Huy - người bạn thanh mai trúc mã của chàng - đang đứng đó, trên tay cầm ấm trà nóng vừa pha. Đức Huy lớn hơn chàng hai tuổi, là con trai của quan tri phủ, từ nhỏ đã cùng chàng học chữ Hán, cùng nhau đọc sách, cùng nhau ngắm trăng. "Tiểu đệ chỉ đang nghĩ đến chuyện ngày mai phải lên kinh đô nộp đơn ứng thí." Minh Khang khẽ thở dài, nhận lấy chén trà từ tay Đức Huy. Đức Huy im lặng một lát, ánh mắt phức tạp nhìn người trước mặt: "Hiền đệ... nếu đỗ đạt, ắt sẽ được bổ nhiệm làm quan nơi xa. Lúc đó..." "Lúc đó thì sao?" Minh Khang ngẩng đầu, bắt gặp ánh mắt của Đức Huy, trong lòng bỗng dưng thấy bồi hồi. Hai người đều hiểu rõ điều không nói ra. Trong xã hội phong kiến này, tình cảm giữa hai nam nhân là điều cấm kỵ, là tội danh có thể khiến cả gia tộc mang nhục. Suốt mười năm qua, từ khi còn là những thiếu niên mười bốn, mười lăm tuổi, họ đã luôn ở bên nhau, cùng nhau vượt qua những ngày tháng khó khăn, cùng nhau chia sẻ niềm vui nỗi buồn. Nhưng chưa bao giờ họ dám nói ra những lời trong tim. "Không có gì." Đức Huy quay đi, nhưng Minh Khang kịp nhìn thấy vành tai ửng đỏ của người ấy. Đêm đó, trăng sáng vằng vặc soi xuống sân nhà cổ. Minh Khang không ngủ được, chàng bước ra hành lang, bất ngờ thấy Đức Huy cũng đang đứng đó, nhìn lên vầng trăng tròn. "Hiền huynh cũng không ngủ được sao?" "Ừ." Đức Huy khẽ đáp, giọng trầm ấm trong đêm tĩnh lặng. "Ngày mai hiền đệ lên đường, ta sợ... sợ sẽ không còn cơ hội được cùng đệ ngắm trăng như thế này." Minh Khang bước lại gần, khoảng cách giữa hai người chỉ còn một gang tay. Chàng có thể nghe thấy nhịp tim của chính mình, và có lẽ cả của Đức Huy nữa. "Đại huynh..." Chàng khẽ gọi, giọng run nhẹ. "Có một chuyện, đệ đã giấu trong lòng suốt mười năm qua." Đức Huy quay lại, ánh trăng soi rõ khuôn mặt tuấn tú của chàng, trong mắt ánh lên một tia hy vọng lẫn lo sợ: "Chuyện gì?" "Khi còn nhỏ, mỗi lần đệ ốm, huynh đều thức suốt đêm chăm sóc. Khi đệ buồn, huynh luôn ở bên an ủi. Khi đệ vui, huynh cũng vui theo." Minh Khang hít sâu, tiếp tục nói. "Đệ luôn tự hỏi, tình cảm này là tình bạn, hay là..." "Là gì?" Đức Huy hỏi, giọng khàn đặc. "Là tình yêu." Minh Khang nói ra hai chữ ấy, như trút bỏ được gánh nặng trong lòng suốt bao năm. "Đệ yêu huynh, không phải tình cảm của bằng hữu, mà là tình cảm của một người muốn ở bên người ấy suốt đời." Không gian như ngưng đọng. Chỉ còn tiếng gió thổi qua những chiếc đèn lồng, tạo nên âm thanh leng keng nhẹ nhàng. Đức Huy nhìn Minh Khang, trong mắt chàng dần dần hiện lên những giọt nước mắt. "Tiểu đệ ngốc..." Đức Huy khẽ nói, đưa tay lau nước mắt. "Huynh cũng vậy. Suốt mười năm qua, huynh cũng yêu đệ. Nhưng chúng ta... chúng ta không thể..." "Đệ biết." Minh Khang gật đầu, mỉm cười buồn. "Nhưng ít nhất, trước khi đệ lên đường, chúng ta đã nói ra được điều trong lòng. Như vậy cũng đủ rồi." Đức Huy bỗng nhiên bước tới, ôm chầm lấy Minh Khang. Cái ôm ấy chặt đến mức như muốn giữ người ấy ở lại mãi mãi, nhưng cũng nhẹ nhàng đến mức sợ làm tổn thương đối phương. "Ta sẽ chờ đệ." Đức Huy thì thầm bên tai Minh Khang. "Cho dù đệ có đỗ đạt làm quan nơi xa, cho dù chúng ta có phải cách xa nhau bao nhiêu, ta vẫn sẽ chờ. Một năm, hai năm, mười năm... ta đều chờ." Minh Khang cảm thấy nước mắt mình rơi xuống vai Đức Huy. Chàng không kìm được nữa, vòng tay ôm chặt lấy người mình yêu: "Đệ cũng sẽ chờ…” Hội An vẫn thế, với những con phố cổ, những ngôi nhà rêu phong, và những chiếc đèn lồng lung linh trong đêm. Và tình yêu của họ, dù không thể công khai giữa xã hội phong kiến này, vẫn âm thầm tồn tại, bền bỉ như dòng sông Hoài chảy qua bao năm tháng. #bl

About