@osman0912598408: #مشاهير_تيك_توك_مشاهير_العرب #البطانه_جمال_الباديه_والريف

سفر العتامير🚶‍♂️💚
سفر العتامير🚶‍♂️💚
Open In TikTok:
Region: SD
Wednesday 08 July 2026 08:48:31 GMT
9586
706
46
44

Music

Download

Comments

user8810193926614
محمد محمود :
جميل جدا ☺️☺️☺️
2026-07-08 17:11:53
0
.yusef360
Youssef Mahmoud Barakat :
ما براك والله
2026-07-08 16:43:40
0
uesr616m
⁶¹⁶ابوبڪـــ𓄂ر𝐴𝑏𝑜𝑏𝑎𝑘𝑟 :
عليك الله واحدة بي ودالخاوية
2026-07-08 08:51:34
0
user823004049353
مصطفى ادم حمد :
🥰🥰🥰
2026-07-08 19:05:41
0
77mm334
👑💖خداعة 😜👑 :
👑👑👑
2026-07-08 18:52:58
0
awadalageb
عوض العاقب :
♥️♥️♥️
2026-07-08 18:28:50
0
.51552270
ود الصــــــ515ـــــيِّ🤍🥀 :
💕💕💕
2026-07-08 18:12:04
0
hussein.hagar
سفر العتامير ... 🫆🫆 :
❤️❤️❤️
2026-07-08 17:50:25
0
t_o_y_o_t_a_2020
✌️ودقلوم🐪 :
🥰🥰🥰
2026-07-08 17:36:22
0
.7162154
الشكري🫡 :
🥰🥰🥰
2026-07-08 17:16:03
0
abdul.rahim.abdul52
عبدالرحيم💛🫀 :
💚💚💚
2026-07-08 17:03:31
0
.3036954
👈 الغربي 👉 :
✌️✌️✌️
2026-07-08 16:51:07
0
.yusef360
Youssef Mahmoud Barakat :
❤️❤️❤️
2026-07-08 16:43:28
0
user2178069713340
اسامه عكام :
🥺🥺🥺
2026-07-08 15:13:33
0
user4610975459233
عمر بشير الحاج الحاج :
🥰🥰🥰
2026-07-08 14:59:24
0
user41285107881547
𝑀𝑂𝐻𝐴𝑁𝐷 𖣙 :
🥰🥰🥰
2026-07-08 14:19:49
0
user402993312021
ود الجاك ود مليط مليط :
🥰🥰🥰
2026-07-08 13:24:05
0
user52717407320301
🕋🕌📿 :
🥰🥰🥰
2026-07-08 12:31:00
0
mustafaabdulatti
صفصف⚡ :
❤️❤️❤️
2026-07-08 11:42:29
0
mutsafaali2
Mustafa❤️ :
🥰🥰🥰
2026-07-08 11:37:40
0
mohamadosman6192
محمد عثمان🇸🇩💪 :
♥️♥️♥️
2026-07-08 11:33:36
0
kwadabrahim
خواض ابراهيم :
✌️✌️✌️
2026-07-08 11:24:06
0
abdalladakeen
ابـ᭄⸙ـو دكـ ᬼ⍣⃟𓄂ــين 𓆲 :
❤️❤️❤️
2026-07-08 11:11:04
0
almoizaliadam2
المعز البوادري 716 :
♥♥♥
2026-07-08 10:07:25
0
uesr616m
⁶¹⁶ابوبڪـــ𓄂ر𝐴𝑏𝑜𝑏𝑎𝑘𝑟 :
🥰🥰🥰
2026-07-08 08:50:36
0
To see more videos from user @osman0912598408, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Kinh thành vào những năm cuối triều Nguyễn luôn mang một vẻ đẹp trầm mặc.  Nguyễn Minh Kha và Phạm Duy An lớn lên cùng nhau trong một con phố toàn phủ đệ của các gia tộc quyền quý. Phụ thân của Minh Kha là Thượng thư bộ Lại, còn gia đình Duy An nhiều đời làm quan văn trong triều. Hai phủ chỉ cách nhau một bức tường thấp, đến mức từ thuở còn bé, cả hai đã trèo qua trèo lại như cơm bữa. Năm lên sáu, Minh Kha từng chống nạnh đứng trước mặt đám trẻ lớn hơn để che cho Duy An đang khóc vì bị giật mất con diều giấy. “Sau này có ta ở đây, không ai được bắt nạt đệ.” Duy An đỏ hoe mắt, níu tay áo người lớn hơn: “Huynh thật sự sẽ bảo vệ ta cả đời sao?” Minh Kha khi ấy còn nhỏ, chẳng hiểu “cả đời” dài bao nhiêu, chỉ cười rất sáng. “Ừ, cả đời.” Lời hứa trẻ con ấy, không ngờ lại theo họ suốt bao năm tháng. Minh Kha lớn hơn Duy An hai tuổi, tính tình điềm tĩnh nhưng lại cực kỳ chiều người mình thương. Những năm thiếu niên, ai trong kinh thành cũng biết vị công tử Nguyễn gia lạnh lùng với thiên hạ, riêng với Phạm tiểu công tử lại dịu dàng đến mức khó tin. Duy An thích ăn bánh đậu xanh ở đầu phố, Minh Kha sẽ sai người mua từ sáng sớm. Duy An sợ sấm, mỗi mùa mưa đều ôm gối chạy sang phòng huynh ngủ. Có lần nửa đêm giật mình vì tiếng sét, Duy An chui cả vào lòng Minh Kha, lí nhí gọi: “Huynh…” Minh Kha mơ màng kéo người vào gần hơn, bàn tay đặt lên tóc hắn, giọng trầm thấp đầy dỗ dành. “Ta ở đây.” Từ nhỏ đến lớn, chỉ cần một câu ấy, Duy An liền an tâm. Thế nhưng năm mười tám tuổi, Duy An mới nhận ra thứ tình cảm mình dành cho Minh Kha đã chẳng còn đơn thuần là huynh đệ. Ngày ấy trời đầu hạ, cả kinh thành treo đầy đèn lồng vì lễ hội trên sông. Duy An đứng trong sân phủ Nguyễn gia nhìn Minh Kha thay triều phục sau buổi vào cung. Người nọ cao lớn, vai rộng, gương mặt anh tuấn dưới ánh hoàng hôn khiến tim hắn đập loạn cả lên. Minh Kha thấy hắn ngẩn người thì bật cười. “Đệ nhìn gì vậy?” Duy An lúng túng quay đi: “Ta… ta chỉ thấy huynh hôm nay rất đẹp.” Nói xong, chính hắn lại đỏ mặt trước. Minh Kha hơi khựng lại. Đó là lần đầu tiên hắn nhìn thấy ánh mắt của Duy An khác đi. Không còn là sự dựa dẫm của một đệ đệ nữa. Mà là thích. Kể từ hôm ấy, Minh Kha cũng bắt đầu không thể bình tĩnh trước Duy An nữa. Chỉ cần đối phương vô thức tựa đầu lên vai mình, lòng hắn đã mềm nhũn. Chỉ cần Duy An cười với người khác lâu hơn một chút, hắn liền thấy khó chịu. Có đêm Minh Kha ngồi một mình trong thư phòng rất lâu, cuối cùng mới bất lực thở dài. Hắn yêu đệ đệ mình lớn lên cùng. Một chuyện trái với khuôn phép lễ giáo. Nhưng lại chẳng thể dừng lại được nữa. Đêm đó hắn gọi Duy An ra ngoài phố cổ. Hai người mặc áo dài gấm, đi giữa những chiếc đèn lồng đỏ treo cao trong con hẻm nhỏ yên tĩnh. Ánh sáng vàng phủ lên gương mặt họ dịu dàng như một giấc mộng cũ. Minh Kha đứng rất gần Duy An. Gần đến mức nghe được cả nhịp thở của nhau. “Đệ… có muốn thành thân không?” Duy An cúi đầu cười nhẹ: “Nếu là người ta không thích, ta không muốn.” “Vậy đệ thích ai?” Duy An im lặng rất lâu. Rồi hắn ngẩng lên nhìn người trước mặt, đôi mắt đẹp đến mức khiến tim Minh Kha đau nhói. “Huynh thật sự không biết sao?” Khoảnh khắc ấy, tất cả đèn lồng trong phố dường như đều trở nên mờ nhạt. Minh Kha nâng tay chạm nhẹ cằm Duy An, động tác dịu dàng như sợ làm người kia tan mất. “Ta từng nghĩ phải giấu chuyện này cả đời.” Giọng hắn khàn đi. “Nhưng ta không chịu nổi việc đệ ở cạnh người khác.” Duy An cười, mắt đã đỏ hoe từ lúc nào. “Ta cũng vậy.” Minh Kha cúi xuống hôn lên môi hắn rất khẽ. Nụ hôn đầu tiên của cả hai mềm mại như gió đêm mùa hạ, mang theo mùi trầm hương và hơi ấm thân thuộc đã gắn bó suốt hơn mười năm. Không mãnh liệt. Chỉ dịu dàng đến đau lòng. Duy An từng tựa đầu lên vai Minh Kha rồi hỏi nhỏ: “Huynh còn nhớ lời hứa năm chúng ta sáu tuổi không?” Minh Kha khẽ cười, vòng tay ôm lấy người trong lòng. “Ta nhớ.” “Huynh nói sẽ bảo vệ ta cả đời.” Minh Kha cúi xuống hôn nhẹ lên tóc hắn. “Không chỉ bảo vệ.” Hắn nói rất khẽ. “Ta còn muốn thương đệ cả đời.” #bl #boyslove #dammy #cophongdammy #vietnamesebl
Kinh thành vào những năm cuối triều Nguyễn luôn mang một vẻ đẹp trầm mặc. Nguyễn Minh Kha và Phạm Duy An lớn lên cùng nhau trong một con phố toàn phủ đệ của các gia tộc quyền quý. Phụ thân của Minh Kha là Thượng thư bộ Lại, còn gia đình Duy An nhiều đời làm quan văn trong triều. Hai phủ chỉ cách nhau một bức tường thấp, đến mức từ thuở còn bé, cả hai đã trèo qua trèo lại như cơm bữa. Năm lên sáu, Minh Kha từng chống nạnh đứng trước mặt đám trẻ lớn hơn để che cho Duy An đang khóc vì bị giật mất con diều giấy. “Sau này có ta ở đây, không ai được bắt nạt đệ.” Duy An đỏ hoe mắt, níu tay áo người lớn hơn: “Huynh thật sự sẽ bảo vệ ta cả đời sao?” Minh Kha khi ấy còn nhỏ, chẳng hiểu “cả đời” dài bao nhiêu, chỉ cười rất sáng. “Ừ, cả đời.” Lời hứa trẻ con ấy, không ngờ lại theo họ suốt bao năm tháng. Minh Kha lớn hơn Duy An hai tuổi, tính tình điềm tĩnh nhưng lại cực kỳ chiều người mình thương. Những năm thiếu niên, ai trong kinh thành cũng biết vị công tử Nguyễn gia lạnh lùng với thiên hạ, riêng với Phạm tiểu công tử lại dịu dàng đến mức khó tin. Duy An thích ăn bánh đậu xanh ở đầu phố, Minh Kha sẽ sai người mua từ sáng sớm. Duy An sợ sấm, mỗi mùa mưa đều ôm gối chạy sang phòng huynh ngủ. Có lần nửa đêm giật mình vì tiếng sét, Duy An chui cả vào lòng Minh Kha, lí nhí gọi: “Huynh…” Minh Kha mơ màng kéo người vào gần hơn, bàn tay đặt lên tóc hắn, giọng trầm thấp đầy dỗ dành. “Ta ở đây.” Từ nhỏ đến lớn, chỉ cần một câu ấy, Duy An liền an tâm. Thế nhưng năm mười tám tuổi, Duy An mới nhận ra thứ tình cảm mình dành cho Minh Kha đã chẳng còn đơn thuần là huynh đệ. Ngày ấy trời đầu hạ, cả kinh thành treo đầy đèn lồng vì lễ hội trên sông. Duy An đứng trong sân phủ Nguyễn gia nhìn Minh Kha thay triều phục sau buổi vào cung. Người nọ cao lớn, vai rộng, gương mặt anh tuấn dưới ánh hoàng hôn khiến tim hắn đập loạn cả lên. Minh Kha thấy hắn ngẩn người thì bật cười. “Đệ nhìn gì vậy?” Duy An lúng túng quay đi: “Ta… ta chỉ thấy huynh hôm nay rất đẹp.” Nói xong, chính hắn lại đỏ mặt trước. Minh Kha hơi khựng lại. Đó là lần đầu tiên hắn nhìn thấy ánh mắt của Duy An khác đi. Không còn là sự dựa dẫm của một đệ đệ nữa. Mà là thích. Kể từ hôm ấy, Minh Kha cũng bắt đầu không thể bình tĩnh trước Duy An nữa. Chỉ cần đối phương vô thức tựa đầu lên vai mình, lòng hắn đã mềm nhũn. Chỉ cần Duy An cười với người khác lâu hơn một chút, hắn liền thấy khó chịu. Có đêm Minh Kha ngồi một mình trong thư phòng rất lâu, cuối cùng mới bất lực thở dài. Hắn yêu đệ đệ mình lớn lên cùng. Một chuyện trái với khuôn phép lễ giáo. Nhưng lại chẳng thể dừng lại được nữa. Đêm đó hắn gọi Duy An ra ngoài phố cổ. Hai người mặc áo dài gấm, đi giữa những chiếc đèn lồng đỏ treo cao trong con hẻm nhỏ yên tĩnh. Ánh sáng vàng phủ lên gương mặt họ dịu dàng như một giấc mộng cũ. Minh Kha đứng rất gần Duy An. Gần đến mức nghe được cả nhịp thở của nhau. “Đệ… có muốn thành thân không?” Duy An cúi đầu cười nhẹ: “Nếu là người ta không thích, ta không muốn.” “Vậy đệ thích ai?” Duy An im lặng rất lâu. Rồi hắn ngẩng lên nhìn người trước mặt, đôi mắt đẹp đến mức khiến tim Minh Kha đau nhói. “Huynh thật sự không biết sao?” Khoảnh khắc ấy, tất cả đèn lồng trong phố dường như đều trở nên mờ nhạt. Minh Kha nâng tay chạm nhẹ cằm Duy An, động tác dịu dàng như sợ làm người kia tan mất. “Ta từng nghĩ phải giấu chuyện này cả đời.” Giọng hắn khàn đi. “Nhưng ta không chịu nổi việc đệ ở cạnh người khác.” Duy An cười, mắt đã đỏ hoe từ lúc nào. “Ta cũng vậy.” Minh Kha cúi xuống hôn lên môi hắn rất khẽ. Nụ hôn đầu tiên của cả hai mềm mại như gió đêm mùa hạ, mang theo mùi trầm hương và hơi ấm thân thuộc đã gắn bó suốt hơn mười năm. Không mãnh liệt. Chỉ dịu dàng đến đau lòng. Duy An từng tựa đầu lên vai Minh Kha rồi hỏi nhỏ: “Huynh còn nhớ lời hứa năm chúng ta sáu tuổi không?” Minh Kha khẽ cười, vòng tay ôm lấy người trong lòng. “Ta nhớ.” “Huynh nói sẽ bảo vệ ta cả đời.” Minh Kha cúi xuống hôn nhẹ lên tóc hắn. “Không chỉ bảo vệ.” Hắn nói rất khẽ. “Ta còn muốn thương đệ cả đời.” #bl #boyslove #dammy #cophongdammy #vietnamesebl

About