@itsyuniya: Long Dress Slim Fit Bridesmaid hadir dengan siluet elegan yang memberikan tampilan anggun dan feminin. Potongannya rapi, nyaman dipakai, serta mudah dipadukan dengan heels dan aksesori favorit. Cocok untuk bridesmaid, resepsi, pesta, lamaran, hingga acara formal saat ingin tampil memukau tanpa berlebihan. #BridesmaidDress #LongDress #SlimFitDress #DressPesta #DressWanita

𝒴𝓊𝓃𝒾𝓎𝒶
𝒴𝓊𝓃𝒾𝓎𝒶
Open In TikTok:
Region: ID
Wednesday 08 July 2026 09:48:43 GMT
7
1
0
1

Music

Download

Comments

There are no more comments for this video.
To see more videos from user @itsyuniya, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Không ai đếm được hết máu đã đổ xuống lòng đất này. Không ai đo được hết nước mắt đã thấm vào từng mạch nguồn sự sống. Bởi những gì đế quốc Mỹ và tay sai Ngụy quyền gieo xuống mảnh đất hình chữ S – không phải là chiến tranh, mà là địa ngục trần gian. Một địa ngục không lửa nhưng thiêu rụi mọi sự sống. Một cơn ác mộng kéo dài suốt 2 thập kỷ, viết nên những chương đen tối nhất mà nhân loại hiện đại không dám ngoảnh mặt nhìn thẳng. Ở Mỹ Lai, 504 con người đã ngã xuống không vì một lý do nào có thể gọi tên. Không vũ khí trong tay, không hận thù trong mắt, không một tiếng kêu kháng cự. Chỉ có những người mẹ bị giật con khỏi vòng tay rồi gục xuống ngay trên thân thể thơ dại của chính mình. Những bé gái chưa kịp biết đến tuổi thanh xuân đã bị g.iày x.éo, s.á.t h.ạ.i rồi quăng xuống những con mương ngập máu – nơi nước không còn là nước, mà là chứng nhân câm lặng của tội ác không thể dung tha. Ở Côn Đảo, người tù không sống – người tù chỉ tồn tại như những bóng ma lặng lẽ. Xích sắt g.ặm vào da thịt từng ngày, miệng bị đổ xà phòng đến cháy bỏng lồng ngực, móng tay bị r.út từng chiếc một – chậm rãi, t.àn nhẫn, như thể thời gian ở đó được sinh ra chỉ để kéo dài nỗi đau. Tiếng rê.n xi.ết không bay nổi qua những bức tường đá dày, nhưng lại vọng sâu vào lòng đất mẹ – như một lời thề thiêng không bao giờ tắt của cả dân tộc. Ở Huế, ở Quảng Trị, trên Đại lộ Kinh hoàng – bom không tha một ai. Người ta ch*t trong lúc chạy trốn, ch*t khi còn đang ôm chặt lấy nhau, ch*t không kịp gọi tên người thân yêu lần cuối. Đất nứt toác ra như vết thương không bao giờ liền miệng. X.ác người trải dài theo quốc lộ, như một tấm bản đồ vẽ bằng máu – chỉ đường về phía tội ác, chỉ đường về phía những nỗi đau không quốc gia nào có thể tự mình gánh nổi. Chất độc da cam – thứ vũ khí không gây ch*t ngay, nhưng giế*t cả thế hệ chưa kịp sinh ra. Không phải chỉ làm cháy rừng, nó làm cháy cả tương lai. Những đứa trẻ chào đời không thể cất tiếng khóc. Không hình hài nguyên vẹn, không tiếng nói, không tuổi thơ. Chúng là những nhân chứng sống cho một loại tội ác vô hình và ghê rợn nhất – diệt chủng bằng di truyền, chậm rãi, âm thầm, và kéo dài qua nhiều kiếp người. Chính quyền Ngụy – không phải nạn nhân, mà là đồng phạm ngay trên chính máu thịt của đồng bào mình. Chúng bắt dân, đố.t làng, cư.ỡng b.ức phụ nữ, khai tử cuộc sống yên lành của bao gia đình vô tội. Chúng dẫn đường cho xe tăng Mỹ nghiền nát xóm làng, cầm dùi cui đ.ập n.át xương những người xuống đường biểu tình, rước máy bay rải bom xuống chính quê cha đất tổ – nơi chôn nhau cắt rốn của mình. Một sự phản bội không thể gọi thành lời. Chúng ta không nhắc lại những điều này để gieo thêm hận thù, nhưng để không cho phép lãng quên – bởi lãng quên chính là một cách ch*t thứ 2 của những người đã khuất. Chúng ta không tô vẽ thêm máu, nhưng phải gọi rõ tên kẻ đã cầm dao. Vì lịch sử, nếu không được gìn giữ bằng sự thật trần trụi và đau đớn, sẽ bị bóp méo bởi những bàn tay bẩn – những bàn tay muốn viết lại quá khứ bằng mực pha loãng của sự giả dối. Và nỗi đau, nếu không được gọi thẳng tên, sẽ bị phủ lên bởi lớp vỏ giả nhân giả nghĩa – thứ ngụy trang tinh vi nhất của tội ác. #theodonglichsu #nguoikesu #camxuclichsu #lichsu #vietnamhungcuong
Không ai đếm được hết máu đã đổ xuống lòng đất này. Không ai đo được hết nước mắt đã thấm vào từng mạch nguồn sự sống. Bởi những gì đế quốc Mỹ và tay sai Ngụy quyền gieo xuống mảnh đất hình chữ S – không phải là chiến tranh, mà là địa ngục trần gian. Một địa ngục không lửa nhưng thiêu rụi mọi sự sống. Một cơn ác mộng kéo dài suốt 2 thập kỷ, viết nên những chương đen tối nhất mà nhân loại hiện đại không dám ngoảnh mặt nhìn thẳng. Ở Mỹ Lai, 504 con người đã ngã xuống không vì một lý do nào có thể gọi tên. Không vũ khí trong tay, không hận thù trong mắt, không một tiếng kêu kháng cự. Chỉ có những người mẹ bị giật con khỏi vòng tay rồi gục xuống ngay trên thân thể thơ dại của chính mình. Những bé gái chưa kịp biết đến tuổi thanh xuân đã bị g.iày x.éo, s.á.t h.ạ.i rồi quăng xuống những con mương ngập máu – nơi nước không còn là nước, mà là chứng nhân câm lặng của tội ác không thể dung tha. Ở Côn Đảo, người tù không sống – người tù chỉ tồn tại như những bóng ma lặng lẽ. Xích sắt g.ặm vào da thịt từng ngày, miệng bị đổ xà phòng đến cháy bỏng lồng ngực, móng tay bị r.út từng chiếc một – chậm rãi, t.àn nhẫn, như thể thời gian ở đó được sinh ra chỉ để kéo dài nỗi đau. Tiếng rê.n xi.ết không bay nổi qua những bức tường đá dày, nhưng lại vọng sâu vào lòng đất mẹ – như một lời thề thiêng không bao giờ tắt của cả dân tộc. Ở Huế, ở Quảng Trị, trên Đại lộ Kinh hoàng – bom không tha một ai. Người ta ch*t trong lúc chạy trốn, ch*t khi còn đang ôm chặt lấy nhau, ch*t không kịp gọi tên người thân yêu lần cuối. Đất nứt toác ra như vết thương không bao giờ liền miệng. X.ác người trải dài theo quốc lộ, như một tấm bản đồ vẽ bằng máu – chỉ đường về phía tội ác, chỉ đường về phía những nỗi đau không quốc gia nào có thể tự mình gánh nổi. Chất độc da cam – thứ vũ khí không gây ch*t ngay, nhưng giế*t cả thế hệ chưa kịp sinh ra. Không phải chỉ làm cháy rừng, nó làm cháy cả tương lai. Những đứa trẻ chào đời không thể cất tiếng khóc. Không hình hài nguyên vẹn, không tiếng nói, không tuổi thơ. Chúng là những nhân chứng sống cho một loại tội ác vô hình và ghê rợn nhất – diệt chủng bằng di truyền, chậm rãi, âm thầm, và kéo dài qua nhiều kiếp người. Chính quyền Ngụy – không phải nạn nhân, mà là đồng phạm ngay trên chính máu thịt của đồng bào mình. Chúng bắt dân, đố.t làng, cư.ỡng b.ức phụ nữ, khai tử cuộc sống yên lành của bao gia đình vô tội. Chúng dẫn đường cho xe tăng Mỹ nghiền nát xóm làng, cầm dùi cui đ.ập n.át xương những người xuống đường biểu tình, rước máy bay rải bom xuống chính quê cha đất tổ – nơi chôn nhau cắt rốn của mình. Một sự phản bội không thể gọi thành lời. Chúng ta không nhắc lại những điều này để gieo thêm hận thù, nhưng để không cho phép lãng quên – bởi lãng quên chính là một cách ch*t thứ 2 của những người đã khuất. Chúng ta không tô vẽ thêm máu, nhưng phải gọi rõ tên kẻ đã cầm dao. Vì lịch sử, nếu không được gìn giữ bằng sự thật trần trụi và đau đớn, sẽ bị bóp méo bởi những bàn tay bẩn – những bàn tay muốn viết lại quá khứ bằng mực pha loãng của sự giả dối. Và nỗi đau, nếu không được gọi thẳng tên, sẽ bị phủ lên bởi lớp vỏ giả nhân giả nghĩa – thứ ngụy trang tinh vi nhất của tội ác. #theodonglichsu #nguoikesu #camxuclichsu #lichsu #vietnamhungcuong

About