@potesha1:

AЛИНА ПОТЕША
AЛИНА ПОТЕША
Open In TikTok:
Region: BY
Wednesday 08 July 2026 18:32:09 GMT
1176109
160369
715
19080

Music

Download

Comments

daria61096
даша🐻‍❄️ :
ну ей точно идёт
2026-08-08 09:31:09
39385
user55727484692927
𝓙𝓮𝓷𝓷𝔂 𝓗𝓸𝓻𝓲𝓼 🥐 :
1 тип
2026-08-09 08:41:04
17112
ksssuchaa
🫧✨ :
Полине ниоли прям не идёт материться
2026-08-07 19:21:46
36645
bolattova_a
_Mereykaa_ :
мне не идёт...
2026-08-07 21:18:45
5769
hannah88c0re1
💠Հաննա⁴² :
первый папа, второй мама
2026-08-08 17:12:21
961
vlada_67666
#𝒱𝓁𝒶𝒹𝒶🫩 :
Она так хорошо матерится тож хочу так
2026-08-10 22:04:22
5746
.wille_m
m :
Я не достаточно черный, и не достаточно белый, Джони скидки кто я такой
2026-08-08 09:09:55
1475
sonder.je
ramos :
блин мб от личного отношения зависит
2026-08-07 17:30:53
4010
idontlikealgebra
МЯУ :
а я не матюкаюсь
2026-08-25 09:51:59
9
evikuush
꩜ :
вам подходит
2026-08-07 17:17:13
1012
_mouse_d
мышка🐁♡ :
это ещë зависит от того, насколько уверенно матерятся. если человек только начинает вводить мат в свой лексикон и на первых парах использует его неуместно(особенно если неуверенно или слишком акцентирует на нëм внимание), то конечно будет резать слух и выглядеть глупо. в пример можно взять детей. а если человек давно пользуется матом, знает меру, и не акцентируя внимание на бранном слове, говорит спокойно, будто так и должно быть, то вероятнее всего, в данном случае, это даже украсит его речь, сделает более разнообразной, яркой, живой и будет звучать приятно)
2026-08-07 22:35:38
292
fere11o
WRtyuiOP :
в некоторых сериалах или фильмах, прям не хвптает матов
2026-08-08 16:10:55
493
user9406858186193
@•~• :
Мишель точно идёт
2026-08-08 08:29:36
153
chichi.66.6
chi-chi :
слух режет когда слышишь от тех, от кого не привык. если не знать человека до его начала использования мата, вероятно, это воспримется обычно. ну и уверенность в самовыражении конечно играет роль немаленькую
2026-08-07 23:08:56
1254
absofucklutelystyle
absofucklutelystyle :
Алина, твой образ всецело гармоничный, и наличие таких вкусных акцентов, в виде мата - только вишенка на торте, ну ты же шикарная!✨
2026-07-08 22:54:21
134
katrqwuxii
katrqwuxi :
Ей очень идут маты
2026-08-20 12:40:54
11
marsibacy
Сонь.. :
все из-за голоса зависит
2026-08-09 20:10:30
95
riwexxa
sҺҺ..ᶻ𝘇 𐰁 :
потому что надо уметь материться
2026-08-10 04:35:10
51
zhuyilko
zhuyilko😽 :
1
2026-08-11 13:09:01
6
globex23
GlobeX :
есть люди которые не умеют материться
2026-08-08 13:13:06
43
polinasa01
polinasa :
я матерюсь и я хз подходит мне это или нет..
2026-08-08 08:27:46
49
To see more videos from user @potesha1, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Cảm ơn em. Cảm ơn vì em còn nơi đó ...!!! Có những người chỉ đi cùng ta một đoạn đường, nhưng lại ở trong tim suốt cả một đời. Không phải vì không quên được. Mà vì có những cuộc gặp gỡ, dù đã kết thúc, vẫn trở thành một phần của ký ức. Chỉ cần vô tình chạm đến, mọi cảm xúc lại nguyên vẹn như ngày đầu. Đã rất nhiều lần anh muốn nhắn cho em một câu thật đơn giản: “Dạo này em thế nào rồi?” Nhưng rồi lại thôi. Không phải vì hết thương. Cũng chẳng phải vì còn giận. Chỉ là anh hiểu, từ khi chúng ta bước ra khỏi cuộc đời nhau, anh đã không còn quyền xuất hiện trong những ngày vui hay những lúc em yếu lòng. Ngày còn ở bên nhau, chỉ cần em ho một tiếng, anh cũng lo cả ngày. Em thức khuya, anh nhắc ngủ sớm. Em im lặng lâu hơn mọi khi, anh biết trong lòng em đang có chuyện. Ngày ấy, anh có quyền quan tâm. Còn bây giờ, ngay cả một lời hỏi thăm cũng trở thành điều xa xỉ. Thời gian thật kỳ lạ. Nó biến hai người từng hiểu nhau hơn bất kỳ ai thành hai người không còn biết hôm nay đối phương sống thế nào. Có lẽ điều đau nhất sau một cuộc chia ly không phải là mất đi một người. Mà là đánh mất quyền được lo lắng cho người ấy. Có những buổi chiều rất bình thường, chỉ một cơn gió, một bài hát cũ hay một con đường quen cũng đủ làm ký ức mở cửa. Anh lại tự hỏi... Giờ này em đang sống thế nào? Có còn thức khuya như trước không? Có còn ôm hết mọi áp lực rồi mỉm cười bảo rằng mình ổn? Có ai đủ tinh tế để nhận ra rằng người mạnh mẽ nhất đôi khi lại là người cần được yêu thương nhất? Và điều anh muốn biết nhất... Em có đang hạnh phúc không? Đã có lúc anh rất muốn biết câu trả lời. Nhưng rồi lại nhận ra... Nếu em đang bình yên, sự xuất hiện của anh chỉ là một sự xáo trộn. Nếu em chưa bình yên, anh cũng chẳng còn tư cách để ở bên như ngày trước. Thế nên, anh chọn im lặng. Không phải vì hết yêu thương. Mà vì đó là điều cuối cùng anh có thể làm để tôn trọng cuộc sống của em. Người ta vẫn nghĩ, chia tay rồi thì sẽ quên. Nhưng có những người không còn là hiện tại, cũng chẳng thể là tương lai, lại mãi mãi là một phần đẹp nhất của quá khứ. Rồi anh hiểu, trưởng thành không phải là ép mình quên đi một người. Trưởng thành là chấp nhận rằng có những người sẽ ở trong tim mình rất lâu, nhưng sẽ không còn bước cùng mình trên quãng đường còn lại. Anh không còn mong em quay về. Anh chỉ mong, ở một nơi nào đó dưới cùng bầu trời này, em đang sống cuộc đời mà em hằng mong ước. Có một mái nhà để trở về. Có những bữa cơm ấm. Có những giấc ngủ yên. Có một người đủ chân thành để yêu em và nắm tay em đi qua những ngày giông gió mà anh không còn được phép bước vào. Có lẽ điều tử tế nhất anh còn có thể dành cho em không phải là quay lại. Mà là không làm phiền. Lặng lẽ đứng ngoài cuộc đời em và cầu chúc em bình yên. Cảm ơn em vì đã từng xuất hiện trong cuộc đời anh. Cảm ơn em vì đã cho anh biết thế nào là yêu một người bằng tất cả sự chân thành. Những ngày tháng ấy, dù kết thúc trong tiếc nuối, anh vẫn chưa từng hối hận. Và nếu đây là điều cuối cùng anh được phép nói... Thì anh chỉ muốn em biết rằng... Anh vẫn rất nhớ em. Là nỗi nhớ không còn mong được đáp lại. Không còn chờ đợi. Không còn hy vọng. Chỉ đơn giản là mỗi khi nghĩ về em, anh vẫn luôn thầm cầu mong: “Nơi ấy, em nhất định phải thật hạnh phúc.” Bởi nếu cuộc đời không cho chúng ta đi cùng nhau đến cuối con đường... Thì anh chỉ mong quãng đường còn lại sẽ luôn dịu dàng với em. Anh muốn nói anh rất nhớ em.
Cảm ơn em. Cảm ơn vì em còn nơi đó ...!!! Có những người chỉ đi cùng ta một đoạn đường, nhưng lại ở trong tim suốt cả một đời. Không phải vì không quên được. Mà vì có những cuộc gặp gỡ, dù đã kết thúc, vẫn trở thành một phần của ký ức. Chỉ cần vô tình chạm đến, mọi cảm xúc lại nguyên vẹn như ngày đầu. Đã rất nhiều lần anh muốn nhắn cho em một câu thật đơn giản: “Dạo này em thế nào rồi?” Nhưng rồi lại thôi. Không phải vì hết thương. Cũng chẳng phải vì còn giận. Chỉ là anh hiểu, từ khi chúng ta bước ra khỏi cuộc đời nhau, anh đã không còn quyền xuất hiện trong những ngày vui hay những lúc em yếu lòng. Ngày còn ở bên nhau, chỉ cần em ho một tiếng, anh cũng lo cả ngày. Em thức khuya, anh nhắc ngủ sớm. Em im lặng lâu hơn mọi khi, anh biết trong lòng em đang có chuyện. Ngày ấy, anh có quyền quan tâm. Còn bây giờ, ngay cả một lời hỏi thăm cũng trở thành điều xa xỉ. Thời gian thật kỳ lạ. Nó biến hai người từng hiểu nhau hơn bất kỳ ai thành hai người không còn biết hôm nay đối phương sống thế nào. Có lẽ điều đau nhất sau một cuộc chia ly không phải là mất đi một người. Mà là đánh mất quyền được lo lắng cho người ấy. Có những buổi chiều rất bình thường, chỉ một cơn gió, một bài hát cũ hay một con đường quen cũng đủ làm ký ức mở cửa. Anh lại tự hỏi... Giờ này em đang sống thế nào? Có còn thức khuya như trước không? Có còn ôm hết mọi áp lực rồi mỉm cười bảo rằng mình ổn? Có ai đủ tinh tế để nhận ra rằng người mạnh mẽ nhất đôi khi lại là người cần được yêu thương nhất? Và điều anh muốn biết nhất... Em có đang hạnh phúc không? Đã có lúc anh rất muốn biết câu trả lời. Nhưng rồi lại nhận ra... Nếu em đang bình yên, sự xuất hiện của anh chỉ là một sự xáo trộn. Nếu em chưa bình yên, anh cũng chẳng còn tư cách để ở bên như ngày trước. Thế nên, anh chọn im lặng. Không phải vì hết yêu thương. Mà vì đó là điều cuối cùng anh có thể làm để tôn trọng cuộc sống của em. Người ta vẫn nghĩ, chia tay rồi thì sẽ quên. Nhưng có những người không còn là hiện tại, cũng chẳng thể là tương lai, lại mãi mãi là một phần đẹp nhất của quá khứ. Rồi anh hiểu, trưởng thành không phải là ép mình quên đi một người. Trưởng thành là chấp nhận rằng có những người sẽ ở trong tim mình rất lâu, nhưng sẽ không còn bước cùng mình trên quãng đường còn lại. Anh không còn mong em quay về. Anh chỉ mong, ở một nơi nào đó dưới cùng bầu trời này, em đang sống cuộc đời mà em hằng mong ước. Có một mái nhà để trở về. Có những bữa cơm ấm. Có những giấc ngủ yên. Có một người đủ chân thành để yêu em và nắm tay em đi qua những ngày giông gió mà anh không còn được phép bước vào. Có lẽ điều tử tế nhất anh còn có thể dành cho em không phải là quay lại. Mà là không làm phiền. Lặng lẽ đứng ngoài cuộc đời em và cầu chúc em bình yên. Cảm ơn em vì đã từng xuất hiện trong cuộc đời anh. Cảm ơn em vì đã cho anh biết thế nào là yêu một người bằng tất cả sự chân thành. Những ngày tháng ấy, dù kết thúc trong tiếc nuối, anh vẫn chưa từng hối hận. Và nếu đây là điều cuối cùng anh được phép nói... Thì anh chỉ muốn em biết rằng... Anh vẫn rất nhớ em. Là nỗi nhớ không còn mong được đáp lại. Không còn chờ đợi. Không còn hy vọng. Chỉ đơn giản là mỗi khi nghĩ về em, anh vẫn luôn thầm cầu mong: “Nơi ấy, em nhất định phải thật hạnh phúc.” Bởi nếu cuộc đời không cho chúng ta đi cùng nhau đến cuối con đường... Thì anh chỉ mong quãng đường còn lại sẽ luôn dịu dàng với em. Anh muốn nói anh rất nhớ em.

About