@qutabshahiawan77: #foruyou #foryoupage❤️❤️ #lines #100k #vews

درویش🇰🇭
درویش🇰🇭
Open In TikTok:
Region: US
Thursday 09 July 2026 06:27:15 GMT
10141
880
12
21

Music

Download

Comments

muneermughal8042
muneermughal804 :
👍👍👍
2026-07-27 11:52:47
0
tiktok.comshan556.wala1
Shan556 wala♡♤ :
🥰🥰🥰
2026-07-19 04:23:07
0
ali.waqas777
Ali Waqas :
🥰🥰
2026-07-18 06:27:38
0
jani.baba567
Jani Baba :
❤️❤️❤️
2026-07-15 13:26:02
0
khawajausmantariq8832
Khawaja Usman :
🥰🥰🥰
2026-07-12 14:16:05
0
sajjad.sohatra
Sajjad taxila :
🥰🥰🥰
2026-07-12 12:18:02
0
tanveer.ali.0786
𝓒𝓱𝓪𝓷𝓭𝓲𝓰𝓪𝓻𝓱 :
🥰🥰🥰
2026-07-12 05:31:02
0
husnain.181
hamza king :
🥰🥰🥰
2026-07-09 21:18:11
0
arsalan.khan9247
Arsalan khan :
🥰🥰🥰
2026-07-09 15:51:01
0
alijanjua121
😎😋علی جنجوعہ😋😎 :
❤️❤️❤️
2026-07-09 14:58:17
0
ablou3344
Ablou j jaan :
❤️❤️❤️
2026-07-09 06:32:18
0
aliabbasjinjhelum
aliabbasjin12345 :
❤️❤️❤️
2026-08-09 08:48:55
0
To see more videos from user @qutabshahiawan77, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

NGƯỜI CÀNG BÌNH AN, GƯƠNG MẶT CÀNG SÁNG. NGƯỜI CÀNG BAO DUNG, NHÂN TƯỚNG CÀNG ĐẸP. Có những thứ mỹ phẩm không thể làm được, nhưng cách một người sống lại làm được. Người thường xuyên cau có, hơn thua, ôm giận trong lòng dù có chăm chút vẻ ngoài đến đâu vẫn khó có một gương mặt thật sự nhẹ nhõm. Ngược lại, người biết buông bớt chuyện không đáng, biết tha thứ cho những điều không cần mang theo, biết nhìn người khác bằng sự cảm thông thay vì phán xét, thường có một vẻ dễ chịu rất lạ. Không phải vì họ đẹp hơn từ lúc sinh ra, mà vì lòng họ không còn phải mang quá nhiều thứ nặng nề lên khuôn mặt. Nhiều người chăm sóc da rất kỹ nhưng lại quên chăm sóc tâm mình. Sáng soi gương thấy một nếp nhăn thì vội tìm cách che đi, nhưng tối về lại mang theo một câu nói của người khác để suy nghĩ cả đêm. Có người bỏ rất nhiều tiền để giữ tuổi trẻ trên khuôn mặt, nhưng lại để sự tức giận, đố kỵ và hơn thua làm khuôn mặt mình già đi từng ngày. Thật ra, có những dấu vết của thời gian không đáng sợ bằng những dấu vết của một đời sống thiếu bình an. Bình an không có nghĩa là cuộc đời không còn chuyện khiến mình khó chịu. Người bình an vẫn gặp người vô duyên, vẫn bị hiểu lầm, vẫn có lúc bị phản bội, vẫn có những ngày công việc không thuận lợi và những mối quan hệ không như ý. Khác biệt nằm ở chỗ họ không cho tất cả những chuyện ấy quyền ở lại quá lâu trong lòng mình. Chuyện đã qua thì cho nó qua. Người không tử tế thì giữ khoảng cách. Điều không thay đổi được thì học cách chấp nhận. Điều có thể sửa thì âm thầm sửa. Và điều không còn xứng đáng với thời gian của mình thì thôi, không cần biến nó thành một đề tài để nghĩ mãi. Bao dung cũng vậy. Bao dung không phải là để người khác muốn làm gì mình cũng được. Bao dung là hiểu rằng con người ai cũng có phần vụng về, có lúc sai, có khi ích kỷ, có những ngày không đủ tốt. Bạn có thể tha thứ nhưng vẫn đặt ranh giới. Có thể hiểu người khác nhưng không tiếp tục để họ làm tổn thương mình. Có thể không trả đũa mà vẫn bước đi. Đó mới là thứ bao dung có trưởng thành, chứ không phải sự nhẫn nhịn mù quáng. Càng sống lâu, người ta càng nhận ra rất nhiều chuyện trước đây mình từng tức giận thật ra chẳng đáng để tức giận. Một người nói xấu mình, vài ngày sau họ lại đi nói về người khác. Một cuộc tranh luận thắng hay thua rồi cũng chẳng thay đổi được cuộc đời. Một người từng coi thường mình rồi cũng sẽ trở thành một phần rất nhỏ trong ký ức. Thế mà có những người đem những chuyện nhỏ ấy về nhà, ăn cùng nó, ngủ cùng nó, thức dậy cùng nó. Người khác chỉ làm mình khó chịu một lần, còn mình lại tự làm khổ mình thêm hàng chục lần bằng cách nhớ lại. Cho nên, trưởng thành đôi khi không phải là học thêm thật nhiều, mà là bớt mang theo những thứ không cần thiết. Bớt một chút sân si, lòng nhẹ một chút. Bớt một chút phán xét, mắt nhìn người khác hiền hơn một chút. Bớt một chút hơn thua, cuộc sống rộng ra một chút. Bớt một chút oán trách, giấc ngủ sâu hơn một chút. Và khi trong lòng bớt những thứ làm mình tối đi, tự nhiên gương mặt cũng sáng lên. Người có tiền có thể mua quần áo đẹp. Người có điều kiện có thể chăm sóc ngoại hình. Nhưng một vẻ đẹp khiến người khác muốn ngồi cạnh lâu hơn lại thường đến từ khí chất của một người không mang quá nhiều độc khí trong lòng. Họ không cần cố tỏ ra dễ chịu, bởi sự dễ chịu đã trở thành cách họ sống. Không cần nói mình tử tế, người khác tự cảm nhận được. Không cần chứng minh mình rộng lượng, cách họ phản ứng trước những điều không vừa ý đã nói thay tất cả. Đến một tuổi nào đó, điều đáng theo đuổi không còn là làm cho tất cả mọi người phải công nhận mình đẹp, mình giỏi, mình đúng. Mà là khi trở về nhà, mình có thể ngồi xuống mà lòng không phải tiếp tục chiến đấu với bất kỳ ai. Không cần thắng người khác mới thấy mình có giá trị. Không cần trả lời mọi lời nói. Không cần giải thích với tất cả mọi người. Không cần giữ trong lòng từng món nợ cảm xúc.
NGƯỜI CÀNG BÌNH AN, GƯƠNG MẶT CÀNG SÁNG. NGƯỜI CÀNG BAO DUNG, NHÂN TƯỚNG CÀNG ĐẸP. Có những thứ mỹ phẩm không thể làm được, nhưng cách một người sống lại làm được. Người thường xuyên cau có, hơn thua, ôm giận trong lòng dù có chăm chút vẻ ngoài đến đâu vẫn khó có một gương mặt thật sự nhẹ nhõm. Ngược lại, người biết buông bớt chuyện không đáng, biết tha thứ cho những điều không cần mang theo, biết nhìn người khác bằng sự cảm thông thay vì phán xét, thường có một vẻ dễ chịu rất lạ. Không phải vì họ đẹp hơn từ lúc sinh ra, mà vì lòng họ không còn phải mang quá nhiều thứ nặng nề lên khuôn mặt. Nhiều người chăm sóc da rất kỹ nhưng lại quên chăm sóc tâm mình. Sáng soi gương thấy một nếp nhăn thì vội tìm cách che đi, nhưng tối về lại mang theo một câu nói của người khác để suy nghĩ cả đêm. Có người bỏ rất nhiều tiền để giữ tuổi trẻ trên khuôn mặt, nhưng lại để sự tức giận, đố kỵ và hơn thua làm khuôn mặt mình già đi từng ngày. Thật ra, có những dấu vết của thời gian không đáng sợ bằng những dấu vết của một đời sống thiếu bình an. Bình an không có nghĩa là cuộc đời không còn chuyện khiến mình khó chịu. Người bình an vẫn gặp người vô duyên, vẫn bị hiểu lầm, vẫn có lúc bị phản bội, vẫn có những ngày công việc không thuận lợi và những mối quan hệ không như ý. Khác biệt nằm ở chỗ họ không cho tất cả những chuyện ấy quyền ở lại quá lâu trong lòng mình. Chuyện đã qua thì cho nó qua. Người không tử tế thì giữ khoảng cách. Điều không thay đổi được thì học cách chấp nhận. Điều có thể sửa thì âm thầm sửa. Và điều không còn xứng đáng với thời gian của mình thì thôi, không cần biến nó thành một đề tài để nghĩ mãi. Bao dung cũng vậy. Bao dung không phải là để người khác muốn làm gì mình cũng được. Bao dung là hiểu rằng con người ai cũng có phần vụng về, có lúc sai, có khi ích kỷ, có những ngày không đủ tốt. Bạn có thể tha thứ nhưng vẫn đặt ranh giới. Có thể hiểu người khác nhưng không tiếp tục để họ làm tổn thương mình. Có thể không trả đũa mà vẫn bước đi. Đó mới là thứ bao dung có trưởng thành, chứ không phải sự nhẫn nhịn mù quáng. Càng sống lâu, người ta càng nhận ra rất nhiều chuyện trước đây mình từng tức giận thật ra chẳng đáng để tức giận. Một người nói xấu mình, vài ngày sau họ lại đi nói về người khác. Một cuộc tranh luận thắng hay thua rồi cũng chẳng thay đổi được cuộc đời. Một người từng coi thường mình rồi cũng sẽ trở thành một phần rất nhỏ trong ký ức. Thế mà có những người đem những chuyện nhỏ ấy về nhà, ăn cùng nó, ngủ cùng nó, thức dậy cùng nó. Người khác chỉ làm mình khó chịu một lần, còn mình lại tự làm khổ mình thêm hàng chục lần bằng cách nhớ lại. Cho nên, trưởng thành đôi khi không phải là học thêm thật nhiều, mà là bớt mang theo những thứ không cần thiết. Bớt một chút sân si, lòng nhẹ một chút. Bớt một chút phán xét, mắt nhìn người khác hiền hơn một chút. Bớt một chút hơn thua, cuộc sống rộng ra một chút. Bớt một chút oán trách, giấc ngủ sâu hơn một chút. Và khi trong lòng bớt những thứ làm mình tối đi, tự nhiên gương mặt cũng sáng lên. Người có tiền có thể mua quần áo đẹp. Người có điều kiện có thể chăm sóc ngoại hình. Nhưng một vẻ đẹp khiến người khác muốn ngồi cạnh lâu hơn lại thường đến từ khí chất của một người không mang quá nhiều độc khí trong lòng. Họ không cần cố tỏ ra dễ chịu, bởi sự dễ chịu đã trở thành cách họ sống. Không cần nói mình tử tế, người khác tự cảm nhận được. Không cần chứng minh mình rộng lượng, cách họ phản ứng trước những điều không vừa ý đã nói thay tất cả. Đến một tuổi nào đó, điều đáng theo đuổi không còn là làm cho tất cả mọi người phải công nhận mình đẹp, mình giỏi, mình đúng. Mà là khi trở về nhà, mình có thể ngồi xuống mà lòng không phải tiếp tục chiến đấu với bất kỳ ai. Không cần thắng người khác mới thấy mình có giá trị. Không cần trả lời mọi lời nói. Không cần giải thích với tất cả mọi người. Không cần giữ trong lòng từng món nợ cảm xúc.

About