@yalan474747: #اكسبلورexplore #corolla #acc acc bn..♥️

yalan474747
yalan474747
Open In TikTok:
Region: IQ
Thursday 09 July 2026 09:08:00 GMT
6108
627
7
40

Music

Download

Comments

l0w4n.ar4dn3
𝑨𝒓𝒂𝒅𝒏𝒊 :
👀
2026-07-09 11:42:24
3
To see more videos from user @yalan474747, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Ngày đầu lên thành phố làm việc, mẹ dúi vào tay Hùng một chiếc hộp cơm còn nóng. Mẹ cười: “Ăn đi rồi hẵng làm, đừng để đau dạ dày.” Hùng gật đầu cho có. Đi làm được vài năm, cuộc sống bận rộn hơn. Mẹ vẫn đều đặn gọi điện. “Hôm nay con ăn gì?” “Có thức khuya không?” “Lạnh rồi nhớ mặc thêm áo.” Nhiều lần anh bận họp, bận tiếp khách, bận đi chơi với bạn bè. Thấy điện thoại hiện chữ Mẹ, anh tắt máy rồi tự nhủ: “Lát nữa gọi lại cũng được.” Nhưng cái “lát nữa” ấy… hết ngày này qua ngày khác. Một lần về quê, mẹ chuẩn bị cả bàn thức ăn. Anh ăn vội vài miếng rồi lại tất bật lên xe. Mẹ chạy theo nhét vào tay anh một hộp cơm. “Đói thì ăn nhé con.” Anh cười: “Thành phố thiếu gì đồ ăn đâu mẹ.” Chiếc hộp cơm ấy, anh để quên trên xe. Đến khi mở ra, cơm đã ôi. Anh tiện tay bỏ vào thùng rác. Ít lâu sau, mẹ đổ bệnh. Lần này, người gọi điện là bệnh viện. Anh lao về trong đêm. Nhưng chỉ kịp nắm lấy bàn tay đã lạnh dần của mẹ. Dọn lại căn phòng cũ, anh thấy trong ngăn kéo có một cuốn sổ nhỏ. Mỗi trang đều ghi rất ngắn: “Hôm nay con bảo bận.” “Hôm nay con không nghe máy.” “Không biết dạo này con có ăn uống đầy đủ không.” Ở trang cuối cùng chỉ có một dòng chữ: “Chỉ mong con khỏe mạnh, mẹ chờ cũng không sao.” Hùng ôm cuốn sổ, bật khóc như một đứa trẻ. Anh chợt nhớ đến chiếc hộp cơm năm ấy. Hóa ra… Điều mẹ muốn gửi không chỉ là một bữa ăn. Mà là cả tình yêu của một người luôn âm thầm dành cho con, dù chưa từng đòi hỏi được đáp lại. Con người chỉ thật sự hiểu giá trị của một người… khi đánh mất họ. Nhưng đáng tiếc, có những điều nhận ra rồi… cũng không còn cơ hội sửa chữa. Vì vậy, nếu hôm nay vẫn còn người chờ bạn về ăn cơm, vẫn còn người gọi chỉ để hỏi “Con khỏe không?”… thì đừng để đến một ngày, tất cả chỉ còn là ký ức. #tamtrang  #sttdoi  #tinhthuc  #ynghiacuocsong  #fyp
Ngày đầu lên thành phố làm việc, mẹ dúi vào tay Hùng một chiếc hộp cơm còn nóng. Mẹ cười: “Ăn đi rồi hẵng làm, đừng để đau dạ dày.” Hùng gật đầu cho có. Đi làm được vài năm, cuộc sống bận rộn hơn. Mẹ vẫn đều đặn gọi điện. “Hôm nay con ăn gì?” “Có thức khuya không?” “Lạnh rồi nhớ mặc thêm áo.” Nhiều lần anh bận họp, bận tiếp khách, bận đi chơi với bạn bè. Thấy điện thoại hiện chữ Mẹ, anh tắt máy rồi tự nhủ: “Lát nữa gọi lại cũng được.” Nhưng cái “lát nữa” ấy… hết ngày này qua ngày khác. Một lần về quê, mẹ chuẩn bị cả bàn thức ăn. Anh ăn vội vài miếng rồi lại tất bật lên xe. Mẹ chạy theo nhét vào tay anh một hộp cơm. “Đói thì ăn nhé con.” Anh cười: “Thành phố thiếu gì đồ ăn đâu mẹ.” Chiếc hộp cơm ấy, anh để quên trên xe. Đến khi mở ra, cơm đã ôi. Anh tiện tay bỏ vào thùng rác. Ít lâu sau, mẹ đổ bệnh. Lần này, người gọi điện là bệnh viện. Anh lao về trong đêm. Nhưng chỉ kịp nắm lấy bàn tay đã lạnh dần của mẹ. Dọn lại căn phòng cũ, anh thấy trong ngăn kéo có một cuốn sổ nhỏ. Mỗi trang đều ghi rất ngắn: “Hôm nay con bảo bận.” “Hôm nay con không nghe máy.” “Không biết dạo này con có ăn uống đầy đủ không.” Ở trang cuối cùng chỉ có một dòng chữ: “Chỉ mong con khỏe mạnh, mẹ chờ cũng không sao.” Hùng ôm cuốn sổ, bật khóc như một đứa trẻ. Anh chợt nhớ đến chiếc hộp cơm năm ấy. Hóa ra… Điều mẹ muốn gửi không chỉ là một bữa ăn. Mà là cả tình yêu của một người luôn âm thầm dành cho con, dù chưa từng đòi hỏi được đáp lại. Con người chỉ thật sự hiểu giá trị của một người… khi đánh mất họ. Nhưng đáng tiếc, có những điều nhận ra rồi… cũng không còn cơ hội sửa chữa. Vì vậy, nếu hôm nay vẫn còn người chờ bạn về ăn cơm, vẫn còn người gọi chỉ để hỏi “Con khỏe không?”… thì đừng để đến một ngày, tất cả chỉ còn là ký ức. #tamtrang #sttdoi #tinhthuc #ynghiacuocsong #fyp

About