@todayzisu:

🍉susu🍉
🍉susu🍉
Open In TikTok:
Region: KR
Thursday 09 July 2026 12:18:05 GMT
2528
235
7
3

Music

Download

Comments

leoliu265
Chinese 迪莫 :
You have a great smile! 😊
2026-08-06 02:58:12
0
funny7598
funny :
love
2026-07-20 17:59:38
0
dannsky77
DannSky :
자기야🤍
2026-07-09 13:07:23
1
user864319585
KCชอบแกล้งแมว🤣 :
2026-07-09 17:24:29
0
oceandeidara
🥔 온다~🥔 :
아궁 아가 넘귀엽다🥰😂
2026-07-09 21:53:05
0
user3487353455537
กรชัย :
👍
2026-07-09 13:26:14
0
rapeepun2314
🐰🌼Rapeepun🌼🐰🌼Day G🌼💝🔒 :
🥰🥰🥰
2026-07-09 23:04:17
0
To see more videos from user @todayzisu, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Anh không biết phải bắt đầu câu chuyện này từ đâu… Bởi nếu nói anh hết yêu em thì anh đang nói dối. Mà nếu nói anh vẫn muốn giữ em, thì anh lại không còn đủ sức để nói câu đó thêm một lần nữa. Anh vẫn yêu em. Chỉ là anh mệt rồi. Mệt với những ngày phải tự hỏi mình đã làm gì sai. Mệt với việc nhìn một người từng nói yêu mình, giờ lại lạnh nhạt đến mức một tin nhắn của anh cũng khiến em khó chịu. Mệt với những lần em im lặng, còn anh thì ngồi hàng giờ nhìn điện thoại, chờ một câu trả lời mà có lẽ em chẳng còn muốn gửi. Anh từng nghĩ chỉ cần mình thương em đủ nhiều, em sẽ không nỡ rời đi. Nên anh đã nhịn. Anh đã bỏ qua. Anh đã tha thứ cho những điều mà trước đây anh từng nghĩ mình không thể chấp nhận. Có những đêm anh nằm một mình, trong lòng đầy câu hỏi, nhưng sáng hôm sau vẫn giả vờ như không có gì xảy ra. Anh sợ nói ra sẽ khiến em mệt. Sợ trách móc sẽ khiến em muốn đi. Sợ mình trở thành một người phiền phức. Nên anh chọn im lặng. Anh tự chữa lành những tổn thương của mình, rồi lại quay về yêu em như chưa từng có gì xảy ra. Anh đã cố rất nhiều… Nhưng càng cố, anh càng nhận ra: Người anh đang cố giữ lại đã không còn muốn ở lại nữa. Em vẫn ở đó. Vẫn nói chuyện với anh. Vẫn cười. Vẫn gọi tên anh. Nhưng cảm giác thì khác rồi. Anh không còn là người em muốn giữ bên cạnh nữa. Có một khoảnh khắc anh đau đến mức không biết trách ai. Anh không trách em. Cũng không trách bản thân. Anh chỉ thương cho một người từng nghĩ rằng: “Chỉ cần còn yêu nhau thì sẽ vượt qua được tất cả.” Hóa ra không phải. Một người còn yêu… Một người đã muốn rời đi… Thì tình yêu của người ở lại chỉ còn là gánh nặng. Anh từng muốn hỏi: “Anh phải làm gì thì em mới ở lại?” Nhưng anh không hỏi nữa. Vì anh sợ câu trả lời. Sợ em nói: “Anh không cần làm gì cả… em chỉ không muốn ở lại thôi.” Đó mới là điều đau nhất. Không phải vì mình chưa đủ tốt. Mà vì người ta không còn muốn mình nữa. Anh từng sợ ngày này. Sợ một ngày thức dậy và nhận ra em không còn cần anh. Nhưng rồi ngày đó cũng đến. Và anh vẫn sống. Vẫn đi làm. Vẫn cười nói. Vẫn trả lời rằng mình ổn. Chỉ có đêm xuống… Anh mới thật sự không ổn. Anh nhớ em. Có những lần mở khung chat, gõ rất nhiều rồi lại xóa. Không phải vì không muốn nói. Mà vì anh biết nói ra cũng không thay đổi được gì. Anh từng nghĩ sẽ cố đến cùng. Nhưng tình yêu không thể chỉ có một người cố. Anh có thể chờ trước một cánh cửa. Nhưng không thể bước vào nơi đã khóa trái trái tim. Vậy nên lần này… Anh chọn đi. Đi khi vẫn còn yêu. Đi khi vẫn còn nhớ. Đi khi vẫn còn hy vọng rất nhỏ rằng em sẽ quay lại. Nhưng anh không chờ nữa. Vì anh đã chờ đủ rồi. Anh không rời đi vì hết yêu. Anh rời đi vì không muốn tiếp tục van xin một người ở lại. Anh không muốn mỗi ngày phải tự hỏi: “Ngày mai em còn ở đây không?” Anh không muốn tình yêu trở thành thứ phải xin phép mới được tồn tại. Anh cũng không muốn một ngày em nhìn anh và thấy thương hại. Anh từng muốn là người khiến em hạnh phúc. Chứ không phải người khiến em thấy có lỗi vì không còn yêu. Nên thôi… Em cứ đi. Nếu nơi em chọn khiến em bình yên hơn, anh sẽ đau nhưng chấp nhận. Còn anh… Anh sẽ mang theo tình yêu này và học cách sống tiếp. Có thể rất lâu anh mới quên. Có thể sau này nghe lại một bài hát cũ, anh vẫn nhớ. Có thể đôi lúc vẫn đau khi ai đó nhắc tên em. Nhưng thời gian sẽ dạy anh cách bước tiếp. Chỉ mong em đừng nghĩ anh rời đi vì hết yêu. Anh vẫn yêu em. Chỉ là… anh đã hết sức để yêu một người không còn muốn ở lại. Và đôi khi… điều đau nhất không phải là hết yêu. Mà là vẫn còn yêu, nhưng phải tự buông tay. — Người Viết Truyện Buồn ✍️ #xuhuong #tiktok #tamtrang #tamtrangbuon #tinhyeu
Anh không biết phải bắt đầu câu chuyện này từ đâu… Bởi nếu nói anh hết yêu em thì anh đang nói dối. Mà nếu nói anh vẫn muốn giữ em, thì anh lại không còn đủ sức để nói câu đó thêm một lần nữa. Anh vẫn yêu em. Chỉ là anh mệt rồi. Mệt với những ngày phải tự hỏi mình đã làm gì sai. Mệt với việc nhìn một người từng nói yêu mình, giờ lại lạnh nhạt đến mức một tin nhắn của anh cũng khiến em khó chịu. Mệt với những lần em im lặng, còn anh thì ngồi hàng giờ nhìn điện thoại, chờ một câu trả lời mà có lẽ em chẳng còn muốn gửi. Anh từng nghĩ chỉ cần mình thương em đủ nhiều, em sẽ không nỡ rời đi. Nên anh đã nhịn. Anh đã bỏ qua. Anh đã tha thứ cho những điều mà trước đây anh từng nghĩ mình không thể chấp nhận. Có những đêm anh nằm một mình, trong lòng đầy câu hỏi, nhưng sáng hôm sau vẫn giả vờ như không có gì xảy ra. Anh sợ nói ra sẽ khiến em mệt. Sợ trách móc sẽ khiến em muốn đi. Sợ mình trở thành một người phiền phức. Nên anh chọn im lặng. Anh tự chữa lành những tổn thương của mình, rồi lại quay về yêu em như chưa từng có gì xảy ra. Anh đã cố rất nhiều… Nhưng càng cố, anh càng nhận ra: Người anh đang cố giữ lại đã không còn muốn ở lại nữa. Em vẫn ở đó. Vẫn nói chuyện với anh. Vẫn cười. Vẫn gọi tên anh. Nhưng cảm giác thì khác rồi. Anh không còn là người em muốn giữ bên cạnh nữa. Có một khoảnh khắc anh đau đến mức không biết trách ai. Anh không trách em. Cũng không trách bản thân. Anh chỉ thương cho một người từng nghĩ rằng: “Chỉ cần còn yêu nhau thì sẽ vượt qua được tất cả.” Hóa ra không phải. Một người còn yêu… Một người đã muốn rời đi… Thì tình yêu của người ở lại chỉ còn là gánh nặng. Anh từng muốn hỏi: “Anh phải làm gì thì em mới ở lại?” Nhưng anh không hỏi nữa. Vì anh sợ câu trả lời. Sợ em nói: “Anh không cần làm gì cả… em chỉ không muốn ở lại thôi.” Đó mới là điều đau nhất. Không phải vì mình chưa đủ tốt. Mà vì người ta không còn muốn mình nữa. Anh từng sợ ngày này. Sợ một ngày thức dậy và nhận ra em không còn cần anh. Nhưng rồi ngày đó cũng đến. Và anh vẫn sống. Vẫn đi làm. Vẫn cười nói. Vẫn trả lời rằng mình ổn. Chỉ có đêm xuống… Anh mới thật sự không ổn. Anh nhớ em. Có những lần mở khung chat, gõ rất nhiều rồi lại xóa. Không phải vì không muốn nói. Mà vì anh biết nói ra cũng không thay đổi được gì. Anh từng nghĩ sẽ cố đến cùng. Nhưng tình yêu không thể chỉ có một người cố. Anh có thể chờ trước một cánh cửa. Nhưng không thể bước vào nơi đã khóa trái trái tim. Vậy nên lần này… Anh chọn đi. Đi khi vẫn còn yêu. Đi khi vẫn còn nhớ. Đi khi vẫn còn hy vọng rất nhỏ rằng em sẽ quay lại. Nhưng anh không chờ nữa. Vì anh đã chờ đủ rồi. Anh không rời đi vì hết yêu. Anh rời đi vì không muốn tiếp tục van xin một người ở lại. Anh không muốn mỗi ngày phải tự hỏi: “Ngày mai em còn ở đây không?” Anh không muốn tình yêu trở thành thứ phải xin phép mới được tồn tại. Anh cũng không muốn một ngày em nhìn anh và thấy thương hại. Anh từng muốn là người khiến em hạnh phúc. Chứ không phải người khiến em thấy có lỗi vì không còn yêu. Nên thôi… Em cứ đi. Nếu nơi em chọn khiến em bình yên hơn, anh sẽ đau nhưng chấp nhận. Còn anh… Anh sẽ mang theo tình yêu này và học cách sống tiếp. Có thể rất lâu anh mới quên. Có thể sau này nghe lại một bài hát cũ, anh vẫn nhớ. Có thể đôi lúc vẫn đau khi ai đó nhắc tên em. Nhưng thời gian sẽ dạy anh cách bước tiếp. Chỉ mong em đừng nghĩ anh rời đi vì hết yêu. Anh vẫn yêu em. Chỉ là… anh đã hết sức để yêu một người không còn muốn ở lại. Và đôi khi… điều đau nhất không phải là hết yêu. Mà là vẫn còn yêu, nhưng phải tự buông tay. — Người Viết Truyện Buồn ✍️ #xuhuong #tiktok #tamtrang #tamtrangbuon #tinhyeu

About