@animelily: U ready?

AnimeLily
AnimeLily
Open In TikTok:
Region: US
Thursday 09 July 2026 16:08:55 GMT
3724
456
2
4

Music

Download

Comments

englishjoseph444
englishjoseph :
I'm soooo ready 💚💛🩷🤍
2026-07-09 21:30:30
0
afifrmt
Afif rmt :
2026-07-09 16:31:54
2
To see more videos from user @animelily, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

--- Đêm WeChoice rực rỡ khép lại, Quang Anh về đến nhà với chiếc vương miện trên đầu, món quà được fan tặng khiến em nhìn cứ như hoàng tử bé bước ra từ truyện tranh. Em cười tươi rói, tay chân múa may kể cho Duy nghe về tiết mục đánh trống của mình cháy thế nào, nhưng cái tay phải cứ lén lút giấu ra đằng sau. Duy chăm chú nghe em nói nhưng không cười lấy một cái, chỉ nhìn chằm chằm vào bàn tay em đang giấu sau lưng.​ Cậu không nói không rằng, nhanh chóng giữ chặt lấy cánh tay em.
--- Đêm WeChoice rực rỡ khép lại, Quang Anh về đến nhà với chiếc vương miện trên đầu, món quà được fan tặng khiến em nhìn cứ như hoàng tử bé bước ra từ truyện tranh. Em cười tươi rói, tay chân múa may kể cho Duy nghe về tiết mục đánh trống của mình cháy thế nào, nhưng cái tay phải cứ lén lút giấu ra đằng sau. Duy chăm chú nghe em nói nhưng không cười lấy một cái, chỉ nhìn chằm chằm vào bàn tay em đang giấu sau lưng.​ Cậu không nói không rằng, nhanh chóng giữ chặt lấy cánh tay em. "Giấu cái gì? Đưa cái tay ra đây cho em!" ​Quang Anh giật mình, nụ cười hơi khựng lại, em cố tình lùi ra đằng sau. "Hì hì...Duy bị sao thế, anh đang kể chuyện vui mà...Tay anh có sao đâu, tại nãy anh đánh hăng quá nên nó hơi...hơi đỏ tí thôi" ​"Nguyễn Quang Anh! Đừng có mà dùng cái mặt đó để lừa em. Đưa tay đây ngay, không là em dỗi thật đấy!" ​Thấy Duy bắt đầu căng, Quang Anh mới rón rén, chậm chạp chìa tay ra, ngón tay út vẫn còn vết máu khô chưa kịp lau sạch, xung quanh thì đỏ ửng vì va chạm mạnh với dùi trống suốt cả tiết mục. Duy vừa nhìn thấy cái vết thương nhỏ xíu nhưng đầy xót xa đó, mặt cậu liền biến sắc ngay lập tức. Cậu không mắng nữa, mà môi bắt đầu mím chặt, mắt đỏ hoe, hít mũi một cái rõ to. ​"Ơ…Duy ơi…đừng có khóc mà…" Quang Anh hốt hoảng khi thấy em người yêu cao lớn của mình bắt đầu trưng ra bộ mặt như sắp khóc đến nơi. ​Duy chẳng thèm trả lời, cậu kéo mạnh em vào lòng, ôm chặt đến mức khiến Quang Anh lọt thỏm trong lồng ngực Duy. Cậu vùi mặt vào vai em, giọng nghẹn đặc, vừa giận vừa thương. "Quang Anh là cái đồ lì lợm! Đau thế này mà vẫn cười nói như không có chuyện gì...Anh có biết là em nhìn qua màn hình mà tim nó nát bấy ra không? Em ghét anh lắm, sao anh không chịu than với em tiếng nào hết vậy?" ​Quang Anh im lặng, không biết nên trả lời sao…Duy không khóc ra tiếng, nhưng cái cách cậu siết chặt như muốn khảm em vào người khiến Quang Anh lặng đi. Duy mếu máo, giọng khàn đặc. "Anh...Anh có biết là em xót lắm không? Sao lúc nào cũng phải gồng mình lên như thế? Đau thì phải nói chứ, sao cứ phải cười với tất cả mọi người trong khi tay thì đang chảy máu thế kia?" Quang Anh sững người, rồi em cảm nhận được một giọt nước mắt nóng hổi của Duy rơi xuống vai áo mình. Hóa ra, người đau hơn lại là người chứng kiến mọi thứ. Em vòng tay còn lại, nhẹ nhàng vỗ vỗ vào tấm lưng cao lớn đang run rẩy kia, giọng mềm mỏng dỗ dành. "Anh xin lỗi…Anh không sao mà, Duy đừng lo quá…Em xem, Anh vẫn ở đây với Duy mà" Duy nới lỏng vòng ôm, nhưng hai tay vẫn đặt lên vai em, mắt đối mắt. Đôi mắt Duy đỏ hoe, cậu hắng giọng, cố kìm nén sự nức nở. "Quang Anh, nghe em nói này…Ở ngoài kia anh là thần tượng của biết bao người, anh phải rực rỡ, phải mạnh mẽ, em hiểu. Nhưng khi về nhà, trước mặt em, anh không cần phải gồng gượng làm gì cả. Anh có thể dựa vào em, có thể than vãn, nhõng nhẽo, hay thậm chí là khóc lóc vì đau...em đều chịu được hết. Đừng có giấu em bất cứ điều gì nữa, được không?" Quang Anh nhìn sâu vào đôi mắt chứa chan sự nuông chiều và xót xa của Duy, trái tim em như đang được sưởi ấm. Em mím môi gật gù, vùi đầu vào ngực cậu, giọng lí nhí. "Anh biết rồi mà…sau này anh sẽ nhõng nhẽo với Duy nhiều hơn, Duy đừng có mà chê anh phiền đấy!" Duy siết chặt vòng tay, khẽ hôn lên đỉnh đầu em. "Phiền cái gì mà phiền, lo cho cục bột như anh chắc em tổn thọ mất mười năm quá. Mau ngồi xuống đây em rửa vết thương cho, cấm kêu đau đấy!" Quang Anh mỉm cười, chiếc vương miện trên đầu hơi lệch đi, nhưng em biết, dù không có vương miện hay ánh đèn sân khấu, em vẫn luôn là hoàng tử nhỏ được nâng niu nhất trong lòng của một người. --- hicc xót tay xinh quáa Quang Anh ơi, phần trình diễn của bạn mãn nhãn vô cùng, Quang Anh nhà tớ giỏi nhấtt, tớ tự hào về bạn Bột lắmm🥹🤍 luv tik w xinh iu @𝓜𝓮𝓸𝔀 𝓳𝓮𝓾 𝓸𝓲. #Caprhy #quyts_caprhy #twix_grp☆

About