@a_z_e_r.777: مجدي الزهار 🖤#مجدي_الزهار #اخصام_سهله🥷⚔️🖤 #تصميمي #viralvideo #تصميم_فيديوهات🎶🎤🎬

𓆩→𝐴𝑍𝐸𝑅↺ٱزر⬆︎ɞ@🧟‍♂️🔝↜
𓆩→𝐴𝑍𝐸𝑅↺ٱزر⬆︎ɞ@🧟‍♂️🔝↜
Open In TikTok:
Region: EG
Thursday 09 July 2026 17:39:00 GMT
50020
2719
23
568

Music

Download

Comments

3bdulr7m3n2
﮼بورش🐺 :
يسطا عاوزين شرح للفديوهات دي
2026-07-10 09:50:55
4
_modyelfager_
خـرطـوشـه يُـحـب الـجـمـيـع☝🏻 :
ي جمدانڪ😍
2026-07-10 10:49:05
1
user71816177223076
عزام الدولي✈️🇦🇪 :
❤️❤️❤️🥰 حبيبي قلبي
2026-07-10 06:49:37
2
mora.__87
𝑴𝑶𝑹𝑨🥷 :
جمدانڪ
2026-07-09 18:28:02
1
ahmedasharf72
مــيـ💞ـدو:᭄𓄹احـ✯͜͡ᬼ᭄ــمــــد :
وادي🤙
2026-07-09 18:18:19
1
roassi3
°•رواســ🧜🏻‍♀️𝑅𝑜𝑎𝑠𝑖ــي•° :
بموووووت😂😂😂😂😂😂😂
2026-07-10 09:51:17
2
husseinzayed632
ســـــــــ7ـــــــــسـ🩵 :
اسم بتاعت النهايات
2026-07-10 09:36:18
1
xx_3mk_moaz_x
آلُـِـِِـِِِـِِـِـڒٍوُڒٍ |🤙🫆 :
يخربيت فجرك يسطا ☝😍
2026-07-09 23:35:00
1
h.o.d.a301
مش عارف انساك؟ :
كہمہل يہ رؤحہ قہلبہيہ آدعہمہنہيہ عہليہ آخہر فہيہديہؤ بہقہآ
2026-07-10 09:05:29
1
abuwalid383
طهمه :
🔥🔥🔥
2026-07-09 17:54:55
2
badrahmedhosny
🌪 :
😁😁😁
2026-07-10 08:25:27
1
user1353412032450
إسلام محمد :
🥰🥰🥰
2026-07-10 05:08:10
1
y15am
Youssef Mohamed :
💔💔💔
2026-07-10 07:30:20
0
To see more videos from user @a_z_e_r.777, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Chương 11 – Giữa yêu và sợ Những ngày sau đó, căn nhà trở nên lặng lẽ đến lạ. Không còn tiếng cười khẽ mỗi buổi sáng, không còn những bữa cơm cùng nhau. Tử Du vẫn ở đó – vẫn nấu ăn, vẫn dọn dẹp, vẫn mỉm cười khi gặp Hủ Ninh – nhưng ánh mắt cậu không còn dừng lại lâu như trước. Hủ Ninh nhận ra điều đó ngay từ buổi sáng đầu tiên khi tỉnh dậy mà bên cạnh đã lạnh. Anh bước xuống nhà, nhìn thấy Tử Du đang cắm hoa trong bình, ánh sáng sớm rọi qua khiến vai áo cậu như trong suốt. “Em dậy sớm vậy?” “Ừ. Em không ngủ được.” Giọng cậu nhẹ, như thể vừa đủ để nghe, vừa đủ để né đi mọi câu hỏi anh muốn nói ra. Hủ Ninh bước tới, định chạm vào vai, nhưng Tử Du khẽ tránh, giả vờ xoay đi lấy nước. Cử chỉ nhỏ thôi, mà khiến ngực anh nặng trĩu. Buổi trưa, Hủ Ninh hẹn Triển Hiên đi ăn, hỏi chuyện linh tinh, nhưng rốt cuộc lại buột miệng: “Cậu ấy đang xa dần tôi rồi.” Triển Hiên nhìn anh, nhấp cà phê: “Cậu làm cậu ấy tổn thương. Không phải vì người cũ quay lại, mà vì cậu im lặng.” Hủ Ninh cúi đầu. “Anh sợ nói gì cũng làm mọi thứ tệ hơn.” “Không nói, mới là cách khiến người khác rời đi nhanh nhất.” Câu nói đó khiến Hủ Ninh lặng im rất lâu. Đến khi anh trở về, Tử Du đã đi đâu mất. Chỉ có tờ giấy nhỏ đặt trên bàn: “Em ra ngoài hít thở chút. Đừng chờ.” Mấy chữ ngắn ngủn mà như nhát dao khẽ cứa vào tim. Anh cầm điện thoại, rồi lại đặt xuống. Gọi – hay chờ? Sợ rằng nếu gọi, cậu sẽ càng tránh xa hơn. Nhưng chờ, tim anh lại càng rối loạn. Trời dần về tối. Tiếng mưa lại bắt đầu, rơi lộp bộp trên mái hiên. Hủ Ninh ngồi lặng, mắt dán vào màn hình điện thoại. Mãi đến khi chuông cửa vang lên, anh mới bật dậy. Tử Du đứng đó – áo ướt, tóc bết nước mưa, ánh mắt ướt mờ. “Em…” Cậu ngắt lời, giọng run: “Anh có từng nghĩ… nếu một ngày em biến mất, anh sẽ nhẹ nhõm hơn không?” Hủ Ninh sững người. Rồi anh bước tới, nắm chặt tay cậu, gần như khàn giọng: “Đừng nói vậy, Tử Du.” “Em hỏi thật.” “Không. Nếu em biến mất… chắc anh sẽ không thở nổi.” Tử Du bật cười, nước mắt rơi lặng lẽ. “Anh nói dễ thương quá. Nhưng hôm trước, khi người đó quay lại… anh vẫn đi gặp họ mà.” Hủ Ninh không tránh, chỉ siết chặt hơn, giọng thấp như thì thầm: “Anh đi để kết thúc, không phải để bắt đầu lại. Anh chỉ muốn từ nay, giữa anh và em – không còn ai chen vào nữa.” Tử Du nhìn anh rất lâu, trong ánh nhìn ấy là yêu, là sợ, là cả niềm tin đang run rẩy. “Em không cần lời hứa, chỉ cần… khi em quay lại nhìn, anh vẫn ở đây.” Hủ Ninh gật đầu, ôm lấy cậu, siết đến mức Tử Du khẽ run: “Anh ở đây. Anh luôn ở đây, Tử Du.” Ngoài kia, mưa rơi dày hơn, nhưng trong lòng họ, có thứ gì đó đang dần tan chảy — không phải vì quá khứ, mà vì hiện tại đã bắt đầu được chữa lành. Và giữa yêu và sợ, họ đang học cách giữ nhau bằng cả trái tim, không còn trốn tránh nữa. Mưa ngoài hiên đã ngớt, chỉ còn tiếng nhỏ giọt đều đều từ mái ngói. Căn phòng ngập mùi mưa và hương trà nhài mà Tử Du vẫn thích. Cả hai ngồi cạnh nhau trên sofa, không ai nói gì, chỉ im lặng. Hủ Ninh lấy khăn lau nhẹ tóc cho Tử Du, từng động tác chậm và cẩn thận. “Lần sau đừng đi giữa mưa nữa.” “Không đi thì biết làm gì… trong đầu em toàn là anh.” Câu nói nhỏ xíu, nhẹ như hơi thở, nhưng đủ khiến tim anh khựng lại. Tử Du cười gượng, ngẩng lên, ánh mắt chạm vào anh – một cái nhìn vừa yếu ớt vừa kiên định: “Em biết em yếu đuối, biết em hay lo chuyện không đâu. Nhưng nếu có ngày anh mệt vì em… thì cứ nói. Đừng im lặng.” Hủ Ninh đặt khăn xuống, siết lấy tay cậu, giọng khàn khàn: “Anh không mệt vì em, anh chỉ sợ em tổn thương thêm. Anh không giỏi nói, nhưng anh sẽ học – vì em.” Tử Du nhìn anh, khoé mắt long lanh. Cậu dựa đầu vào vai anh, khẽ nói: “Vậy anh học nhanh đi, em còn muốn nghe lâu.” Hủ Ninh bật cười, một tiếng cười khẽ, trầm mà ấm. Anh vòng tay qua, kéo cậu sát hơn, để Tử Du nghe được cả nhịp tim anh đang đập. “Nghe chưa? Nó chỉ đập thế này khi có em thôi.” #dienhuninh_tudu #loibang99 #fanfic #xh #NovelToon
Chương 11 – Giữa yêu và sợ Những ngày sau đó, căn nhà trở nên lặng lẽ đến lạ. Không còn tiếng cười khẽ mỗi buổi sáng, không còn những bữa cơm cùng nhau. Tử Du vẫn ở đó – vẫn nấu ăn, vẫn dọn dẹp, vẫn mỉm cười khi gặp Hủ Ninh – nhưng ánh mắt cậu không còn dừng lại lâu như trước. Hủ Ninh nhận ra điều đó ngay từ buổi sáng đầu tiên khi tỉnh dậy mà bên cạnh đã lạnh. Anh bước xuống nhà, nhìn thấy Tử Du đang cắm hoa trong bình, ánh sáng sớm rọi qua khiến vai áo cậu như trong suốt. “Em dậy sớm vậy?” “Ừ. Em không ngủ được.” Giọng cậu nhẹ, như thể vừa đủ để nghe, vừa đủ để né đi mọi câu hỏi anh muốn nói ra. Hủ Ninh bước tới, định chạm vào vai, nhưng Tử Du khẽ tránh, giả vờ xoay đi lấy nước. Cử chỉ nhỏ thôi, mà khiến ngực anh nặng trĩu. Buổi trưa, Hủ Ninh hẹn Triển Hiên đi ăn, hỏi chuyện linh tinh, nhưng rốt cuộc lại buột miệng: “Cậu ấy đang xa dần tôi rồi.” Triển Hiên nhìn anh, nhấp cà phê: “Cậu làm cậu ấy tổn thương. Không phải vì người cũ quay lại, mà vì cậu im lặng.” Hủ Ninh cúi đầu. “Anh sợ nói gì cũng làm mọi thứ tệ hơn.” “Không nói, mới là cách khiến người khác rời đi nhanh nhất.” Câu nói đó khiến Hủ Ninh lặng im rất lâu. Đến khi anh trở về, Tử Du đã đi đâu mất. Chỉ có tờ giấy nhỏ đặt trên bàn: “Em ra ngoài hít thở chút. Đừng chờ.” Mấy chữ ngắn ngủn mà như nhát dao khẽ cứa vào tim. Anh cầm điện thoại, rồi lại đặt xuống. Gọi – hay chờ? Sợ rằng nếu gọi, cậu sẽ càng tránh xa hơn. Nhưng chờ, tim anh lại càng rối loạn. Trời dần về tối. Tiếng mưa lại bắt đầu, rơi lộp bộp trên mái hiên. Hủ Ninh ngồi lặng, mắt dán vào màn hình điện thoại. Mãi đến khi chuông cửa vang lên, anh mới bật dậy. Tử Du đứng đó – áo ướt, tóc bết nước mưa, ánh mắt ướt mờ. “Em…” Cậu ngắt lời, giọng run: “Anh có từng nghĩ… nếu một ngày em biến mất, anh sẽ nhẹ nhõm hơn không?” Hủ Ninh sững người. Rồi anh bước tới, nắm chặt tay cậu, gần như khàn giọng: “Đừng nói vậy, Tử Du.” “Em hỏi thật.” “Không. Nếu em biến mất… chắc anh sẽ không thở nổi.” Tử Du bật cười, nước mắt rơi lặng lẽ. “Anh nói dễ thương quá. Nhưng hôm trước, khi người đó quay lại… anh vẫn đi gặp họ mà.” Hủ Ninh không tránh, chỉ siết chặt hơn, giọng thấp như thì thầm: “Anh đi để kết thúc, không phải để bắt đầu lại. Anh chỉ muốn từ nay, giữa anh và em – không còn ai chen vào nữa.” Tử Du nhìn anh rất lâu, trong ánh nhìn ấy là yêu, là sợ, là cả niềm tin đang run rẩy. “Em không cần lời hứa, chỉ cần… khi em quay lại nhìn, anh vẫn ở đây.” Hủ Ninh gật đầu, ôm lấy cậu, siết đến mức Tử Du khẽ run: “Anh ở đây. Anh luôn ở đây, Tử Du.” Ngoài kia, mưa rơi dày hơn, nhưng trong lòng họ, có thứ gì đó đang dần tan chảy — không phải vì quá khứ, mà vì hiện tại đã bắt đầu được chữa lành. Và giữa yêu và sợ, họ đang học cách giữ nhau bằng cả trái tim, không còn trốn tránh nữa. Mưa ngoài hiên đã ngớt, chỉ còn tiếng nhỏ giọt đều đều từ mái ngói. Căn phòng ngập mùi mưa và hương trà nhài mà Tử Du vẫn thích. Cả hai ngồi cạnh nhau trên sofa, không ai nói gì, chỉ im lặng. Hủ Ninh lấy khăn lau nhẹ tóc cho Tử Du, từng động tác chậm và cẩn thận. “Lần sau đừng đi giữa mưa nữa.” “Không đi thì biết làm gì… trong đầu em toàn là anh.” Câu nói nhỏ xíu, nhẹ như hơi thở, nhưng đủ khiến tim anh khựng lại. Tử Du cười gượng, ngẩng lên, ánh mắt chạm vào anh – một cái nhìn vừa yếu ớt vừa kiên định: “Em biết em yếu đuối, biết em hay lo chuyện không đâu. Nhưng nếu có ngày anh mệt vì em… thì cứ nói. Đừng im lặng.” Hủ Ninh đặt khăn xuống, siết lấy tay cậu, giọng khàn khàn: “Anh không mệt vì em, anh chỉ sợ em tổn thương thêm. Anh không giỏi nói, nhưng anh sẽ học – vì em.” Tử Du nhìn anh, khoé mắt long lanh. Cậu dựa đầu vào vai anh, khẽ nói: “Vậy anh học nhanh đi, em còn muốn nghe lâu.” Hủ Ninh bật cười, một tiếng cười khẽ, trầm mà ấm. Anh vòng tay qua, kéo cậu sát hơn, để Tử Du nghe được cả nhịp tim anh đang đập. “Nghe chưa? Nó chỉ đập thế này khi có em thôi.” #dienhuninh_tudu #loibang99 #fanfic #xh #NovelToon

About