@g.rn279: Người Yêu Bỏ Lỡ (愛人錯過) - Accusefive guitar cover #xuhuong #guitartok #nguoiyeubolo #guitarcover #douyin

Gà Rán 🎸
Gà Rán 🎸
Open In TikTok:
Region: VN
Friday 10 July 2026 11:05:10 GMT
273155
41904
469
5660

Music

Download

Comments

chuoithu17
bò :
Nhạc Trung dễ nghe Nhưng không dễ hiểu Cũng như em vậy Dễ gần, dễ hiểu Nhưng không dễ yêu🥀
2026-07-12 01:48:23
775
ko.co.ny24
ᕙ☆✧suo hayato✧☆ᕗ :
Có những ngày thành phố đổ mưa, lòng người ta lại tự nhiên thắt lại bởi những khoảng trống không thể lấp đầy. Người ta thường bảo mưa mang theo nỗi buồn vô cớ, nhưng với tôi, mưa chưa bao giờ vô cớ cả. Mưa là một cuốn phim quay chậm, tàn nhẫn khơi lại những mảng ký ức mà tôi đã cố gắng chôn giấu suốt bao năm qua. Hôm nay, nhìn những giọt nước buốt lạnh bám chặt vào ô cửa kính, tôi lại nhớ em. Tôi ngồi đây, ôm chiếc ly cà phê đã nguội ngắt, nhìn dòng người vội vã lướt qua dưới làn mưa bong bóng, rồi bất giác nhìn sang chiếc ghế đối diện. Nó trống không. Chỉ có cái lạnh của thời gian và nỗi cô đơn bủa vây lấy tôi. Đã bao lâu rồi kể từ ngày em đi nhỉ? Ba năm, năm năm, hay là cả một thế kỷ trôi qua rồi? Tôi không còn nhớ rõ nữa, chỉ biết rằng kể từ ngày ấy, thời gian trong tôi như đã ngừng trôi. Tôi vẫn là đứa trẻ đi lạc trong cơn mưa năm đó, mãi mãi không tìm thấy lối ra cho cuộc đời mình. Tôi và em gặp nhau vào một ngày mưa cuối thu. Khi đó, cả hai chúng tôi đều là những người trẻ tuổi, mang trong mình bao khát vọng và cả sự cô đơn của một người viễn xứ giữa lòng thành phố xa lạ này. Em đứng trú mưa dưới mái hiên của một cửa hiệu sách cũ, đôi vai gầy run lên vì lạnh. Tôi bước đến, che cho em một nửa chiếc ô màu xanh thẫm. Ánh mắt em ngước lên nhìn tôi, trong veo, ngập ngừng nhưng đầy ấm áp. Khoảnh khắc hai ánh mắt chạm nhau, tôi biết tim mình đã lỗi nhịp và cuộc đời tôi từ đó đã gắn liền với tên em. Chúng tôi đã có những năm tháng thanh xuân đẹp như một bức tranh hạnh phúc. Tình yêu tuổi trẻ khi ấy chẳng có tiền bạc, chẳng có danh vọng, chỉ có sự chân thành đến khờ dại. Chúng tôi cùng nhau đi qua những con phố nghèo, chia nhau chiếc bánh mì bẻ đôi, cùng mơ về một mái nhà nhỏ ở một vùng quê yên bình. Em thích hoa thạch thảo màu tím lắm. Em bảo màu tím là màu của sự thủy chung, của những gì vĩnh cửu trên đời. Tôi đã cười, nắm chặt tay em và hứa rằng, chờ anh nhé, qua mùa đông này, khi anh tích lũy đủ, anh sẽ mang đến cho em một chiếc váy cưới trắng tinh khôi và một bó hoa thạch thảo đẹp nhất đời em. Lúc đó, em cười tươi lắm, nụ cười sưởi ấm cả mùa đông lạnh giá trong anh. Chúng tôi tin vào định mệnh, tin vào tình yêu
2026-07-11 01:31:43
194
yuying135
Silly 🆑 :
Triệu hồi dân audio
2026-07-11 06:20:11
257
emkhongtontai3
ừ. :
"năm chồng tôi nghèo nhất.."
2026-07-11 06:56:05
245
meme.chui.khc.huh
meme chuối khóc huhu😭 :
tưởng thắng, lại thua tưởng nắng, lại mưa tưởng thừa, lại thiếu tưởng vừa, lại rộng tưởng cộng, lại trừ tưởng love, lại lốp...💔
2026-07-14 04:52:43
46
nngtiencabaton
★hana audio† :
Đêm đó mưa rơi rất khẽ, không đủ lớn để người ta phải chạy đi tìm chỗ trú nhưng lại đủ lạnh để len vào từng góc nhỏ trong lòng tôi, đủ để nhắc rằng có những nỗi buồn không cần ồn ào vẫn khiến tim đau rất rõ, tôi ngồi một mình trong căn phòng quen thuộc, nơi mọi thứ vẫn y nguyên như ngày người ấy còn ở đây, chỉ có cảm xúc là đã đổi khác, tôi bật lại một bài nhạc cũ, bài nhạc từng nghe chung, từng hứa sẽ nghe cùng nhau thật lâu, mà không ngờ lại trở thành thứ khiến tôi im lặng nhiều nhất mỗi khi đêm xuống, có những ký ức tưởng như đã ngủ yên nhưng chỉ cần một giai điệu vang lên là tất cả lại ùa về, rõ ràng đến mức không kịp né tránh, tôi từng nghĩ thời gian sẽ làm mọi thứ phai nhạt, sẽ dạy tôi cách quên đi một người từng rất quan trọng, nhưng hóa ra thời gian chỉ dạy tôi cách giả vờ ổn, cách cười nói như chưa từng có vết nứt nào trong tim, ban ngày tôi vẫn sinh hoạt như bao người, vẫn nói chuyện, vẫn cười, vẫn trả lời những câu hỏi “dạo này ổn không” bằng một câu quen thuộc là “ổn mà”, còn ban đêm thì khác, ký ức trở nên táo bạo hơn, nó tìm đến tôi mà không cần lời mời, mang theo những tin nhắn cũ chưa từng xóa, những cuộc gọi đã từng rất muốn bấm nhưng cuối cùng lại chọn im lặng, có một cái tên mà mỗi lần nghĩ tới tim tôi lại chậm đi một nhịp, không phải vì yếu đuối, mà vì đã từng thương rất thật, buồn nhất không phải là mất nhau, mà là vẫn còn thương, còn nhớ, còn quan tâm nhưng không còn tư cách xuất hiện trong cuộc sống của người ta nữa, mọi điều tốt đẹp giờ chỉ có thể đứng từ xa mà chúc, tôi học cách im lặng nhiều hơn, học cách không kể ra những điều trong lòng vì sợ làm phiền, sợ bản thân trở thành người níu kéo trong một câu chuyện đã kết thúc, có những đêm tôi tự hỏi nếu ngày đó mình bớt thương đi một chút, bớt đặt cả thế giới của mình vào một người thì liệu bây giờ tim có đỡ đau hơn không, ngoài kia mưa vẫn rơi đều đều, rơi như nhắc tôi rằng có những người đi qua đời ta không phải để ở lại, mà chỉ để dạy ta cách chịu đựng và trưởng thành trong im lặng, người ấy không quay lại, tôi cũng không còn là tôi của ngày xưa, chỉ còn lại một trái tim đã từng yêu rất sâu, rất thật, và bây giờ đang tập cách sống tiếp cùng giờ.
2026-07-11 12:34:43
26
viet201055
Quốc Việt :
"người đã bơ " " Sao vẫn nhớ " " Tình đã lỡ " " Sao vẫn chờ " " Tiền là giấy, đốt là cháy " " Tình là bụi, thổi là phủi" " Thích một người không thích mình giống như ôm một cây xương rồng càng ôm càng đau "
2026-07-17 03:23:43
12
th.nhan0512
ht :
Vào cái năm định mệnh ấy, Chu Hải Yến nói vào một bên tai không nghe được của Đường Hà Thanh ba chữ: "anh yêu em", một câu ba chữ tuy nghe ngắn gọn nhưng lại chan chứa nhiều tình cảm sâu đậm bấy lâu trong anh, có thể anh đã muốn bày tỏ nó từ lâu nhưng lại không dám chắc rằng liệu cô có tình cảm với mình hay không? Hoặc anh sợ rằng nếu nói ra giữa anh và cô sẽ không còn bất kì một mối quan hệ nào nữa, nên anh chỉ dám giữ nó trong lòng. Nhưng anh không thể giữ nó quá lâu, thời gian không chờ đợi ai, rồi anh cũng phải nói ra những điều mình đã ấp ủ. Vào giây phút cuối cùng, anh đã chọn nói vào một tai không nghe được vì anh vẫn chưa xác định được thật sự rằng liệu Hà Thanh có tình cảm với mình không, anh chỉ muốn nói ra cho nhẹ lòng nhưng nếu có thể vẫn muốn cô đáp lại tấm lòng của mình. Còn về phía Đường Hà Thanh, cô nghe thấy hết tất cả, bản thân cô cũng có tình cảm với Chu Hải Yến chỉ chờ một ngày anh thổ lộ. Tiếc rằng cái ngày mà anh thổ lộ lại là ngày cuối cùng họ được ở bên nhau lần cuối
2026-07-12 06:19:16
15
ph.lan727
ph.lan :
anh gà rán idol t🥰🥰🥰
2026-07-10 11:27:14
72
cg5509
Đi tìm con bear :
Đừng đóng vai anh đâu
2026-07-10 11:36:51
71
lynniechocominta_567
𝘼𝙣𝙣𝙞𝙚💐🌷 :
Có những ngày thành phố đổ mưa, lòng người ta lại tự nhiên thắt lại bởi những khoảng trống không thể lấp đầy. Người ta thường bảo mưa mang theo nỗi buồn vô cớ, nhưng với tôi, mưa chưa bao giờ vô cớ cả. Mưa là một cuốn phim quay chậm, tàn nhẫn khơi lại những mảng ký ức mà tôi đã cố gắng chôn giấu suốt bao năm qua. Hôm nay, nhìn những giọt nước buốt lạnh bám chặt vào ô cửa kính, tôi lại nhớ em. Tôi ngồi đây, ôm chiếc ly cà phê đã nguội ngắt, nhìn dòng người vội vã lướt qua dưới làn mưa bong bóng, rồi bất giác nhìn sang chiếc ghế đối diện. Nó trống không. Chỉ có cái lạnh của thời gian và nỗi cô đơn bủa vây lấy tôi. Đã bao lâu rồi kể từ ngày em đi nhỉ? Ba năm, năm năm, hay là cả một thế kỷ trôi qua rồi? Tôi không còn nhớ rõ nữa, chỉ biết rằng kể từ ngày ấy, thời gian trong tôi như đã ngừng trôi. Tôi vẫn là đứa trẻ đi lạc trong cơn mưa năm đó, mãi mãi không tìm thấy lối ra cho cuộc đời mình. Tôi và em gặp nhau vào một ngày mưa cuối thu. Khi đó, cả hai chúng tôi đều là những người trẻ tuổi, mang trong mình bao khát vọng và cả sự cô đơn của một người viễn xứ giữa lòng thành phố xa lạ này. Em đứng trú mưa dưới mái hiên của một cửa hiệu sách cũ, đôi vai gầy run lên vì lạnh. Tôi bước đến, che cho em một nửa chiếc ô màu xanh thẫm. Ánh mắt em ngước lên nhìn tôi, trong veo, ngập ngừng nhưng đầy ấm áp. Khoảnh khắc hai ánh mắt chạm nhau, tôi biết tim mình đã lỗi nhịp và cuộc đời tôi từ đó đã gắn liền với tên em. Chúng tôi đã có những năm tháng thanh xuân đẹp như một bức tranh hạnh phúc. Tình yêu tuổi trẻ khi ấy chẳng có tiền bạc, chẳng có danh vọng, chỉ có sự chân thành đến khờ dại. Chúng tôi cùng nhau đi qua những con phố nghèo, chia nhau chiếc bánh mì bẻ đôi, cùng mơ về một mái nhà nhỏ ở một vùng quê yên bình. Em thích hoa thạch thảo màu tím lắm. Em bảo màu tím là màu của sự thủy chung, của những gì vĩnh cửu trên đời. Tôi đã cười, nắm chặt tay em và hứa rằng, chờ anh nhé, qua mùa đông này, khi anh tích lũy đủ, anh sẽ mang đến cho em một chiếc váy cưới trắng tinh khôi và một bó hoa thạch thảo đẹp nhất đời em. Lúc đó, em cười tươi lắm, nụ cười sưởi ấm cả mùa đông lạnh giá trong anh. Chúng tôi tin vào định mệnh, tin vào tình yêu
2026-07-16 03:10:31
5
luy.em.xinh123
《☆▪︎☆ tổ cò ☆ ¤ ☆》 :
triệu hồi dân audio
2026-07-12 04:19:19
5
bunn8760
muỗi🦟 :
x2 thất tình a TT
2026-07-10 14:16:25
11
tuong.ri
Tuong_Vy~ :
"vào năm chồng tôi nghèo nhất..."
2026-07-13 15:35:00
0
tn390708
Thanhh Nhã :
Triệu hồi dân audio😌
2026-07-12 03:16:56
8
nh.vy1312
𝐕𝐘💗 𝐃𝐍𝐊❤️‍🔥 :
tưởng thắng, lại thua tưởng nắng, lại mưa tưởng thừa, lại thiếu tưởng vừa, lại rộng tưởng cộng, lại trừ tưởng love, lại lốp...💔
2026-07-12 16:22:03
5
tu_do_bay_di_2013
ANH TRAI SAY HI "mntt" :
Nhạc Trung dễ nghe Nhưng không dễ hiểu Cũng như em vậy Dễ gần, dễ hiểu Nhưng không dễ yêu
2026-07-13 02:14:39
5
khng.long7380
khủng long :
Có những ngày thành phố đổ mưa, lòng người ta lại tự nhiên thắt lại bởi những khoảng trống không thể lấp đầy. Người ta thường bảo mưa mang theo nỗi buồn vô cớ, nhưng với tôi, mưa chưa bao giờ vô cớ cả. Mưa là một cuốn phim quay chậm, tàn nhẫn khơi lại những mảng ký ức mà tôi đã cố gắng chôn giấu suốt bao năm qua. Hôm nay, nhìn những giọt nước buốt lạnh bám chặt vào ô cửa kính, tôi lại nhớ em. Tôi ngồi đây, ôm chiếc ly cà phê đã nguội ngắt, nhìn dòng người vội vã lướt qua dưới làn mưa bong bóng, rồi bất giác nhìn sang chiếc ghế đối diện. Nó trống không. Chỉ có cái lạnh của thời gian và nỗi cô đơn bủa vây lấy tôi. Đã bao lâu rồi kể từ ngày em đi nhỉ? Ba năm, năm năm, hay là cả một thế kỷ trôi qua rồi? Tôi không còn nhớ rõ nữa, chỉ biết rằng kể từ ngày ấy, thời gian trong tôi như đã ngừng trôi. Tôi vẫn là đứa trẻ đi lạc trong cơn mưa năm đó, mãi mãi không tìm thấy lối ra cho cuộc đời mình. Tôi và em gặp nhau vào một ngày mưa cuối thu. Khi đó, cả hai chúng tôi đều là những người trẻ tuổi, mang trong mình bao khát vọng và cả sự cô đơn của một người viễn xứ giữa lòng thành phố xa lạ này. Em đứng trú mưa dưới mái hiên của một cửa hiệu sách cũ, đôi vai gầy run lên vì lạnh. Tôi bước đến, che cho em một nửa chiếc ô màu xanh thẫm. Ánh mắt em ngước lên nhìn tôi, trong veo, ngập ngừng nhưng đầy ấm áp. Khoảnh khắc hai ánh mắt chạm nhau, tôi biết tim mình đã lỗi nhịp và cuộc đời tôi từ đó đã gắn liền với tên em. Chúng tôi đã có những năm tháng thanh xuân đẹp như một bức tranh hạnh phúc. Tình yêu tuổi trẻ khi ấy chẳng có tiền bạc, chẳng có danh vọng, chỉ có sự chân thành đến khờ dại. Chúng tôi cùng nhau đi qua những con phố nghèo, chia nhau chiếc bánh mì bẻ đôi, cùng mơ về một mái nhà nhỏ ở một vùng quê yên bình. Em thích hoa thạch thảo màu tím lắm. Em bảo màu tím là màu của sự thủy chung, của những gì vĩnh cửu trên đời. Tôi đã cười, nắm chặt tay em và hứa rằng, chờ anh nhé, qua mùa đông này, khi anh tích lũy đủ, anh sẽ mang đến cho em một chiếc váy cưới trắng tinh khôi và một bó hoa thạch thảo đẹp nhất đời em. Lúc đó, em cười tươi lắm, nụ cười sưởi ấm cả mùa đông lạnh giá trong anh. Chúng tôi tin vào định mệnh, tin vào tình yêu
2026-07-15 14:26:50
1
mi.tp.v14
Ai chơi ff ko :
vào mùa đông năm ấy.......
2026-07-11 15:51:17
0
nhinhi885115
Miu 🍭🎀 Cacao 🍮🍪 :
Đêm đó mưa rơi rất khẽ, không đủ lớn để người ta phải chạy đi tìm chỗ trú nhưng lại đủ lạnh để len vào từng góc nhỏ trong lòng tôi, đủ để nhắc rằng có những nỗi buồn không cần ồn ào vẫn khiến tim đau rất rõ, tôi ngồi một mình trong căn phòng quen thuộc, nơi mọi thứ vẫn y nguyên như ngày người ấy còn ở đây, chỉ có cảm xúc là đã đổi khác, tôi bật lại một bài nhạc cũ, bài nhạc từng nghe chung, từng hứa sẽ nghe cùng nhau thật lâu, mà không ngờ lại trở thành thứ khiến tôi im lặng nhiều nhất mỗi khi đêm xuống, có những ký ức tưởng như đã ngủ yên nhưng chỉ cần một giai điệu vang lên là tất cả lại ùa về, rõ ràng đến mức không kịp né tránh, tôi từng nghĩ thời gian sẽ làm mọi thứ phai nhạt, sẽ dạy tôi cách quên đi một người từng rất quan trọng, nhưng hóa ra thời gian chỉ dạy tôi cách giả vờ ổn, cách cười nói như chưa từng có vết nứt nào trong tim, ban ngày tôi vẫn sinh hoạt như bao người, vẫn nói chuyện, vẫn cười, vẫn trả lời những câu hỏi “dạo này ổn không” bằng một câu quen thuộc là “ổn mà”, còn ban đêm thì khác, ký ức trở nên táo bạo hơn, nó tìm đến tôi mà không cần lời mời, mang theo những tin nhắn cũ chưa từng xóa, những cuộc gọi đã từng rất muốn bấm nhưng cuối cùng lại chọn im lặng, có một cái tên mà mỗi lần nghĩ tới tim tôi lại chậm đi một nhịp, không phải vì yếu đuối, mà vì đã từng thương rất thật, buồn nhất không phải là mất nhau, mà là vẫn còn thương, còn nhớ, còn quan tâm nhưng không còn tư cách xuất hiện trong cuộc sống của người ta nữa, mọi điều tốt đẹp giờ chỉ có thể đứng từ xa mà chúc, tôi học cách im lặng nhiều hơn, học cách không kể ra những điều trong lòng vì sợ làm phiền, sợ bản thân trở thành người níu kéo trong một câu chuyện đã kết thúc, có những đêm tôi tự hỏi nếu ngày đó mình bớt thương đi một chút, bớt đặt cả thế giới của mình vào một người thì liệu bây giờ tim có đỡ đau hơn không, ngoài kia mưa vẫn rơi đều đều, rơi như nhắc tôi rằng có những người đi qua đời ta không phải để ở lại, mà chỉ để dạy ta cách chịu đựng và trưởng thành trong im lặng, người ấy không quay lại, tôi cũng không còn là tôi của ngày xưa, chỉ còn lại một trái tim đã từng yêu rất sâu, rất thật, và bây giờ đang tập cách sống tiếp cùng những ký ức sẽ chẳng
2026-07-17 07:32:43
3
nh.uyn.nguyn49
݁ Ი𐑼⋆݁ ˖Ი݁ uyên ˖Ი𐑼⋆݁ ˖Ი𐑼 :
triệu hồi dân audio
2026-07-13 23:55:12
4
khanh.han2503
Hân :
Triệu hồi dân audio
2026-07-20 09:33:08
0
To see more videos from user @g.rn279, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos


About