Tuấn Anh 🎣 :
Tiếng còi xé toạc một màn đêm,Cay đắng tràn ly, muối mặn thêm.Chiếc áo số bảy gầy vai nhỏ,Gánh cả giang sơn, gánh tuổi già.Đôi chân từng xé gió ngàn khơi,Nay mỏi mệt rồi, sức cạn vơi.Bất lực nhìn theo hình bóng bóng,Thanh xuân vĩnh biệt, lỡ cơ thời.Tiếc nuối nghẹn ngào một vĩ nhân,Cúi đầu cay đắng lệ tuôn lằn.Ngai vàng dang dở, chương cuối khép,Chẳng trọn bài ca chốn thế trần.Lịch sử nghìn năm khắc bóng anh,Dù cho đoạn kết chẳng như tranh.Người đi, chương sách nay đành đóng,Tiếc một huyền thoại, một lòng thành!
2026-07-14 08:45:24