@linh111991: Thành Danh chào các vợ nha#xuhuong #thanhlong #trungquoc

Nguyenthitruclinh1991
Nguyenthitruclinh1991
Open In TikTok:
Region: VN
Saturday 11 July 2026 02:58:37 GMT
7054
256
5
7

Music

Download

Comments

nht.th238
nhựt thỏ2 :
xuất sắc
2026-07-18 12:34:47
0
thaothao_2706
🎀 ᗰẹ ᗰít ᥫᩣ :
Quá xá đã
2026-07-11 17:27:27
0
thanhtruc2014gmail.com
thành nam :
kho chổ nào vậy a
2026-07-11 12:26:49
0
user56523926788157
VÕ CÔNG QUÂN :
🤣🤣🤣🤣🤣🤣🤣
2026-07-11 03:05:03
0
nyny11102000
Mẹ bé ngựa 🦄 :
🥰🥰🥰
2026-07-13 14:49:29
0
To see more videos from user @linh111991, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Chiều hôm đó, Orm rời đi. Trên đường về, cô bất chợt đổi hướng. Chiếc xe dừng trước cổng ngôi trường cấp ba cũ. Đã nhiều năm kể từ ngày tốt nghiệp, đây là lần đầu tiên cô quay lại. Bác bảo vệ nhìn cô rồi cười. Bác bảo vệ: “Cựu học sinh à?” Orm: “Dạ.” Orm: “Cháu vào tham quan một chút được không?” Bác bảo vệ: “Được.” Orm bước chậm qua sân trường. Tiếng ve vẫn râm ran trên những tán phượng. Hành lang. Cầu thang. Sân bóng. Tất cả đều rất quen. Nhưng cũng rất xa lạ. Cô dừng lại dưới gốc cây phượng lớn giữa sân. Đầu bỗng đau dữ dội. Hình ảnh trong đầu nối tiếp nhau xuất hiện. Một cô gái đang ngồi đọc sách. Một cô gái khác lén đặt lên bàn hộp sữa. Hai người cùng đạp xe dưới cơn mưa. Cùng học bài trong thư viện. Cùng ngồi dưới gốc phượng cười rất vui. Lần này… Gương mặt cô gái ấy dần hiện rõ. Là… Ling Ling. Orm lùi lại một bước. Đôi mắt mở to. Orm: “Không…” Những ký ức tiếp tục ùa về. Ngày cuối cùng của năm lớp mười hai. Một người phụ nữ ngồi trước mặt Ling Ling trong quán cà phê. Đó là mẹ của Orm. Mẹ Orm: “Bác mong cháu rời xa con bé.” Ling Ling: “…” Mẹ Orm: “Hai đứa sẽ không có kết quả.” Mẹ Orm: “Gia đình bác đã chuẩn bị mọi thứ.” Mẹ Orm: “Cháu sang Anh đi.” Ling Ling cúi đầu rất lâu. Cuối cùng khẽ gật đầu. Ling Ling: “Cháu hiểu.” Hình ảnh chuyển sang sân bay. Ling Ling ôm vali. Đôi mắt đỏ hoe. Cô liên tục nhìn về phía cửa ra vào như đang chờ ai đó. Nhưng người cô chờ không đến. Ở một nơi khác. Orm đang chạy điên cuồng giữa dòng xe. Orm: “Ling Ling!” Orm: “Đợi mình!” Tiếng phanh xe chói tai vang lên. “Một tiếng va chạm dữ dội.” Mọi thứ chìm vào bóng tối. … Orm khuỵu xuống dưới gốc phượng. Nước mắt lặng lẽ rơi. Tất cả… Đã trở lại. Cô nhớ hết rồi. Nhớ người mình từng yêu. Nhớ lời hứa dưới gốc phượng. Nhớ ngày Ling Ling rời đi. Nhớ cả vụ tai nạn đã cướp mất năm năm ký ức của mình. Đúng lúc ấy, điện thoại rung lên. Là chị họ. Orm run run bắt máy. Chị họ: “Orm.” Orm: “Chị…” Chị họ: “Ling Ling vừa gọi cho chị.” Orm: “Có chuyện gì?” Đầu dây bên kia im lặng vài giây. Giọng chị họ trở nên gấp gáp. Chị họ: “Con bé đặt vé máy bay rồi.” Chị họ: “Tối nay Ling Ling sẽ rời Việt Nam.” Chiếc điện thoại tuột khỏi tay Orm. Cô đứng bật dậy. Mặc kệ nước mắt vẫn còn trên mặt. Mặc kệ đôi chân đang run. Cô chỉ còn một suy nghĩ duy nhất. “Lần này… mình nhất định sẽ không để mất Ling Ling thêm một lần nào nữa.” Orm quay người lao ra khỏi cổng trường. Chiếc xe lao đi giữa dòng người tấp nập. Phía xa, bầu trời dần phủ kín bởi những đám mây xám. Giống hệt buổi chiều của năm năm trước. Chỉ khác một điều. Lần này… Orm vẫn còn cơ hội để giữ lời hứa năm ấy. (Họ có tìm thấy nhau không hay là bỏ lỡ mn xem cmt để biết nha) #lingorm #fanfic #wlw #pov
Chiều hôm đó, Orm rời đi. Trên đường về, cô bất chợt đổi hướng. Chiếc xe dừng trước cổng ngôi trường cấp ba cũ. Đã nhiều năm kể từ ngày tốt nghiệp, đây là lần đầu tiên cô quay lại. Bác bảo vệ nhìn cô rồi cười. Bác bảo vệ: “Cựu học sinh à?” Orm: “Dạ.” Orm: “Cháu vào tham quan một chút được không?” Bác bảo vệ: “Được.” Orm bước chậm qua sân trường. Tiếng ve vẫn râm ran trên những tán phượng. Hành lang. Cầu thang. Sân bóng. Tất cả đều rất quen. Nhưng cũng rất xa lạ. Cô dừng lại dưới gốc cây phượng lớn giữa sân. Đầu bỗng đau dữ dội. Hình ảnh trong đầu nối tiếp nhau xuất hiện. Một cô gái đang ngồi đọc sách. Một cô gái khác lén đặt lên bàn hộp sữa. Hai người cùng đạp xe dưới cơn mưa. Cùng học bài trong thư viện. Cùng ngồi dưới gốc phượng cười rất vui. Lần này… Gương mặt cô gái ấy dần hiện rõ. Là… Ling Ling. Orm lùi lại một bước. Đôi mắt mở to. Orm: “Không…” Những ký ức tiếp tục ùa về. Ngày cuối cùng của năm lớp mười hai. Một người phụ nữ ngồi trước mặt Ling Ling trong quán cà phê. Đó là mẹ của Orm. Mẹ Orm: “Bác mong cháu rời xa con bé.” Ling Ling: “…” Mẹ Orm: “Hai đứa sẽ không có kết quả.” Mẹ Orm: “Gia đình bác đã chuẩn bị mọi thứ.” Mẹ Orm: “Cháu sang Anh đi.” Ling Ling cúi đầu rất lâu. Cuối cùng khẽ gật đầu. Ling Ling: “Cháu hiểu.” Hình ảnh chuyển sang sân bay. Ling Ling ôm vali. Đôi mắt đỏ hoe. Cô liên tục nhìn về phía cửa ra vào như đang chờ ai đó. Nhưng người cô chờ không đến. Ở một nơi khác. Orm đang chạy điên cuồng giữa dòng xe. Orm: “Ling Ling!” Orm: “Đợi mình!” Tiếng phanh xe chói tai vang lên. “Một tiếng va chạm dữ dội.” Mọi thứ chìm vào bóng tối. … Orm khuỵu xuống dưới gốc phượng. Nước mắt lặng lẽ rơi. Tất cả… Đã trở lại. Cô nhớ hết rồi. Nhớ người mình từng yêu. Nhớ lời hứa dưới gốc phượng. Nhớ ngày Ling Ling rời đi. Nhớ cả vụ tai nạn đã cướp mất năm năm ký ức của mình. Đúng lúc ấy, điện thoại rung lên. Là chị họ. Orm run run bắt máy. Chị họ: “Orm.” Orm: “Chị…” Chị họ: “Ling Ling vừa gọi cho chị.” Orm: “Có chuyện gì?” Đầu dây bên kia im lặng vài giây. Giọng chị họ trở nên gấp gáp. Chị họ: “Con bé đặt vé máy bay rồi.” Chị họ: “Tối nay Ling Ling sẽ rời Việt Nam.” Chiếc điện thoại tuột khỏi tay Orm. Cô đứng bật dậy. Mặc kệ nước mắt vẫn còn trên mặt. Mặc kệ đôi chân đang run. Cô chỉ còn một suy nghĩ duy nhất. “Lần này… mình nhất định sẽ không để mất Ling Ling thêm một lần nào nữa.” Orm quay người lao ra khỏi cổng trường. Chiếc xe lao đi giữa dòng người tấp nập. Phía xa, bầu trời dần phủ kín bởi những đám mây xám. Giống hệt buổi chiều của năm năm trước. Chỉ khác một điều. Lần này… Orm vẫn còn cơ hội để giữ lời hứa năm ấy. (Họ có tìm thấy nhau không hay là bỏ lỡ mn xem cmt để biết nha) #lingorm #fanfic #wlw #pov

About