@goccuaga: Mình từng đọc rất nhiều câu chuyện của những người đã đi qua những năm tháng tăm tối nhất trong cuộc đời họ. Có người mất người thân. Có người phá sản. Có người mang trong mình căn bệnh không thể chữa khỏi. Có người chỉ đơn giản là tỉnh dậy mỗi sáng và không còn biết mình đang cố gắng vì điều gì. Điều mình nhận ra là...”Rất ít người vượt qua được trong khoảnh khắc họ ở đáy.” Họ không thức dậy vào một buổi sáng rồi bỗng nhiên thấy mình mạnh mẽ hơn. Họ cũng không nghe một câu nói truyền động lực nào đó rồi cuộc đời đổi khác. Khi con người rơi vào tận cùng của bế tắc, họ không nghĩ đến hy vọng, mà chỉ cố sống thêm một ngày. Rồi thêm một ngày nữa. Và thêm một ngày nữa. Mãi sau này nhìn lại, họ mới gọi quãng thời gian ấy là "đã vượt qua". Trong chính những ngày ấy, họ không hề biết mình đang vượt qua. Với họ là chỉ đang tồn tại. Có một bác sĩ tâm lý từng nói một ý mình rất nhớ: "Khi một người đang chìm dưới nước, điều họ cần trước tiên không phải là học cách bơi. Điều họ cần là được nổi lên để thở." Con người cũng vậy. Khi ở trong cơn bĩ cực, nhiều khi điều giữ họ lại không phải là một mục tiêu lớn lao. Đôi khi chỉ là một cuộc điện thoại. Một người chịu ngồi nghe. Một con chó chạy ra cửa khi họ về nhà. Một đứa con đang ngủ. Một lời hẹn cho ngày mai. Hay đơn giản là ý nghĩ: "Thôi... cố thêm hôm nay nữa." Mình cũng nhận ra một điều rất buồn. Những người chịu đựng giỏi nhất thường lại là những người dễ gục ngã nhất. Bởi họ có thói quen tự giải quyết mọi chuyện. Họ không muốn làm phiền ai. Không muốn người khác lo. Họ cứ im lặng. Cho đến khi sự im lặng ấy trở thành một căn phòng không còn cửa để bước ra. Nếu có một điều mình học được từ những câu chuyện ấy, thì đó là: Không ai vượt qua cuộc đời một mình. Có thể chúng ta là người bước đi. Nhưng trên con đường ấy, luôn cần một điều gì đó níu mình lại. Có thể là một người. Có thể là một ký ức. Có thể là một lời hứa. Có thể là một niềm tin rất nhỏ. Nhưng nhất định phải có một điều gì đó. Và mình cũng hiểu thêm một điều. Nhiều người không tìm đến cái c.hết vì họ không muốn sống. Họ tìm đến nó vì họ không còn nhìn thấy một con đường nào khác để chấm dứt nỗi đau. Bởi vậy, đôi khi điều quý giá nhất chúng ta có thể làm cho một người đang ở trong cơn bĩ cực không phải là nói với họ rằng: "Rồi mọi chuyện sẽ ổn." Mà là ở lại đủ lâu để họ không phải đi qua đoạn đường ấy một mình. Còn nếu hỏi mình, sau tất cả những gì mình đã đọc, đã lắng nghe và đã chứng kiến, điều gì giúp con người đi qua những ngày tận cùng nhất? Mình nghĩ không phải là ý chí. Cũng không hẳn là niềm tin. Mà là sự hiện diện. Chỉ cần trong khoảnh khắc người ta muốn buông xuôi nhất, vẫn còn một người, một điều, hay một lý do rất nhỏ khiến họ nghĩ: "Mình thử sống thêm hôm nay nữa." Đôi khi, chỉ một ngày như thế... lại đủ để mở ra cả một cuộc đời phía sau. #Gã #goccuga #dalat
Gã
Region: VN
Saturday 11 July 2026 10:27:55 GMT
Music
Download
Comments
Tĩnh.Lặng.1111 :
Qua giai đoạn này 🌸🌸🌸 sau này khi nhìn lại sẽ phải vỗ tay khen ngợi chính mình 🌻🌻 🌻
2026-07-12 00:42:31
3
Ước mơ giàu :
Ui góc của Tùng
2026-07-11 16:56:09
1
Ông Chú Sắp 30 :
19 này mình ra đà nẵng, Gã review cho mình chổ ngắm view này với
2026-07-11 15:16:17
0
Thuỷ :
Gã ơi cho em xin Cap đc k ạ.Giống em quá rồi !
2026-07-12 04:42:44
0
Bé Dương 🌸 :
cho em xin capp voi ạ
2026-07-12 03:28:28
0
Nga Võ :
Cho mình xin cap nha
2026-07-11 10:35:24
1
Thương ( Phun Xăm ) :
Không ai có thể cứu bạn ngoại trừ chính bản thân bạn. Cứ sống đã, mưa bão xong rồi thì nắng đẹp lại lên. Đời người phải có thăng có trầm, trải qua hết rồi thì mới biết đâu là bình yên, đâu là thứ mình mong muốn.
2026-07-12 02:42:31
0
Cụm Mây nhỏ :
Mình xin phép nha bạn 😌
2026-07-11 17:22:49
0
Trâm Trần :
Cap nào của gã cũng thấm, mình đọc rất nhiều muốn ghi nhớ thật lâu nhưng trí nhớ ko cho phép, đọc nhiều rồi lại quên
2026-07-12 00:39:22
0
Bích Ngân 🤯 :
Em xin cap a
2026-07-12 00:23:31
0
Sang Lee ®️🔱 :
Cảm ơn Anh 🥺
2026-07-11 16:49:57
0
🖤 :
Cho mình xin cappp
2026-07-11 16:19:07
0
Nhỏ bé :
Rất là hay,e xin cap với ạ
2026-07-11 16:15:54
0
Liên T.Home Quảng Ninh :
Bài của Gã thấm lắm ạ 🥺🥺🥺
2026-07-11 11:15:20
1
Too vẽ tranh🖤💙 :
đúng thật, có 1 ngày mình định 44, đã chuẩn bị xong mọi thứ, nhưng khi khoảng khắc đó tới, chỉ vì 2 tập phim chưa coi mà mình quyết định tiếp tục sống xem sao, vì đơn giản là muốn xem 2 tập phim đó thôi, vậy mà đã sống tiếp được 4 năm nay rồi
2026-07-11 23:44:55
1
An ☘️ :
Phải tự trải qua cảm giác ấy mới hiểu nó đau và thấm đến thế nào
2026-07-11 11:56:04
2
Thu Hường :
gã ơi😳
2026-07-11 13:08:32
1
Mua được nhà thì đổi tên ♌ :
giờ chỉ muốn ngủ mãi không bao giờ thức dậy nữa
2026-07-11 19:47:23
0
🌻Yyen🌻🇻🇳🇲🇾 :
tôi đang bế tắc trong cuộc sống ,ko tìm đc hướng đi nào để ko khỏi hoi han về sau.toi mệt mỏi rồi tôi ko biết làm sau . cuộc đời này xin hỏi sanh ra đến thế giang này là để trả nghiệp sau .nào tôi mới trả xong hãy cho tôi đi càng nhanh càng tốt gì tôi mệt mỏi lắm rồi
2026-07-12 02:48:40
0
Gã :
Mình từng đọc rất nhiều câu chuyện của những người đã đi qua những năm tháng tăm tối nhất trong cuộc đời họ. Có người mất người thân. Có người phá sản. Có người mang trong mình căn bệnh không thể chữa khỏi. Có người chỉ đơn giản là tỉnh dậy mỗi sáng và không còn biết mình đang cố gắng vì điều gì.
Điều mình nhận ra là...”Rất ít người vượt qua được trong khoảnh khắc họ ở đáy.”
Họ không thức dậy vào một buổi sáng rồi bỗng nhiên thấy mình mạnh mẽ hơn. Họ cũng không nghe một câu nói truyền động lực nào đó rồi cuộc đời đổi khác.
Khi con người rơi vào tận cùng của bế tắc, họ không nghĩ đến hy vọng, mà chỉ cố sống thêm một ngày.
Rồi thêm một ngày nữa.
Và thêm một ngày nữa.
Mãi sau này nhìn lại, họ mới gọi quãng thời gian ấy là "đã vượt qua".
Trong chính những ngày ấy, họ không hề biết mình đang vượt qua. Với họ là chỉ đang tồn tại.
Có một bác sĩ tâm lý từng nói một ý mình rất nhớ:
"Khi một người đang chìm dưới nước, điều họ cần trước tiên không phải là học cách bơi. Điều họ cần là được nổi lên để thở."
Con người cũng vậy. Khi ở trong cơn bĩ cực, nhiều khi điều giữ họ lại không phải là một mục tiêu lớn lao.
Đôi khi chỉ là một cuộc điện thoại.
Một người chịu ngồi nghe.
Một con chó chạy ra cửa khi họ về nhà.
Một đứa con đang ngủ.
Một lời hẹn cho ngày mai.
Hay đơn giản là ý nghĩ:
"Thôi... cố thêm hôm nay nữa."
Mình cũng nhận ra một điều rất buồn. Những người chịu đựng giỏi nhất thường lại là những người dễ gục ngã nhất. Bởi họ có thói quen tự giải quyết mọi chuyện.
Họ không muốn làm phiền ai.
Không muốn người khác lo.
Họ cứ im lặng.
Cho đến khi sự im lặng ấy trở thành một căn phòng không còn cửa để bước ra.
Nếu có một điều mình học được từ những câu chuyện ấy, thì đó là:
Không ai vượt qua cuộc đời một mình. Có thể chúng ta là người bước đi. Nhưng trên con đường ấy, luôn cần một điều gì đó níu mình lại.
Có thể là một người.
Có thể là một ký ức.
Có thể là một lời hứa.
Có thể là một niềm tin rất nhỏ.
Nhưng nhất định phải có một điều gì đó. Và mình cũng hiểu thêm một điều. Nhiều người không tìm đến cái c.hết vì họ không muốn sống.
Họ tìm đến nó vì họ không còn nhìn thấy một con đường nào khác để chấm dứt nỗi đau.
2026-07-12 07:23:46
0
To see more videos from user @goccuaga, please go to the Tikwm
homepage.