@xbb3: * المختصر * ( عقبه بن نافع ) تولى سنة 50 هـ ( يقال 46 عند الواقدي ) عقبه بن نافع الفهري الافريقيه وكان في مقيما في ببرقة وله في تلك البلاد جهاد وفتوحات ، فسير الية معاوية بن ابي سفيان الخلفية انذاك 10 الاف فارس فدخل إفريقية وانضاف اليه من اسلم من البربر فكثر جمعه ووضع السيف في اهل البلاد لأنهم ( إذا دخل عليهم أمير اطاعوا وأظهرو بعضهم الإسلام فإذا عاد الأمير عنهم نكثوا وارتد من أسلم ) ثم رأى ان يتخذ مدينه يكون بها عسكر المسلمين ليأمنهم فقصد موضع ( الـقيـروان ) ( ابو المهاجر مولى مسلمة ) استعمل معاوية بن ابي سفيان على مصر وافريقية مسلمة بن مخلد الانصاري واستعمل مسلمة على افريقية مولى يقال له ( ابو المهاجر ) فقدم افريقية واساء عزل عقبه واستخف به ، وذهب عقبه الى الشام ، وعاتب معاوية على مافعله به ابو المهاجر فاعتذر إليه ، ووعده الى اعادته الى عمله . وتمادي الامر الى ان توفى معاويه واستلم بعده يزيد ف اعاده الى افريقية **لها رواية اخرى عند الواقدي** ( نهاية عقبه بن نافع ) خرج كسيله بن كمرم البريري على عقبة وكسيله قد اعلن اسلامه لما ولى ابو المهاجر افريقية واحسن اسلامه ، وهو من اكابر البربر وابعدهم صوتا ، فلم وولى عقبه عرفه ابو المهاجر على كسيله وامره بحفظه فلم يقبل عقبه واستخف به ، واتى عقبه بغنم فأمر كسيله بذبحها وسلخها مع السلاخين فقال كسيله : هولاء فتياني وغلماني يكفونني ، فشتمه وامره بسخلها ففعل ،ومن هنا اضمر كسيله على الغدر ، ورأى الروم قله من مع عقبه فا ارسلو الى كسيلة واعلموه بحاله وكان في عسكر عقبه مضمرا للغدر ، فلما راسلوه اضهر ماكان يضمره وجمع اهله وبني عمه وقصد عقبه ، وقال ابو المهاجر : عاجلا قبل ان يقوى جمعه ، فزحف عقبه الى كسيله فتنحى كسيله عن طريقه ليكثر جمعه ، فلما رأى ابو المهاجر ذالك قال : كفى حزنًا أن ترتدي الخيلُ بالقنا وأترك مشدودًا عليّ وثاقيا إذا قمتُ عُناني الحديدُ وأغلقتْ مصارع من دوني تصِمُّ المناديـا - فبلغ عقبه بذالك وقال الحق بالمسلمين وقم بأمرهم وانا اغتنم الشهاده فلم يفعل ابو المهاجر وقال وانا ايضا اريد الشهاده فكسر عقبه والمسلمون اجفان سيوفهم وتقدمو الى البربر وقاتلوهم فقتل المسلمون لم يبقى احد ، ( زهير ورد الثار ) ووصل الخبر الى زهير بن قيس قائد عند عقبه بن نافع فعزم على القتال فخالفه الجيش الصنعاني وعاد الى مصر وذهب معهم زهير ، لما تولى الخلافه عبدالملك بن مروان ذكر عنده من بالقيروان مسلمين ، وأشار عليه اصحابه بانفاذ الجيوش الى افريقية ، فكتب الى زهير بولاية افريقية وجهز له جيشا كثيرا فسار الى افريقية سنة ، فبلغ خبره الى كسيله وانتزح الى ممش ( منطقه ب افريقية ) ولم يقعد بالقيروان لان بها مسلمين وبينهم عهد ، وبلغ زهير ذالك ولم يدخل قيروان واستراح ضاهرها ثلاثة ايام ورحل لمواجهة كسيله ، فالتقى العسكران وتقاتلو حتى أيس الناس من الحياة ، فكتب الله النصر للمسلمين ، وانهزم كسيلة واصحابه وقتلو ب ممش ، ** توجد نقاط جانبيه ماذكرتها** ___________ المصادر : كتاب الكامل في التاريخ جـ 3 صفحة : 320 , 321 , 450 , 452 , 453 ___________ #عقبه_بن_نافع #زهير_بن_قيس_البلوي #تاريخنا_العظيم⚡️📚 #fyp #تاريخ

عبدالعزيز الرحيمي
عبدالعزيز الرحيمي
Open In TikTok:
Region: SA
Saturday 11 July 2026 12:33:35 GMT
1175
39
0
21

Music

Download

Comments

There are no more comments for this video.
To see more videos from user @xbb3, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Có lẽ đây là lần cuối cùng em chúc anh bằng 2 chữ thân thương này. Ngần ấy năm, ngần ấy lần sinh nhật, e điều hết lòng tổ chức sinh nhật cho anh, ngần ấy chiếc bánh, quà... em chưa từng quên, chưa từng xót 1 lần nào. Còn anh??? Đúng 1 lần duy nhất và không còn chiếc bánh thứ 2 nào dành cho em...*xót xa* Em từng nghĩ mình sẽ luôn là người đứng cạnh hát mừng tuổi mới, là người cùng anh thổi nến và ước về một mái nhà có tiếng cười của cả hai. Nhưng hóa ra, mọi dự định chỉ tồn tại trong một người. Người ta nói sinh nhật là ngày bắt đầu của những điều tốt đẹp. Vậy em chúc anh có một tuổi mới bình yên, hạnh phúc với lựa chọn của mình. Chỉ mong, đến một ngày nào đó, khi nhìn lại khoảng thời gian này, anh sẽ đủ bình tĩnh để tự hỏi bản thân: Liệu mình đã đối xử công bằng với người từng yêu mình hết lòng chưa? Em không đau vì anh hết yêu. Em đau vì ngày em nằm trên giường bệnh... thì người em chờ tin nhắn lại đang nắm tay một người khác. Em đau vì chỉ sau một đêm, mọi lời hứa về cưới hỏi, về gia đình, về tương lai... đều biến mất như chưa từng tồn tại. Và đau nhất là mỗi ngày mở điện thoại lên, điều em nhìn thấy không phải một lời hỏi han, mà là những bức ảnh anh hạnh phúc bên người mới. Hoa, quà, những cái ôm, những nụ cười... tất cả đều là những điều em từng nghĩ mình sẽ có, sau gần ấy năm cùng nhau. Có lẽ anh không biết, hoặc cũng có thể anh biết nhưng không còn bận lòng. Nhưng mỗi lần anh đăng một tấm ảnh, với anh chỉ là một khoảnh khắc hạnh phúc. Còn với em, đó lại là một lần phải nhặt từng mảnh trái tim đã vỡ. Em chưa từng mong anh sống trong day dứt. Em chỉ mong, nếu sau này anh có yêu ai chân thành như em từng yêu, xin đừng để mình phải trải qua cảm giác bị thay thế nhanh đến mức chính mình cũng không hiểu mình đã mất họ từ khi nào. Em không chúc anh phải trả giá. Bởi cuộc đời vốn rất công bằng. Điều mỗi người gieo vào lòng người khác, sớm muộn cũng sẽ có lúc tự mình hiểu được giá trị của nó. Em không trách nữa. Có những nỗi đau lớn đến mức, sau khi khóc cạn nước mắt, người ta chỉ còn biết im lặng. Em sẽ mang theo những kỷ niệm đẹp, còn những tổn thương... em để lại phía sau, cùng ngày anh quyết định nắm tay một người khác. Cảm ơn anh vì đã từng xuất hiện trong cuộc đời em. Cũng cảm ơn anh vì đã dạy em rằng không phải lời hứa nào cũng sẽ trở thành hiện thực, không phải người từng nói
Có lẽ đây là lần cuối cùng em chúc anh bằng 2 chữ thân thương này. Ngần ấy năm, ngần ấy lần sinh nhật, e điều hết lòng tổ chức sinh nhật cho anh, ngần ấy chiếc bánh, quà... em chưa từng quên, chưa từng xót 1 lần nào. Còn anh??? Đúng 1 lần duy nhất và không còn chiếc bánh thứ 2 nào dành cho em...*xót xa* Em từng nghĩ mình sẽ luôn là người đứng cạnh hát mừng tuổi mới, là người cùng anh thổi nến và ước về một mái nhà có tiếng cười của cả hai. Nhưng hóa ra, mọi dự định chỉ tồn tại trong một người. Người ta nói sinh nhật là ngày bắt đầu của những điều tốt đẹp. Vậy em chúc anh có một tuổi mới bình yên, hạnh phúc với lựa chọn của mình. Chỉ mong, đến một ngày nào đó, khi nhìn lại khoảng thời gian này, anh sẽ đủ bình tĩnh để tự hỏi bản thân: Liệu mình đã đối xử công bằng với người từng yêu mình hết lòng chưa? Em không đau vì anh hết yêu. Em đau vì ngày em nằm trên giường bệnh... thì người em chờ tin nhắn lại đang nắm tay một người khác. Em đau vì chỉ sau một đêm, mọi lời hứa về cưới hỏi, về gia đình, về tương lai... đều biến mất như chưa từng tồn tại. Và đau nhất là mỗi ngày mở điện thoại lên, điều em nhìn thấy không phải một lời hỏi han, mà là những bức ảnh anh hạnh phúc bên người mới. Hoa, quà, những cái ôm, những nụ cười... tất cả đều là những điều em từng nghĩ mình sẽ có, sau gần ấy năm cùng nhau. Có lẽ anh không biết, hoặc cũng có thể anh biết nhưng không còn bận lòng. Nhưng mỗi lần anh đăng một tấm ảnh, với anh chỉ là một khoảnh khắc hạnh phúc. Còn với em, đó lại là một lần phải nhặt từng mảnh trái tim đã vỡ. Em chưa từng mong anh sống trong day dứt. Em chỉ mong, nếu sau này anh có yêu ai chân thành như em từng yêu, xin đừng để mình phải trải qua cảm giác bị thay thế nhanh đến mức chính mình cũng không hiểu mình đã mất họ từ khi nào. Em không chúc anh phải trả giá. Bởi cuộc đời vốn rất công bằng. Điều mỗi người gieo vào lòng người khác, sớm muộn cũng sẽ có lúc tự mình hiểu được giá trị của nó. Em không trách nữa. Có những nỗi đau lớn đến mức, sau khi khóc cạn nước mắt, người ta chỉ còn biết im lặng. Em sẽ mang theo những kỷ niệm đẹp, còn những tổn thương... em để lại phía sau, cùng ngày anh quyết định nắm tay một người khác. Cảm ơn anh vì đã từng xuất hiện trong cuộc đời em. Cũng cảm ơn anh vì đã dạy em rằng không phải lời hứa nào cũng sẽ trở thành hiện thực, không phải người từng nói "cả đời" sẽ đi cùng mình đến cuối con đường. Sinh nhật này... Chúc mừng sinh nhật anh. Và cũng là lời tạm biệt cuối cùng. Từ hôm nay, em trả anh về với cuộc đời anh. Còn em... sẽ sống tiếp với cuộc đời của chính mình. Dù rất đau, dù rất nhớ, nhưng em sẽ không quay đầu nữa. Có lẽ, đây là món quà cuối cùng em dành cho anh: sự im lặng. Bởi có những lời yêu, nói thêm cũng không còn ai muốn giữ. Có những người, thương thêm cũng không thể ở lại. Có những lời tạm biệt không cần nói thành tiếng, vì chính cách một người rời đi đã là câu trả lời rõ ràng nhất.

About