I'M THE BIGGEST BIRD 🔥🦜 :
Mẹ ơi con ghét mẹ lắm á, từ nhỏ, từ khi con có trí nhớ con chẳng bên mẹ được bao nhiêu, con ở với bà, với cậu, con nhìn bạn có mẹ, có ba đón khiến con tủi thân lắm á, nhưng con không nói với ai, bà là người cọc cằn, nhưng thương con, với một đứa khao khác tình thương như con, nhiều lần con gọi lộn bà là mẹ. Rồi con vào lớp ba, lần đầu tiên sau nhiều năm, con tự đi bộ về, đường không xa, nhưng con vừa đi vừa ấm ức, con biết bà quên, nhưng con cũng không trách, bạn hình như bảo con không có mẹ, con chẳng nhớ nữa. Rồi năm lớp 4, mẹ và ba về, dẫn theo em chuyển xuống học chung với con, con chẳng nhớ rõ, nhưng con chỉ biết con vui khi có ba mẹ, con ghét em lắm, nhưng cũng thương nó, con ghét nó do nó vô tư quá, cũng thương nó vì con biết, mẹ đã bắt đầu muốn ly hôn ba khi mẹ hỏi con muốn ở với ai, nhiều lần con chọn cả hai, rồi đến hè lớp 5, con chọn nói thẳng, mẹ nên ly hôn với ba, hè đó ba ra nước ngoài, đi 2 năm, năm đầu gửi tiền, năm sau thì không, mẹ gửi con và em về cho bà ngoại chăm, một mình mẹ ở Sài Gòn, rồi mẹ bị nhà nội phá, con biết nhà nội không thích mẹ, cũng không thích con, nhưng khi con nghe họ nói mẹ lấy tiền ba đi nuôi trai, con tức đến mức bật cười, cuối năm lớp 6, mẹ chuyển về, nhưng ở khác nhà, con và em cũng chuyển qua nhà mẹ, rồi lại xuất hiện một chú khác, con nhìn chú và mẹ, con biết là gì, nhưng con không thích chú, rồi mẹ lại chuyển đi, cậu cũng vì nợ mà đi mất, con và em cũng về ngoại. Tầm giữa hay cuối năm lớ 8, con phát hiện bà mất, con sợ lắm, nhưng con cố gắng ngăn em vào phòng, rồi gọi cho mẹ, con nghe mẹ khóc, con chỉ biết run rẩy rồi im lặng, tối hôm đó con chẳng ăn được gì, chỉ nhìn tất cả cô dì chú bác dọn nhà, cậu cũng về, con lên phòng nằm nghỉ, rồi lại xuống làm lễ, rồi con lại lên phòng, nằm một chút con lại ngủ, sáng hôn sau mẹ về tới, chú kia cũng về theo, vì chở mẹ về trong đêm. Mọi người an ủi không phải lỗi của con, rồi lại vào làm lễ, con thấy mẹ khóc, nhưng con chẳng làm được gì. Rồi đi học lại, bạn bè hỏi con, con vẫn nhưng bình thường chẳng làm sao, nhưng con cũng không biết, trầm cảm nó đã ăn mất linh hồn con, con cứ sáng dậy, làm việc nhà, rồi lại ăn cơm, tắm rửa rồi đi học, rồi dần dần, con bỏ bữa, không ăn cơm
2026-07-20 17:47:52