@akyuserr:

𝒜
𝒜
Open In TikTok:
Region: TR
Saturday 11 July 2026 20:15:07 GMT
645203
63026
34
2048

Music

Download

Comments

alperenuct
Alperen Üçtepe :
Kitabın tam ortası be akyuser
2026-07-12 08:45:07
46
rugged1q46
🔄 :
repostlarım nasıl
2026-07-12 00:28:50
5
hseyin.gull06
Hüseyin gül :
Ben en zor zamanlarımda yanlız bırakıldım bu artık oturup konuşulcak bir mevzu değil..
2026-07-13 15:25:40
9
waty_kitaplarr
Eliff :
Konuşulacak mevzu bırakmadılar ki
2026-07-12 15:50:32
6
ylmaz8552
ylmaz8552 :
🥰💋foeoerkp
2026-07-15 22:41:11
0
elif_kilic2010
Elif.Klc 🖤 :
Ayn öyle 🤍
2026-07-13 13:58:23
1
beyen.akr
Beyen :
çünkü hiç sevilmedik 🫡
2026-07-15 14:09:44
0
saitceylan342
Sait 21 :
Ben en Zor zamanlarimda yanlız bırakıldım Bu artık oturulup konuşulacak bir mevzu değil
2026-07-13 08:59:33
2
yusuf113.2
yusuf :
2026-07-12 05:31:11
2
fth.kptn.4006
Fth :
Kafamı susturmak için uyuduğum uykumun rüyasında bile sen varsın. Ben nasıl susturcam bendeki seni
2026-07-15 19:03:52
0
adem_camuz
A’C :
Fethiyem🌴
2026-07-12 09:36:26
0
gulcannnsaa
gulcannnsaa :
Konuşacak çok şey vardı da anlatamadık..
2026-07-14 19:36:16
1
batuhan.ylmaz035
Batuhan Yılmaz :
2026-07-13 22:09:45
0
www.elena
elena elena :
neden inmiyor videolar
2026-07-26 14:00:29
0
bzn.adil2
adillm :
yav abla böyle fotoları nası çekiyon yav gözünü seveyim
2026-07-14 12:06:02
0
cioxx4
CIO☀️ :
Benim de Berber dukanim var iste jdjdndn
2026-07-14 11:24:07
0
musevi__
Musevi🦋 :
2026-07-13 03:59:58
0
To see more videos from user @akyuserr, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

​CÀNG HIỂU CON NGƯỜI, BẠN CÀNG THẤY MÌNH THẬT SỰ CHƯA HIỂU GÌ ​Có một thời gian, tôi tưởng mình nhìn người khá chuẩn. Ai nói chuyện kiểu gì, tôi đoán được. Ai có ý đồ gì, tôi cũng “cảm” ra. Nghe vài câu là biết họ thuộc dạng nào. ​Lúc đó, tôi nghĩ: “Ừ, chắc mình cũng hiểu đời rồi.” Cho đến khi cuộc đời vả cho vài phát, rất im lặng. ​Tôi từng gặp một người, nhìn ngoài thì khô khan, khó gần. Tôi đánh giá ngay: “Chắc kiểu người này lạnh lùng, khó chơi.” Nhưng sau một thời gian tôi mới biết: Ông ấy âm thầm giúp rất nhiều người, chỉ là không nói ra. ​Còn những người nói chuyện rất hay, rất “tử tế” trên miệng, lại là người quay lưng nhanh nhất khi có chuyện. ​Tôi từng nghĩ: Ai nói một kiểu, làm một kiểu \rightarrow là giả. Nhưng sau này mới hiểu. Không phải ai cũng đủ vững để sống đúng với điều họ biết. Có người biết rất rõ điều đúng, nhưng vẫn làm sai. Không phải vì họ xấu. Mà vì họ yếu. ​Tôi cũng từng trách người khác thay đổi. Hôm qua còn tốt, hôm nay đã khác. nghĩ: “Con người đúng là bạc.” Nhưng rồi đến một ngày, chính tôi cũng thay đổi. Trong một vài hoàn cảnh, tôi phản ứng khác đi, suy nghĩ khác đi, thậm chí trở thành phiên bản mà trước đây tôi từng không thích. ​Lúc đó tôi mới hiểu: Không phải người ta thay đổi. Mà là hoàn cảnh lôi ra một phần khác của họ. Càng đi nhiều, gặp nhiều… tôi càng nhận ra một điều: Con người không có “bản chất cố định”. Mỗi người là một mớ rất nhiều thứ: ​vừa tốt, vừa xấu ​vừa mạnh, vừa yếu ​vừa rõ ràng, vừa mâu thuẫn Chỉ là, bạn đang gặp họ ở phiên bản nào thôi. ​Có người tốt với bạn, không phải vì họ tốt toàn diện. Mà vì ở thời điểm đó, họ đang có đủ điều kiện để tốt. Có người làm bạn thất vọng, không hẳn vì họ tệ. Mà vì đến lúc đó, họ không còn đủ sức giữ điều tốt nữa. Càng hiểu con người, tôi không thấy mình “nhìn thấu” hơn. ​Ngược lại, tôi thấy mình bớt dám kết luận hơn. Giờ gặp một người, tôi không còn vội gắn nhãn: “Người này tốt” “Người kia xấu” Tôi chỉ nghĩ đơn giản: “Chắc họ đang ở một giai đoạn nào đó, mà mình chưa hiểu hết.” ​Có những chuyện trước đây tôi sẽ phản ứng ngay. Giờ tôi im. Không phải vì tôi hiền hơn. Mà vì tôi biết: Mình không biết hết câu chuyện phía sau. Ngày trước, tôi hay tranh luận đúng sai. Giờ thì thôi. Thắng một cuộc tranh cãi, cũng không làm mình hiểu con người hơn. ​Càng hiểu con người, càng thấy mình chưa hiểu gì. Không phải vì mình ngu đi. Mà vì mình bắt đầu thấy được, mọi thứ nó phức tạp hơn mình từng nghĩ rất nhiều. ​Và cũng từ đó mình sống nhẹ hơn. Ít kỳ vọng hơn. Ít thất vọng hơn. Ít phán xét hơn. ​Không phải ai cũng xứng đáng để mình tin hết. Nhưng cũng không cần phải nghi ngờ tất cả. Chỉ cần nhớ một điều: Ai cũng đang sống trong hoàn cảnh riêng của họ, đang mang theo những thứ mà mình không nhìn thấy. ​Hiểu được đến đây, bạn sẽ không còn cố “đọc vị” người khác nữa. Bạn chỉ cố giữ cho mình: ​đủ tỉnh để không bị lợi dụng ​đủ hiểu để không làm tổn thương người khác ​và đủ rộng để chấp nhận rằng: Con người không đơn giản như mình từng nghĩ. Và thật ra, đến lúc bạn thấy mình “chưa hiểu gì” thì đó mới là lúc bạn bắt đầu hiểu.
​CÀNG HIỂU CON NGƯỜI, BẠN CÀNG THẤY MÌNH THẬT SỰ CHƯA HIỂU GÌ ​Có một thời gian, tôi tưởng mình nhìn người khá chuẩn. Ai nói chuyện kiểu gì, tôi đoán được. Ai có ý đồ gì, tôi cũng “cảm” ra. Nghe vài câu là biết họ thuộc dạng nào. ​Lúc đó, tôi nghĩ: “Ừ, chắc mình cũng hiểu đời rồi.” Cho đến khi cuộc đời vả cho vài phát, rất im lặng. ​Tôi từng gặp một người, nhìn ngoài thì khô khan, khó gần. Tôi đánh giá ngay: “Chắc kiểu người này lạnh lùng, khó chơi.” Nhưng sau một thời gian tôi mới biết: Ông ấy âm thầm giúp rất nhiều người, chỉ là không nói ra. ​Còn những người nói chuyện rất hay, rất “tử tế” trên miệng, lại là người quay lưng nhanh nhất khi có chuyện. ​Tôi từng nghĩ: Ai nói một kiểu, làm một kiểu \rightarrow là giả. Nhưng sau này mới hiểu. Không phải ai cũng đủ vững để sống đúng với điều họ biết. Có người biết rất rõ điều đúng, nhưng vẫn làm sai. Không phải vì họ xấu. Mà vì họ yếu. ​Tôi cũng từng trách người khác thay đổi. Hôm qua còn tốt, hôm nay đã khác. nghĩ: “Con người đúng là bạc.” Nhưng rồi đến một ngày, chính tôi cũng thay đổi. Trong một vài hoàn cảnh, tôi phản ứng khác đi, suy nghĩ khác đi, thậm chí trở thành phiên bản mà trước đây tôi từng không thích. ​Lúc đó tôi mới hiểu: Không phải người ta thay đổi. Mà là hoàn cảnh lôi ra một phần khác của họ. Càng đi nhiều, gặp nhiều… tôi càng nhận ra một điều: Con người không có “bản chất cố định”. Mỗi người là một mớ rất nhiều thứ: ​vừa tốt, vừa xấu ​vừa mạnh, vừa yếu ​vừa rõ ràng, vừa mâu thuẫn Chỉ là, bạn đang gặp họ ở phiên bản nào thôi. ​Có người tốt với bạn, không phải vì họ tốt toàn diện. Mà vì ở thời điểm đó, họ đang có đủ điều kiện để tốt. Có người làm bạn thất vọng, không hẳn vì họ tệ. Mà vì đến lúc đó, họ không còn đủ sức giữ điều tốt nữa. Càng hiểu con người, tôi không thấy mình “nhìn thấu” hơn. ​Ngược lại, tôi thấy mình bớt dám kết luận hơn. Giờ gặp một người, tôi không còn vội gắn nhãn: “Người này tốt” “Người kia xấu” Tôi chỉ nghĩ đơn giản: “Chắc họ đang ở một giai đoạn nào đó, mà mình chưa hiểu hết.” ​Có những chuyện trước đây tôi sẽ phản ứng ngay. Giờ tôi im. Không phải vì tôi hiền hơn. Mà vì tôi biết: Mình không biết hết câu chuyện phía sau. Ngày trước, tôi hay tranh luận đúng sai. Giờ thì thôi. Thắng một cuộc tranh cãi, cũng không làm mình hiểu con người hơn. ​Càng hiểu con người, càng thấy mình chưa hiểu gì. Không phải vì mình ngu đi. Mà vì mình bắt đầu thấy được, mọi thứ nó phức tạp hơn mình từng nghĩ rất nhiều. ​Và cũng từ đó mình sống nhẹ hơn. Ít kỳ vọng hơn. Ít thất vọng hơn. Ít phán xét hơn. ​Không phải ai cũng xứng đáng để mình tin hết. Nhưng cũng không cần phải nghi ngờ tất cả. Chỉ cần nhớ một điều: Ai cũng đang sống trong hoàn cảnh riêng của họ, đang mang theo những thứ mà mình không nhìn thấy. ​Hiểu được đến đây, bạn sẽ không còn cố “đọc vị” người khác nữa. Bạn chỉ cố giữ cho mình: ​đủ tỉnh để không bị lợi dụng ​đủ hiểu để không làm tổn thương người khác ​và đủ rộng để chấp nhận rằng: Con người không đơn giản như mình từng nghĩ. Và thật ra, đến lúc bạn thấy mình “chưa hiểu gì” thì đó mới là lúc bạn bắt đầu hiểu.

About