@edgarreynaldomele: FELIZ ANIVERSARIO! Casa de la Cultura Pasqueña HERENCIA CULTURAL Hoy brindamos por la tierra que nos vio nacer. Por Pasco, por sus raíces, por su arte, por su gente. Porque la cultura no se hereda, se defiende. cada día. *HERENCIA CULTURAL*: Guardando lo nuestro para las nuevas generaciones. ¡Que sigan los años, la música y la identidad! #AniversarioHERENCIA #CasaDeLaCulturaPasqueña #Pasco #HerenciaCultural #OrgulloPasqueño

Emelo's
Emelo's
Open In TikTok:
Region: PE
Saturday 11 July 2026 22:31:48 GMT
225
3
0
0

Music

Download

Comments

There are no more comments for this video.
To see more videos from user @edgarreynaldomele, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

“Xin hãy kết hôn với anh.” “…………” “Umi, em có sao không?” “Ừm... Chờ em thêm chút nữa thôi, em sẽ bình tĩnh lại ngay.” “Ừ. Anh đợi em bao lâu cũng được.” Cho đến khi lòng Umi dịu lại. Cho đến khi những giọt nước mắt thôi rơi. Tôi nhẹ nhàng ôm cô ấy vào lòng, mặc sức chiều chuộng người con gái mình yêu. Đó là cách chúng tôi vẫn luôn ở bên nhau. Và từ nay về sau cũng sẽ như thế. “...Phù.” “Umi, bình tĩnh lại rồi chứ?” “Ừm, cảm ơn anh... Em cũng đã chuẩn bị tinh thần sẽ thành ra thế này rồi, nhưng cuối cùng vẫn khóc mất... Lúc trở thành người yêu, lúc anh cầu hôn lần trước, rồi cả bây giờ nữa... Không chỉ lúc buồn, mà mỗi khi hạnh phúc em còn khóc nhiều hơn. Em đúng là mít ướt.” “Có sao đâu. Anh cũng dễ rơi nước mắt chẳng kém em mà. Nhìn em khóc thôi là anh cũng sắp khóc theo rồi.” “Hì hì, tụi mình là liên minh mít ướt mà. À không? Đêm Giáng sinh thì là liên minh làm nũng nhỉ?” “Đúng rồi. Nhưng cũng gần giống nhau thôi, gọi cái nào cũng được.” “Cũng phải ha... Mà này, Maki. Còn chuyện quan trọng nhất.” “Đúng rồi. Anh cứ làm như em đã đồng ý rồi, trong khi thật ra vẫn chưa nghe câu trả lời.” “Trời... Nếu em bảo 'Không đồng ý đâu' thì anh định làm gì?” “...Chỉ tưởng tượng thôi cũng đủ khiến anh không gượng dậy nổi.” “Vì Maki yêu em nhất mà. Nhưng em còn yêu Maki nhiều hơn nữa.” “Không chỉ thích thôi mà là yêu luôn nhỉ? Bị em nói như thế thì ai mà chẳng rung động.” “Yên tâm đi. Những lời đó em chỉ nói với mỗi Maki thôi.” Vừa hồi tưởng lại những kỷ niệm năm xưa, chúng tôi vừa nhìn nhau mỉm cười. Quả nhiên, ở bên Umi lúc nào cũng thật vui. Và vì thế, tôi muốn mãi mãi được ở cạnh cô ấy như thế này. “Maki, cảm ơn anh vì đã cầu hôn em. Em thật sự rất hạnh phúc... Từ giờ chúng ta sẽ chính thức trở thành một gia đình rồi.” “Vậy tức là─!!” “Ừm. Tất nhiên rồi. Mong anh hãy luôn ở bên em nhé.” “Cảm ơn em, Umi!” “Á... Maki này, anh ôm mạnh quá, em khó thở mất.” “A... A, xin lỗi Umi. Anh tin em sẽ đồng ý, nhưng khi thật sự nghe em nhận lời, anh vui quá nên...” Tôi vốn biết kết quả sẽ là như vậy. Nhưng việc Umi vui vẻ chấp nhận lời cầu hôn, thậm chí còn rơi những giọt nước mắt hạnh phúc, vẫn khiến tôi hạnh phúc hơn bất cứ điều gì. Tôi nới lỏng vòng tay đang siết quá chặt, nhưng vẫn giữ nguyên tư thế ôm lấy cô ấy. Biết rằng trái tim của Umi và mình đã thực sự hòa làm một khiến tôi thấy chỉ ôm thôi vẫn chưa đủ. Tôi muốn chạm vào cô ấy nhiều hơn nữa. Muốn cảm nhận hơi ấm, hương thơm và làn da của Umi. “Umi... anh muốn hôn em.” “Được thôi. Em cũng không có vấn đề gì... nhưng có chắc là muốn hôn ở đây không? Đang trong cửa tiệm đấy. Tuy không có khách, nhưng vẫn còn nhân viên. Hiểu chưa?” “…………Ừ, hiểu rồi.” Thật lòng thì tôi chỉ muốn thuận theo cảm xúc mà hôn cô ấy ngay, nhưng dù sao đây cũng là nơi công cộng, không nên làm lố quá. Dù gì chúng tôi cũng đều đã là người lớn rồi, đâu còn trẻ con nữa. “Maki, chắc anh chỉ mải nghĩ đến chuyện cầu hôn nên chẳng hề tính đến chuyện sau đó đúng không? Đúng là lúc nào cũng sơ suất.” “Anh xin lỗi vì vẫn còn non nớt... Sau này cũng mong cô giáo chỉ bảo nhiều hơn.” “Được! Cứ để đó cho em, em sẽ đào tạo Maki thành một người đàn ông đàng hoàng!” “Ơ? Tự dưng xuất hiện nhân vật gì lạ vậy?” “Hì hì... Trước mặt Maki thì em thấy đùa kiểu này cũng được mà.” ““...Ha ha.”” Chúng tôi cười đùa như mọi khi, rồi khẽ chạm môi nhau trong một nụ hôn ngắn ngủi. Mối quan hệ giữa tôi và Umi lại tiến thêm một bước, khiến tôi cuối cùng cũng có thể thở phào nhẹ nhõm. Nhưng đây chỉ mới là vạch xuất phát mà thôi, phía trước vẫn còn chặng đường rất dài. Cre:…. #classde2banmenikawaii #viral #nnxm #asanagiumi #xuhuong
“Xin hãy kết hôn với anh.” “…………” “Umi, em có sao không?” “Ừm... Chờ em thêm chút nữa thôi, em sẽ bình tĩnh lại ngay.” “Ừ. Anh đợi em bao lâu cũng được.” Cho đến khi lòng Umi dịu lại. Cho đến khi những giọt nước mắt thôi rơi. Tôi nhẹ nhàng ôm cô ấy vào lòng, mặc sức chiều chuộng người con gái mình yêu. Đó là cách chúng tôi vẫn luôn ở bên nhau. Và từ nay về sau cũng sẽ như thế. “...Phù.” “Umi, bình tĩnh lại rồi chứ?” “Ừm, cảm ơn anh... Em cũng đã chuẩn bị tinh thần sẽ thành ra thế này rồi, nhưng cuối cùng vẫn khóc mất... Lúc trở thành người yêu, lúc anh cầu hôn lần trước, rồi cả bây giờ nữa... Không chỉ lúc buồn, mà mỗi khi hạnh phúc em còn khóc nhiều hơn. Em đúng là mít ướt.” “Có sao đâu. Anh cũng dễ rơi nước mắt chẳng kém em mà. Nhìn em khóc thôi là anh cũng sắp khóc theo rồi.” “Hì hì, tụi mình là liên minh mít ướt mà. À không? Đêm Giáng sinh thì là liên minh làm nũng nhỉ?” “Đúng rồi. Nhưng cũng gần giống nhau thôi, gọi cái nào cũng được.” “Cũng phải ha... Mà này, Maki. Còn chuyện quan trọng nhất.” “Đúng rồi. Anh cứ làm như em đã đồng ý rồi, trong khi thật ra vẫn chưa nghe câu trả lời.” “Trời... Nếu em bảo 'Không đồng ý đâu' thì anh định làm gì?” “...Chỉ tưởng tượng thôi cũng đủ khiến anh không gượng dậy nổi.” “Vì Maki yêu em nhất mà. Nhưng em còn yêu Maki nhiều hơn nữa.” “Không chỉ thích thôi mà là yêu luôn nhỉ? Bị em nói như thế thì ai mà chẳng rung động.” “Yên tâm đi. Những lời đó em chỉ nói với mỗi Maki thôi.” Vừa hồi tưởng lại những kỷ niệm năm xưa, chúng tôi vừa nhìn nhau mỉm cười. Quả nhiên, ở bên Umi lúc nào cũng thật vui. Và vì thế, tôi muốn mãi mãi được ở cạnh cô ấy như thế này. “Maki, cảm ơn anh vì đã cầu hôn em. Em thật sự rất hạnh phúc... Từ giờ chúng ta sẽ chính thức trở thành một gia đình rồi.” “Vậy tức là─!!” “Ừm. Tất nhiên rồi. Mong anh hãy luôn ở bên em nhé.” “Cảm ơn em, Umi!” “Á... Maki này, anh ôm mạnh quá, em khó thở mất.” “A... A, xin lỗi Umi. Anh tin em sẽ đồng ý, nhưng khi thật sự nghe em nhận lời, anh vui quá nên...” Tôi vốn biết kết quả sẽ là như vậy. Nhưng việc Umi vui vẻ chấp nhận lời cầu hôn, thậm chí còn rơi những giọt nước mắt hạnh phúc, vẫn khiến tôi hạnh phúc hơn bất cứ điều gì. Tôi nới lỏng vòng tay đang siết quá chặt, nhưng vẫn giữ nguyên tư thế ôm lấy cô ấy. Biết rằng trái tim của Umi và mình đã thực sự hòa làm một khiến tôi thấy chỉ ôm thôi vẫn chưa đủ. Tôi muốn chạm vào cô ấy nhiều hơn nữa. Muốn cảm nhận hơi ấm, hương thơm và làn da của Umi. “Umi... anh muốn hôn em.” “Được thôi. Em cũng không có vấn đề gì... nhưng có chắc là muốn hôn ở đây không? Đang trong cửa tiệm đấy. Tuy không có khách, nhưng vẫn còn nhân viên. Hiểu chưa?” “…………Ừ, hiểu rồi.” Thật lòng thì tôi chỉ muốn thuận theo cảm xúc mà hôn cô ấy ngay, nhưng dù sao đây cũng là nơi công cộng, không nên làm lố quá. Dù gì chúng tôi cũng đều đã là người lớn rồi, đâu còn trẻ con nữa. “Maki, chắc anh chỉ mải nghĩ đến chuyện cầu hôn nên chẳng hề tính đến chuyện sau đó đúng không? Đúng là lúc nào cũng sơ suất.” “Anh xin lỗi vì vẫn còn non nớt... Sau này cũng mong cô giáo chỉ bảo nhiều hơn.” “Được! Cứ để đó cho em, em sẽ đào tạo Maki thành một người đàn ông đàng hoàng!” “Ơ? Tự dưng xuất hiện nhân vật gì lạ vậy?” “Hì hì... Trước mặt Maki thì em thấy đùa kiểu này cũng được mà.” ““...Ha ha.”” Chúng tôi cười đùa như mọi khi, rồi khẽ chạm môi nhau trong một nụ hôn ngắn ngủi. Mối quan hệ giữa tôi và Umi lại tiến thêm một bước, khiến tôi cuối cùng cũng có thể thở phào nhẹ nhõm. Nhưng đây chỉ mới là vạch xuất phát mà thôi, phía trước vẫn còn chặng đường rất dài. Cre:…. #classde2banmenikawaii #viral #nnxm #asanagiumi #xuhuong

About