Language
English
عربي
Tiếng Việt
русский
français
español
日本語
한글
Deutsch
हिन्दी
简体中文
繁體中文
API
Home
How To Use
Language
English
عربي
Tiếng Việt
русский
français
español
日本語
한글
Deutsch
हिन्दी
简体中文
繁體中文
Home
Detail
@ifyy24: #UFC #boxing #netflix #mma #WMMA
Iffy_247
Open In TikTok:
Region: GB
Sunday 12 July 2026 00:30:29 GMT
364
13
0
0
Music
Download
No Watermark .mp4 (
12.6MB
)
No Watermark(HD) .mp4 (
6MB
)
Watermark .mp4 (
12.88MB
)
Music .mp3
Comments
There are no more comments for this video.
To see more videos from user @ifyy24, please go to the Tikwm homepage.
Other Videos
You are interloping #backrooms #liminal #xyzbca #vhs #blender
👌👌👌👌
#autumn #real #atmosphere #sad #pop
⚠️ FAKE SITUATION ⚠️ FAKE BODY ⚠️ pemihan cast tidak sembarangan😱 #paketsantet #filmpaketsantet #dikiriminpaketsantet #filmhoror #filmhororindonesia #filmbreaker #masukberanda #fyppp #viral #film #fyp #filmedit #clip #kurirpaket
Xứ Huế Phần 1 Huế hôm ấy có hội. Trần Mỹ Linh tranh thủ dọn hàng từ sớm. Cái xe chè nhỏ dựng bên lề đường, phía trước kê mấy bộ bàn ghế nhựa cho khách ngồi lại. “Bữa ni mà bán ế nữa là tui dẹp tiệm luôn quá.” Miệng nói vậy chớ tay vẫn thoăn thoắt xếp từng chén chè, từng muỗng nhỏ. Đúng lúc ấy, một người phụ nữ dừng trước xe chè. Cô sơ mi xanh nhạt, quần màu kem.Nhìn tới nhìn lui một hồi, cuối cùng mới hỏi: “Cô ơi, ở đây có chè gì ngon không?” Mỹ Linh ngẩng đầu. “Chè Huế thì món mô cũng ngon hết. Cô muốn ăn chi?” “Cô bán món nào?” “Chè đậu ván, chè bắp, chè khoai, chè hạt sen… Cô thích ngọt nhiều hay vừa?” “Vừa thôi.” “Rứa ăn chè hạt sen đi. Dễ ăn.” “Được, dậy cho tôi một chén.” Mỹ Linh vừa múc chè vừa liếc người trước mặt. Giọng lạ. Không giống người Huế chút mô. Em đặt chén chè xuống bàn. “Cô người mô tới rứa?” Người kia hơi khựng. “Sao cô biết tôi không phải người Huế?” “Nghe giọng là biết chớ. Người Huế nói chuyện khác.” “Vậy cô đoán tôi ở đâu?” Mỹ Linh chống tay lên xe chè, nhìn cô một lúc. “Miền Nam?” Người kia bật cười. “Đúng rồi. Tôi ở Sài Gòn.” “Ra Huế chơi?” “Ra làm việc.” “Làm chi?” “Viết.” “Viết chi?” Người phụ nữ chỉ vào quyển sổ bên cạnh. “Tôi là nhà văn.” Mỹ Linh “à” một tiếng, rồi nhìn cây bút trên tay cô. “Thảo mô. Nãy chừ thấy cô cầm sổ cầm bút miết.” “Cô để ý tôi lâu vậy sao?” “Khách tới ăn chè, tui phải để ý chớ.” Người kia cười. “Cô tên gì?” “Trần Mỹ Linh.” “Tôi là Quảng Linh Linh.” Hai cái tên cùng có chữ Linh khiến Mỹ Linh ngẩng lên. “Rứa mai mốt gặp lại biết gọi ai?” “Cô cứ gọi Linh là được.” “Gọi rứa lộn thì răng?” “Vậy cô gọi tôi là cô Linh.” Mỹ Linh gật gù. “Cũng được.” Đúng lúc đó, một đoàn khách từ phía hội đổ xuống. “Cô ơi! Cho tui năm chén chè!” “Ở đây cho thêm ba chén!” Mỹ Linh giật mình, vội vàng đứng bật dậy. “Dạ dạ, từ từ thôi! Để tui múc!” Linh Linh ngồi nhìn một hồi, cuối cùng cũng đứng lên. “Để tôi phụ.” “Cô ngồi ăn đi.” “Ăn hết rồi.” “Rứa…” “Cô múc, tôi bưng.” Mỹ Linh còn chưa kịp từ chối, Linh Linh đã xắn nhẹ tay áo, đứng bên cạnh phụ em. Một người múc chè. Một người bưng ra bàn. Hai người chẳng quen biết bao lâu, vậy mà phối hợp lại khá ăn ý. Khách đã vãn. Một lúc lâu, cô mới lên tiếng. “Mỹ Linh.” “Chi?” “Cô có thấy tiếng Huế đẹp không?” Mỹ Linh ngẩng đầu, ngơ ngác. “Tiếng nói chớ có chi mô mà đẹp?” “Có chứ.” Linh Linh khẽ cười. “Tôi từ Sài Gòn ra đây mấy bữa rồi. Nghe người ta nói chuyện, câu nào cũng lạ. Có những chữ tôi nghe không hiểu, nhưng cứ nghe mãi lại thấy… thương.” Mỹ Linh im lặng. Linh Linh nhìn về phía con đường đang ngả màu chiều. “Ở Sài Gòn, người ta nói nhanh lắm. Chuyện vui cũng nói nhanh, chuyện buồn cũng nói nhanh. Còn ở đây…” Cô ngừng một chút. “Nghe một câu thôi mà giống như người ta có thể ngồi với nhau hết cả một buổi chiều.” Mỹ Linh nhìn cô, lần đầu tiên không tìm được câu nào để cãi. “Đúng là nhà văn ha, nói câu nào nghe cũng nịnh lổ tai.” “Vậy hả?” Em cúi xuống, lấy khăn lau chiếc bàn trước mặt. “Nghe cũng được.” Linh Linh bật cười. “Vậy cô dạy tôi được không?” “Dạy chi?” “Dạy tôi nói tiếng Huế.” Mỹ Linh lập tức nhíu mày. “Cô muốn học thiệt hả?” “Ừm.” “Tiếng Huế khó lắm đó nghen.” “Tôi chịu khó lắm.” “Rứa lỡ tui dạy, cô nói sai người ta cười thì sao?” “Thì tôi cười theo.” Mỹ Linh phì cười. “Cô đúng là…” “Là gì?” “Khùng.” “Nhà văn mà khùng sao mà viết văn.” “Nhà văn thì không được khùng hả?” Linh Linh nhìn em, giọng bỗng dịu xuống. “Với lại… tôi nghĩ muốn viết về một nơi, trước hết phải biết người ở đó nói chuyện thế nào.” Mỹ Linh khựng tay. “Cô định viết về Huế à?” “Có lẽ.” “Rứa cô học tui làm chi? Ngoài kia thiếu chi người Huế.” Linh Linh im một thoáng. Rồi cô nói rất nhẹ: “Nhưng tôi gặp cô trước.” Chỉ một câu đó thôi. Mỹ Linh đang lau bàn bỗng dừng lại. Gió chiều từ phía sông thổi tới, làm tà áo em khẽ lay. Em cúi mặt, giả bộ bận rộn với mấy cái chén. “Rứa… mai cô tới.” “Cô đồng ý rồi à?” “Ừm.” Linh Linh cười. “Vậy bài đầu tiên là gì?” Mỹ Linh ngước lên, suy nghĩ một hồi. “Mai tui dạy.” “Không thể nói trước sao?” “Không.” “Tại sao?” Em mím môi, cố giấu nụ cười. “Để cô còn có cớ mà tới.” #lingorm #pov #xh #wlw #AomRin
Film Munafik Tayang 3 September 2026 . . . #fyp #xybca #viral #tiktoktaiment #rekomendasifilm #aryasaloka #achaseptriasa #munafikmelawaniblis #bahayajadimunafik #munafiknyaindo #clips #fyppppppppppppppppppppppp
About
Robot
API
Legal
Privacy Policy