@lucy21jijiji2:

💡
💡
Open In TikTok:
Region: PE
Sunday 12 July 2026 15:44:42 GMT
1511
291
4
13

Music

Download

Comments

jorgegustavo192
Jorge gustavo :
excelente
2026-07-12 23:33:00
0
andersonjambo19
ANDERSON JAMBO ❤️ :
K preciosa 🥰❤️😘🥰😘
2026-07-12 22:01:02
0
hernantrujillotor
trujillo :
😱😱😱😱
2026-07-12 15:58:40
0
oscarespichanmanc
Nero😎🙌🏾 :
🥰🥰🥰
2026-07-13 05:03:07
0
To see more videos from user @lucy21jijiji2, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

TẠI SAO PHẢI KẾT HÔN Có khi nào bạn tự hỏi: Tại sao giữa thế gian rộng lớn này, ta lại phải kết hôn? Có thể có người nói: Vì yêu. Có người bảo: Vì nghĩa. Có người thì nghĩ: Vì trách nhiệm, vì sợ cô đơn. Nhưng nếu nhìn sâu hơn dưới con mắt Phật giáo, hôn nhân không chỉ là chuyện “hợp đồng xã hội”, mà là một phần trong báo ứng và duyên nghiệp của chính mỗi người. Phật dạy: “Nhất thiết duy tâm tạo.” Mọi thứ ta gặp trong đời – người ta thương, người ta giận, người ta lấy làm bạn đời – đều là quả chín của nhân đã gieo từ vô lượng kiếp trước. Một cái nắm tay, một lời hứa trăm năm, một lời thề khắc cốt – không phải ngẫu nhiên mà thành. Tất cả đều ẩn chứa một phần báo ứng mà ta cần đối diện, cần gánh, cần học để trưởng thành. Người ta thường mơ về hôn nhân như chiếc vé đi tới hạnh phúc. Nhưng đời sống vợ chồng, rốt cuộc lại giống như một chiếc gương phản chiếu những góc tối sâu nhất trong mỗi người. Người hiền gặp người nóng, kẻ nhu gặp kẻ cứng, người kiệm gặp người phung phí, kẻ đa nghi gặp người lơ đãng… Mỗi khác biệt ấy không chỉ là khác biệt mà là bài học. Là quả báo cũ đang hiện ra, để ta thấy mình đã từng gieo gì, đang mang gì, và phải trả hay chuyển hoá ra sao. Có người kết hôn để trả nợ ân tình. Có người kết hôn để trả nợ oán nghiệp. Có người gặp nhau để bù đắp phần thiếu sót của nhau. Có người gặp nhau chỉ để làm khổ nhau rồi từ khổ ấy mới đủ duyên mà quay đầu, mà học chữ buông, chữ nhẫn, chữ từ bi. Thế nên hôn nhân, đôi khi không phải để kiếm tìm bình yên, mà là để mình học cách tu tập bình yên giữa cõi lòng đầy sóng gió. Không phải để bắt người kia “phải thay đổi”, mà là để soi lại mình: Ta đã gieo gì? Ta đã sống ra sao? Rồi từng ngày, từ cãi vã, từ vết thương, từ va chạm, mà mài bớt cái tôi, học nhìn nhau bằng con mắt biết ơn thay vì trách móc. Hôn nhân nếu nhìn như một pháp tu chính là cõi nhỏ để hành từ bi, hỷ xả, để quán chiếu vô thường. Người kia có thể không như ta mong đợi. Nhưng họ chính là báo ứng đang gõ cửa, mời ta trưởng thành hơn với chính mình. Vậy nên, nếu một ngày thấy hôn nhân đầy mỏi mệt, đừng chỉ nghĩ đến chuyện “thoát ra” hãy thử nhìn lại: Ta đang học gì từ mối nhân duyên này? Ta còn bám víu điều gì? Ta còn trách móc ai, ngoài cái nghiệp mà chính mình từng gieo? Kết hôn không phải để cầm tù nhau. Mà là để cùng trả nghiệp, rồi cùng học yêu thương đúng nghĩa: Thương mà không ràng buộc, nắm tay mà không sở hữu, đi bên nhau mà không quên đường trở về bên trong. Bởi cuối cùng, Phật dạy: “Nhân duyên tụ tán, đều do duyên nghiệp đã thành.” Hiểu điều đó, ta sẽ bớt oán trách, bớt than thở. Và biết đâu, nhờ thế, mà học được cách sống trong hôn nhân như đang ở trong một chánh điện nhỏ của cuộc đời. Vì hôn nhân, cũng chỉ là một đoạn báo ứng. Nhưng nếu biết tu, nó sẽ trở thành phước duyên. Nếu bạn đã nghe đến đây và đang đi qua một giai đoạn nhiều suy nghĩ, nhiều trăn trở, hoặc đơn giản là đang muốn hiểu rõ hơn về chính mình, về cuộc sống thì bộ sách “Giữa Bão Giông Ta Tìm Thấy Chính Mình” và “Trưởng Thành Sau Giông Bão”, một bộ sách tỉnh thức chữa lành rất hay, sẽ là những người bạn đồng hành phù hợp với bạn. Không ồn ào, không dạy dỗ, bộ sách giống như một tấm gương để bạn soi lại cảm xúc của mình, hiểu vì sao mình đã từng đau, từng sợ, từng lạc lối. Và từ đó, học cách dịu dàng hơn với chính mình, cũng như với những người xung quanh. Để rồi vượt qua những rào cản, giới hạn và tái sinh. Giữa vô vàn thứ ta mua rồi để đó, có lẽ một cuốn sách khiến ta dừng lại, suy nghĩ, và sống chậm hơn một chút lại là thứ đáng để mang về. Biết đâu, nó lại là món quà khiến bạn lặng đi vài phút, rồi thay đổi cách bạn nhìn cuộc đời trong nhiều năm sau.  Đặt mua sách tại phần trưng bày cùa kênh.  #tinhthuc #hanhphuctutam #honnhan #hanhphuc ##duyenphan #nghiepduyen #duyenno
TẠI SAO PHẢI KẾT HÔN Có khi nào bạn tự hỏi: Tại sao giữa thế gian rộng lớn này, ta lại phải kết hôn? Có thể có người nói: Vì yêu. Có người bảo: Vì nghĩa. Có người thì nghĩ: Vì trách nhiệm, vì sợ cô đơn. Nhưng nếu nhìn sâu hơn dưới con mắt Phật giáo, hôn nhân không chỉ là chuyện “hợp đồng xã hội”, mà là một phần trong báo ứng và duyên nghiệp của chính mỗi người. Phật dạy: “Nhất thiết duy tâm tạo.” Mọi thứ ta gặp trong đời – người ta thương, người ta giận, người ta lấy làm bạn đời – đều là quả chín của nhân đã gieo từ vô lượng kiếp trước. Một cái nắm tay, một lời hứa trăm năm, một lời thề khắc cốt – không phải ngẫu nhiên mà thành. Tất cả đều ẩn chứa một phần báo ứng mà ta cần đối diện, cần gánh, cần học để trưởng thành. Người ta thường mơ về hôn nhân như chiếc vé đi tới hạnh phúc. Nhưng đời sống vợ chồng, rốt cuộc lại giống như một chiếc gương phản chiếu những góc tối sâu nhất trong mỗi người. Người hiền gặp người nóng, kẻ nhu gặp kẻ cứng, người kiệm gặp người phung phí, kẻ đa nghi gặp người lơ đãng… Mỗi khác biệt ấy không chỉ là khác biệt mà là bài học. Là quả báo cũ đang hiện ra, để ta thấy mình đã từng gieo gì, đang mang gì, và phải trả hay chuyển hoá ra sao. Có người kết hôn để trả nợ ân tình. Có người kết hôn để trả nợ oán nghiệp. Có người gặp nhau để bù đắp phần thiếu sót của nhau. Có người gặp nhau chỉ để làm khổ nhau rồi từ khổ ấy mới đủ duyên mà quay đầu, mà học chữ buông, chữ nhẫn, chữ từ bi. Thế nên hôn nhân, đôi khi không phải để kiếm tìm bình yên, mà là để mình học cách tu tập bình yên giữa cõi lòng đầy sóng gió. Không phải để bắt người kia “phải thay đổi”, mà là để soi lại mình: Ta đã gieo gì? Ta đã sống ra sao? Rồi từng ngày, từ cãi vã, từ vết thương, từ va chạm, mà mài bớt cái tôi, học nhìn nhau bằng con mắt biết ơn thay vì trách móc. Hôn nhân nếu nhìn như một pháp tu chính là cõi nhỏ để hành từ bi, hỷ xả, để quán chiếu vô thường. Người kia có thể không như ta mong đợi. Nhưng họ chính là báo ứng đang gõ cửa, mời ta trưởng thành hơn với chính mình. Vậy nên, nếu một ngày thấy hôn nhân đầy mỏi mệt, đừng chỉ nghĩ đến chuyện “thoát ra” hãy thử nhìn lại: Ta đang học gì từ mối nhân duyên này? Ta còn bám víu điều gì? Ta còn trách móc ai, ngoài cái nghiệp mà chính mình từng gieo? Kết hôn không phải để cầm tù nhau. Mà là để cùng trả nghiệp, rồi cùng học yêu thương đúng nghĩa: Thương mà không ràng buộc, nắm tay mà không sở hữu, đi bên nhau mà không quên đường trở về bên trong. Bởi cuối cùng, Phật dạy: “Nhân duyên tụ tán, đều do duyên nghiệp đã thành.” Hiểu điều đó, ta sẽ bớt oán trách, bớt than thở. Và biết đâu, nhờ thế, mà học được cách sống trong hôn nhân như đang ở trong một chánh điện nhỏ của cuộc đời. Vì hôn nhân, cũng chỉ là một đoạn báo ứng. Nhưng nếu biết tu, nó sẽ trở thành phước duyên. Nếu bạn đã nghe đến đây và đang đi qua một giai đoạn nhiều suy nghĩ, nhiều trăn trở, hoặc đơn giản là đang muốn hiểu rõ hơn về chính mình, về cuộc sống thì bộ sách “Giữa Bão Giông Ta Tìm Thấy Chính Mình” và “Trưởng Thành Sau Giông Bão”, một bộ sách tỉnh thức chữa lành rất hay, sẽ là những người bạn đồng hành phù hợp với bạn. Không ồn ào, không dạy dỗ, bộ sách giống như một tấm gương để bạn soi lại cảm xúc của mình, hiểu vì sao mình đã từng đau, từng sợ, từng lạc lối. Và từ đó, học cách dịu dàng hơn với chính mình, cũng như với những người xung quanh. Để rồi vượt qua những rào cản, giới hạn và tái sinh. Giữa vô vàn thứ ta mua rồi để đó, có lẽ một cuốn sách khiến ta dừng lại, suy nghĩ, và sống chậm hơn một chút lại là thứ đáng để mang về. Biết đâu, nó lại là món quà khiến bạn lặng đi vài phút, rồi thay đổi cách bạn nhìn cuộc đời trong nhiều năm sau. Đặt mua sách tại phần trưng bày cùa kênh. #tinhthuc #hanhphuctutam #honnhan #hanhphuc ##duyenphan #nghiepduyen #duyenno

About