@thichanganuong3: Mình đã âm thầm tha thứ cho cái sai của họ cả nghìn lần. Còn họ cứ ngỡ mình chỉ cần ngủ một giấc dậy rồi sẽ quên mất những điều họ làm. Nhưng mãi đến khi mình không chịu nổi nữa, mình chọn rời đi để lại họ ở những ngày tháng đó. Họ lại oán trách mình nghĩ nhiều và nhạy cảm, chỉ là họ không biết, tất cả những điều họ làm đều để lại trong mình một vết sẹo chẳng mờ phai, mình đã quá đau đớn và chẳng còn đủ can đảm ở lại nữa.🩶