@qanh.17100: sau gần một tháng nằm viện. Lior ngày càng khỏe mạnh. Ngày bác sĩ thông báo hai mẹ con được xuất viện. Trở về biệt thự. Cả căn nhà vốn yên tĩnh. Giờ đây lúc nào cũng vang lên tiếng khóc, tiếng cười của em bé. Lingling gần như ôm hết mọi việc. Sáng sớm. Cô dậy trước. Nấu bữa sáng. Giặt quần áo. Dọn dẹp nhà cửa. Sau đó lại tất bật pha nước ấm. Chuẩn bị đồ để tắm cho Lior. Orm nhiều lần muốn phụ. Nhưng đều bị cô đẩy nhẹ trở lại sofa. "Em vừa sinh xong." "Nghỉ ngơi." "Có chị." Nàng chu môi. "Em đâu có yếu." Lingling cười. "Trong mắt chị." "Em luôn là người cần được chăm." Mỗi lần Lior tè ướt tã. Lingling là người đầu tiên chạy tới. Ban đầu. Cô còn lóng ngóng. Mặc ngược tã. Dán lệch. Đến mức Lior vừa mặc xong lại tè ra ngoài. Orm ôm bụng cười. "Chủ tịch Lingling cũng có ngày này." Lingling bất lực. "Cho chị học thêm." Không đầy một tuần. Động tác thay tã của cô đã thành thạo hơn Chưa đầy một phút. Đã thay xong. Còn cẩn thận hôn nhẹ lên má con gái. "Xong rồi." "Công chúa của mẹ." Đến giờ tắm. Lingling luôn tự tay tắm cho Lior. Một tay đỡ đầu. Một tay nhẹ nhàng múc nước. Miệng còn không ngừng hát. Giọng hát không quá hay. Nhưng đủ khiến Lior cười khúc khích. Orm đứng bên cạnh nhìn hai mẹ con. Khóe môi lúc nào cũng nở nụ cười hạnh phúc. Việc duy nhất Lingling không thể thay nàng làm. Là cho con bú. Mỗi lần Lior đói. Lingling đều bế con đến. Đặt thật nhẹ vào lòng Orm. Sau đó kéo chăn che cẩn thận. Rồi ngồi cạnh nhìn hai mẹ con. Ánh mắt dịu dàng đến lạ. Ban đêm. Lior rất hay thức giấc. Có hôm. Mới hai giờ sáng. Tiếng khóc oe oe đã vang khắp phòng. Orm vừa định ngồi dậy. Lingling đã nhanh hơn. Cô nhẹ nhàng bế Lior lên. Rồi bế con xuống phòng khách. Trong căn phòng chỉ còn ánh đèn ngủ mờ nhạt. Lingling ôm Lior trong lòng. Vừa đi qua đi lại. Vừa khe khẽ dỗ dành. "Ngoan." "Mẹ Orm mệt." "Mình đừng làm mẹ thức nhé." Lior như hiểu. Tiếng khóc nhỏ dần. Cuối cùng ngủ ngon trong vòng tay Lingling. Cô mỉm cười. Nhẹ nhàng đưa con trở lại phòng. Đặt vào nôi. Đắp chăn cẩn thận. Rồi mới nằm xuống cạnh Orm. Khẽ ôm lấy nàng. Ngủ tiếp. Thời gian trôi qua rất nhanh. Mới đó. Lior đã tròn một tuổi. Cô bé tập đi. Bi bô tập nói. Điều đầu tiên khiến Lingling đau lòng. Không phải là con quậy. Mà là... Lior cực kỳ bám Orm. Sáng. "Mẹ Orm bế." Trưa. "Mẹ Orm ôm." Chiều. "Mẹ Orm." Tối. Vẫn là "Mẹ Orm." Lingling đứng bên cạnh. Giơ hai tay. "Lại mẹ Lingling nào." Lior quay đầu. Chui luôn vào lòng Orm. Lắc đầu. "Không." Orm bật cười. Ôm con gái vào lòng. Lingling thở dài. "Chị thất sủng rồi." Buổi tối. Orm ngồi trên giường. Bế Lior cho con bú Lior vừa uống. Vừa ôm chặt lấy mẹ. Lingling ngồi bên cạnh. Hai tay khoanh trước ngực. Ánh mắt cứ dán vào hai mẹ con. Một lúc sau. Cô khẽ lẩm bẩm. "Nơi đó..." "Vốn là của chị." Orm quay sang. "Hả?" Lingling chỉ vào ngực orm. "Ngày trước." "nơi đó là của chị " "Bây giờ bị con cướp mất." "Chị ghen với con à?" " đúng " Lior nghe thấy. Ngẩng đầu nhìn Lingling. Rồi ôm Orm chặt hơn. Như cố tình tuyên bố chiến thắng. Lingling càng tủi thân. "Con đúng là biết tranh mẹ." Đến giờ ngủ. Ngày xưa. Lingling luôn ôm Orm trong lòng. Bây giờ. Ở giữa hai người. Là một cục bông nhỏ tên Lior. Lingling vừa đưa tay qua. Lior đã ôm chặt lấy Orm. Không cho cô chen vào. Lingling bất lực nằm sát mép giường. Thở dài. "Chị mất vợ rồi." "Đừng buồn." "Con ngủ rồi." Lingling vừa định mừng. Thì Lior bỗng mở mắt. ôm nàng "Được rồi." "Mẹ nhường con." "Nhưng lớn thêm chút nữa." "Phải trả mẹ Orm lại cho mẹ Lingling nhé." Orm nhìn một lớn một nhỏ trước mặt. Trong lòng ngập tràn hạnh phúc. Nàng khẽ hôn lên trán Lior. Rồi nghiêng người hôn lên má Lingling. Nhỏ giọng nói. "Cảm ơn chị." "Cảm ơn vì đã cho em một mái nhà." Lingling mỉm cười. Nắm chặt tay Orm. Nhìn con gái đang ngủ ngon lành. Rồi nhìn người phụ nữ mình yêu hơn cả sinh mệnh. Cuộc đời cô từng chìm trong thù hận. Từng đánh mất chính mình. Nhưng cuối cùng. Ông trời vẫn cho cô một cơ hội. Để học cách yêu. Để được yêu. Và để trở thành một người mẹ. Một người chồng. Thật sự xứng đáng. end #lingorm #linglingkwong #ormkornnaphat #pov