@le_xuanbachh: Có những đêm tôi nghĩ về việc biến mất, không phải để trốn chạy, mà chỉ để được nghỉ ngơi thật sự một kiểu nghỉ mà không còn phải nghĩ. Nhưng rồi sáng vẫn đến, và tôi vẫn phải sống, vẫn tiếp tục những điều dang dở của mình. Và trong cái nhịp chậm chạp ấy, tôi giữ lại cho mình một chút hy vọng rất nhỏ rằng rồi sẽ có ngày, tôi không còn muốn biển mất nữa.