hạt giống tâm thần :
Chúng mình quen nhau qua mạng, rồi sau đó gặp nhau ngoài đời. Vì yêu xa nên những lần được gặp nhau rất ít, mỗi cuộc gặp đều là điều cả hai mong chờ và trân trọng. Chỉ cần được ở cạnh nhau một lúc cũng đủ khiến cả hai cảm thấy hạnh phúc.
Tình yêu của chúng mình từng rất đẹp, đến mức nhiều người xung quanh biết và ngưỡng mộ. Bố mẹ anh luôn thoải mái và ủng hộ hai đứa. Còn bố mẹ mình thì ban đầu rất nghiêm khắc, không muốn mình yêu sớm và cũng không đồng ý cho chúng mình đến với nhau. Nhưng sau một thời gian nhìn thấy sự chân thành của cả hai, bố mẹ mình cũng dần chấp nhận anh. Lúc đó, mình đã từng nghĩ rằng chỉ cần cả hai cùng cố gắng thì sẽ có thể đi cùng nhau thật lâu.
Thế nhưng, yêu xa không hề dễ. Vì không được gặp nhau thường xuyên, mọi cảm xúc chỉ gói gọn qua màn hình điện thoại. Dần dần, những hiểu lầm và những lần cãi vã xuất hiện ngày càng nhiều. Cả mình và anh đều đau, đều không muốn buông tay, nhưng rồi anh dần cảm thấy mệt mỏi và chán với những lần cãi nhau. Cuối cùng, chúng mình vẫn chọn dừng lại.
Ba tháng hơn không phải là một quãng thời gian dài, nhưng đó lại là khoảng thời gian mình yêu chân thành nhất. Mình đã từng tin rằng anh sẽ là người đi cùng mình lâu nhất. Có lẽ vì yêu quá nhiều nên khi mất đi, mình cũng đau nhiều nhất.
Đến bây giờ, mình không trách anh. Mình chỉ tiếc cho một tình yêu đã từng rất đẹp, từng vượt qua khoảng cách, từng được gia đình chấp nhận, từng khiến nhiều người ngưỡng mộ, nhưng cuối cùng vẫn không thể viết nên một cái kết trọn vẹn. Có lẽ, chúng mình chỉ đến để dạy nhau cách yêu thật lòng, rồi lặng lẽ trở thành ký ức đẹp nhất trong thanh xuân của nhau.
2026-07-17 15:34:13