@alandidio:

Alan DiDio
Alan DiDio
Open In TikTok:
Region: US
Tuesday 14 July 2026 16:33:26 GMT
381
12
0
2

Music

Download

Comments

There are no more comments for this video.
To see more videos from user @alandidio, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Khi đứa trẻ còn nhỏ, cha mẹ thường nhắc nhở từng chút một, con phải ăn như thế này, con phải học như thế kia, con phải chơi với bạn này, con không được chơi với bạn kia, con phải chọn ngành này, con phải lấy người kia. Cha mẹ nghĩ rằng mình đang dùng kinh nghiệm để bảo vệ con. Điều đó rất dễ hiểu. Nhưng đứa trẻ rồi cũng lớn lên, nó bắt đầu có suy nghĩ riêng. Nó bắt đầu có những ước mơ mà cha mẹ không hiểu. Nó bắt đầu có những lựa chọn mà cha mẹ chưa từng nghĩ đến. Nếu cha mẹ vẫn tiếp tục dùng tuổi tác của mình để phủ nhận sự trưởng thành của con, khoảng cách sẽ xuất hiện. Người con có thể vẫn ở trong căn nhà ấy, nhưng tâm đã bước ra ngoài từ rất lâu. Có những bậc cha mẹ đau khổ vì con không nghe lời, nhưng họ không nhận ra rằng con không cần thêm một người chỉ huy trong cuộc đời. Con cần một nơi để trở về. Con cần một người có thể lắng nghe mà không lập tức phán xét. Điều này không có nghĩa là cha mẹ không được dạy con, không có nghĩa là người lớn không được khuyên người trẻ. Vấn đề nằm ở chỗ chúng ta có biết khi nào lời khuyên đã trở thành áp đặt hay không. Một lời khuyên chân thành có thể mở ra một cánh cửa, nhưng một lời khuyên lặp đi lặp lại có thể trở thành bức tường. Khi ta nói một lần với sự bình tĩnh, người kia có thể suy nghĩ. Khi ta nói 10 lần với sự bực bội, người kia chỉ còn nghe thấy sự phán xét. Cùng một nội dung, nhưng tâm của người nói đã thay đổi thì sức nặng của lời nói cũng thay đổi. Có khi điều người khác cần không phải là một câu trả lời, họ cần được nghe. Có khi họ kể cho ta một khó khăn không phải để chúng ta lập tức đưa ra giải pháp mà chỉ muốn có một người ngồi cạnh và nói rằng,
Khi đứa trẻ còn nhỏ, cha mẹ thường nhắc nhở từng chút một, con phải ăn như thế này, con phải học như thế kia, con phải chơi với bạn này, con không được chơi với bạn kia, con phải chọn ngành này, con phải lấy người kia. Cha mẹ nghĩ rằng mình đang dùng kinh nghiệm để bảo vệ con. Điều đó rất dễ hiểu. Nhưng đứa trẻ rồi cũng lớn lên, nó bắt đầu có suy nghĩ riêng. Nó bắt đầu có những ước mơ mà cha mẹ không hiểu. Nó bắt đầu có những lựa chọn mà cha mẹ chưa từng nghĩ đến. Nếu cha mẹ vẫn tiếp tục dùng tuổi tác của mình để phủ nhận sự trưởng thành của con, khoảng cách sẽ xuất hiện. Người con có thể vẫn ở trong căn nhà ấy, nhưng tâm đã bước ra ngoài từ rất lâu. Có những bậc cha mẹ đau khổ vì con không nghe lời, nhưng họ không nhận ra rằng con không cần thêm một người chỉ huy trong cuộc đời. Con cần một nơi để trở về. Con cần một người có thể lắng nghe mà không lập tức phán xét. Điều này không có nghĩa là cha mẹ không được dạy con, không có nghĩa là người lớn không được khuyên người trẻ. Vấn đề nằm ở chỗ chúng ta có biết khi nào lời khuyên đã trở thành áp đặt hay không. Một lời khuyên chân thành có thể mở ra một cánh cửa, nhưng một lời khuyên lặp đi lặp lại có thể trở thành bức tường. Khi ta nói một lần với sự bình tĩnh, người kia có thể suy nghĩ. Khi ta nói 10 lần với sự bực bội, người kia chỉ còn nghe thấy sự phán xét. Cùng một nội dung, nhưng tâm của người nói đã thay đổi thì sức nặng của lời nói cũng thay đổi. Có khi điều người khác cần không phải là một câu trả lời, họ cần được nghe. Có khi họ kể cho ta một khó khăn không phải để chúng ta lập tức đưa ra giải pháp mà chỉ muốn có một người ngồi cạnh và nói rằng, "Tôi hiểu điều này thật sự không dễ dàng, nhưng chúng ta thường rất vội vàng." Người kia vừa nói xong, ta đã đưa ra lời khuyên, họ chưa nói hết. Ta đã biết mình phải nói gì. Họ vừa kể về một nỗi đau, ta lập tức kể về kinh nghiệm của mình. Họ vừa thất bại. Ta nói rằng ngày trước tôi cũng từng như vậy. Họ đang buồn, ta bảo rằng đừng buồn nữa. Họ đang sợ, ta bảo rằng có gì đâu mà sợ. Những câu nói ấy có thể xuất phát từ ý tốt, nhưng đôi khi lại khiến người đang đau cảm thấy rằng nỗi đau của mình không được nhìn thấy. Lòng từ bi không phải lúc nào cũng cần một câu trả lời. Đôi khi lòng từ bi chỉ cần sự hiện diện. Một người đang khóc không nhất thiết cần chúng ta giải thích tại sao họ khóc. Một người đang thất bại không nhất thiết cần chúng ta nói cho họ biết phải làm gì. Một người đang bối rối không nhất thiết cần chúng ta quyết định thay họ. Có những lúc sự tử tế sâu sắc nhất là cho người khác một khoảng không để họ được thành thật với chính mình. #ducdatlailatma #daophatvacuocsong #daophat #loidayducdatlailatma #loiphatday

About