@aaruthra720: 🤫🤦உலகத்தை மட்டும் நேசி 🎭🫠

ஆருத்ரா💙💫
ஆருத்ரா💙💫
Open In TikTok:
Region: LK
Tuesday 14 July 2026 16:56:52 GMT
134
14
0
1

Music

Download

Comments

There are no more comments for this video.
To see more videos from user @aaruthra720, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Không liên lạc nữa, có lẽ là cách tốt nhất. Không phải vì tôi đã quên, mà bởi vì lòng này còn nhớ quá nhiều, nhớ đến mức chẳng còn can đảm để chạm vào quá khứ thêm một lần nào nữa. Có những nỗi nhớ, vốn dĩ chẳng có điểm dừng. Nó không ồn ào, không dữ dội, nhưng lại âm ỉ và dai dẳng như một thói quen đã hằn sâu vào nếp sống mỗi ngày. Chỉ cần một khoảng trống vô định, một giai điệu cũ vang lên, hay vô tình đi qua một con đường quen thuộc... là tất cả ký ức lại đột ngột ùa về. Không cần lý do, cũng chẳng thèm báo trước. Cảm Giác Bất Lực Nhất Nhớ một người mà không thể tìm gặp, đó là cảm giác bất lực đến nghẹn lòng. Những dòng tin nhắn viết ra rồi lại xóa. Cái tên ấy vẫn nằm im trong danh bạ, nhưng ngón tay tôi chẳng bao giờ dám bấm gọi đi. Tôi không phải không muốn, mà vì hiểu quá rõ: chỉ cần một lần yếu lòng bắt đầu lại, thì tất cả những cố gắng để quên đi suốt thời gian qua sẽ hoàn toàn đổ vỡ. Giới Hạn Tự Mình Vạch Ra Không liên lạc, thực ra là cách tôi tự vạch ra cho mình một ranh giới. Một ranh giới mong manh, nhưng lại là thứ duy nhất bảo vệ tôi không bị rơi ngược vào vũng lầy của những cảm xúc cũ. Bởi có những mối quan hệ, càng kéo dài càng thêm đau, càng cố níu giữ lại càng mệt mỏi. Hóa ra, điều khó khăn nhất không phải là buông bỏ một người, mà là học cách từ bỏ một thói quen từng có họ ở bên cạnh. Học Cách Sống Chung Với Ký Ức Có những ngày tôi tưởng mình đã ổn, đã dần quen với sự cô đơn. Nhưng rồi chỉ cần một phút giây yếu lòng, mọi thứ lại quay về vẹn nguyên như chưa từng có cuộc chia ly. Nỗi nhớ ấy chưa từng biến mất, nó chỉ ẩn hiện ở một góc khuất nào đó trong tim, chờ đợi những lúc lòng tôi tĩnh lại để trỗi dậy. Và cuối cùng, tôi chọn sự im lặng. Không hỏi han, không xuất hiện, và tuyệt đối không làm phiền đến cuộc sống của nhau. Không phải vì đã hết thương, mà vì tôi nhận ra: có những tình cảm, cứ giữ vẹn nguyên trong lòng lại là điều đẹp đẽ nhất, thay vì cố mang ra để rồi lại làm tổn thương nhau thêm lần nữa.
Không liên lạc nữa, có lẽ là cách tốt nhất. Không phải vì tôi đã quên, mà bởi vì lòng này còn nhớ quá nhiều, nhớ đến mức chẳng còn can đảm để chạm vào quá khứ thêm một lần nào nữa. Có những nỗi nhớ, vốn dĩ chẳng có điểm dừng. Nó không ồn ào, không dữ dội, nhưng lại âm ỉ và dai dẳng như một thói quen đã hằn sâu vào nếp sống mỗi ngày. Chỉ cần một khoảng trống vô định, một giai điệu cũ vang lên, hay vô tình đi qua một con đường quen thuộc... là tất cả ký ức lại đột ngột ùa về. Không cần lý do, cũng chẳng thèm báo trước. Cảm Giác Bất Lực Nhất Nhớ một người mà không thể tìm gặp, đó là cảm giác bất lực đến nghẹn lòng. Những dòng tin nhắn viết ra rồi lại xóa. Cái tên ấy vẫn nằm im trong danh bạ, nhưng ngón tay tôi chẳng bao giờ dám bấm gọi đi. Tôi không phải không muốn, mà vì hiểu quá rõ: chỉ cần một lần yếu lòng bắt đầu lại, thì tất cả những cố gắng để quên đi suốt thời gian qua sẽ hoàn toàn đổ vỡ. Giới Hạn Tự Mình Vạch Ra Không liên lạc, thực ra là cách tôi tự vạch ra cho mình một ranh giới. Một ranh giới mong manh, nhưng lại là thứ duy nhất bảo vệ tôi không bị rơi ngược vào vũng lầy của những cảm xúc cũ. Bởi có những mối quan hệ, càng kéo dài càng thêm đau, càng cố níu giữ lại càng mệt mỏi. Hóa ra, điều khó khăn nhất không phải là buông bỏ một người, mà là học cách từ bỏ một thói quen từng có họ ở bên cạnh. Học Cách Sống Chung Với Ký Ức Có những ngày tôi tưởng mình đã ổn, đã dần quen với sự cô đơn. Nhưng rồi chỉ cần một phút giây yếu lòng, mọi thứ lại quay về vẹn nguyên như chưa từng có cuộc chia ly. Nỗi nhớ ấy chưa từng biến mất, nó chỉ ẩn hiện ở một góc khuất nào đó trong tim, chờ đợi những lúc lòng tôi tĩnh lại để trỗi dậy. Và cuối cùng, tôi chọn sự im lặng. Không hỏi han, không xuất hiện, và tuyệt đối không làm phiền đến cuộc sống của nhau. Không phải vì đã hết thương, mà vì tôi nhận ra: có những tình cảm, cứ giữ vẹn nguyên trong lòng lại là điều đẹp đẽ nhất, thay vì cố mang ra để rồi lại làm tổn thương nhau thêm lần nữa. "Không liên lạc" không có nghĩa là cảm xúc đã lụi tàn. Đó chỉ là cách duy nhất để những tâm tư ấy không thể tổn thương tôi thêm một lần nào nữa. Là khi lòng vẫn nhớ, tim vẫn thương, nhưng lý trí đã đủ lớn để ngăn đôi chân không bước lại gần. Có những nỗi nhớ sẽ đi theo ta suốt đời. Chỉ là theo năm tháng, tôi học được cách bình yên sống chung với nó — một cách lặng lẽ, âm thầm, và không cần phải thốt ra thành lời nữa...#vietnamdailoan🇻🇳🇹🇼 #tâm #trending

About