@zunigab_: https://docs.google.com/spreadsheets/d/1fj4Uj6p_-vcU-3gP_P4jSKtLnR5OKAqyFXcW8EwKQm8/edit?usp=sharing

ZuñiGab
ZuñiGab
Open In TikTok:
Region: MX
Tuesday 14 July 2026 20:19:53 GMT
4340
465
9
7

Music

Download

Comments

mochimochirod
Mochimochi :
diez de diez como quedaron los pineados, en especial el thumbnails 😁
2026-07-19 12:32:55
0
godoyjandro
Alejandro Guerrero :
hay un juego que lo encontré como helicopter del año 1985, y estuve investigando y fue creado por el mismo que creo simcity!! Lo habrás jugado
2026-07-15 01:39:15
0
essalexandermiaum
Ess Alexander Miau M :
y te falta muchísimos 😁
2026-07-14 21:08:12
1
yeicob.cuautle
Yeicob Cuautle :
primero
2026-07-14 20:33:45
0
noobcomedi
Alessandro :
Ya jugaste batletoads? 😁
2026-07-15 19:13:50
0
zunigab_
ZuñiGab :
https://docs.google.com/spreadsheets/d/1fj4Uj6p_-vcU-3gP_P4jSKtLnR5OKAqyFXcW8EwKQm8/edit?usp=sharing
2026-07-14 20:24:35
2
marcioflores579
marcioflores579 :
🤔🤔🤔
2026-07-25 04:41:55
0
To see more videos from user @zunigab_, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

TU THÂN LÀ HỌC CÁCH LÀM GIẢ MÙ, GIẢ ĐIẾC, GIẢ CÂM Con người sống ở đời, biết bao phiền não sinh ra vốn dĩ chẳng phải là chuyện của chính mình. Chỉ vì nghe quá nhiều mà vô tình cất giữ vào lòng, nói quá nhiều mà tự gieo thêm nhân quả, nhìn quá nhiều mà bắt đầu sinh tâm phân biệt. Nghe chuyện thị phi của ai đó, cõi lòng liền xao động. Nghe thấy lỗi lầm của người khác, lại chẳng thể ngăn mình bình phẩm vài câu. Nhìn thấy điều chưa tốt ở đời, liền cho rằng bản thân sáng suốt hơn thiên hạ. Ngày qua ngày, một trái tim vốn có thể an tĩnh lại bị lấp đầy bởi những chuyện hơn thua, đúng sai của nhân gian. Vì vậy, trên hành trình tu sửa, việc đầu tiên cần học là làm như điếc. Đó không phải là không nghe thấy gì, mà là chủ động không nghe những điều thị phi. Người ta sau lưng bàn tán về ai, ta chẳng cần tò mò truy vấn. Ai xảy ra tranh chấp với ai, ta chẳng vội vàng đứng về phía nào. Nghe một câu chuyện, không cần đi tìm hiểu thêm mười câu. Có những việc dù biết cũng chẳng thể thay đổi được gì, có những lời nói khi lỡ lọt vào tai chỉ khiến cõi lòng thêm bồn chồn, bất an. Người thực sự trí tuệ không phải là người cái gì cũng biết, mà là người sáng suốt nhận ra điều gì không cần thiết phải biết. Tiếp theo là học cách làm như câm. Không phải là mất đi năng lực ngôn ngữ, mà là chọn không nói điều thị phi. Lỗi lầm của người khác không mang ra làm câu chuyện lúc trà dư tửu hậu. Bí mật của người ta không lấy làm công cụ để đổi lấy sự chú ý. Vết thương của kẻ khác chẳng dùng để thỏa mãn sự tự cao của chính mình. Giữa người với người, biết bao rạn nứt đều bắt đầu từ một câu nói. Một lời vô tình có thể làm tổn thương ai đó rất lâu, một sự tranh luận sau lưng có thể khiến hai người từ đây trở thành xa lạ. Thế nên, cái miệng có thể nói không đồng nghĩa với việc cái gì cũng nên thốt ra. Có thể không nói thì không nói, có thể nói ít đi thì cứ nói ít đi. Lúc cần nói sự thật thì chân thành, lúc cần nhắc nhở thì giữ lòng thiện ý, lúc cần lặng im thì giữ sự định tĩnh. Đó không phải là sự yếu đuối, mà là dấu hiệu cho thấy một người đã bắt đầu biết chịu trách nhiệm với từng lời ăn tiếng nói của mình. Cuối cùng là học cách làm như mù. Tầng sâu này là khó nhất. Bởi con người rất dễ nhìn thấy cái sai của kẻ khác, nhưng lại hiếm khi soi rọi lại tâm mình. Thấy người khác nóng nảy, ta lại quên mất bản thân cũng từng làm tổn thương ai đó. Thấy người khác tính toán chi ly, ta lại quên rằng mình cũng có những vướng mắc chưa thể buông tay. Nhìn thấy khuyết điểm của thiên hạ thì ánh mắt sáng quắc, nhưng đụng đến vấn đề của chính mình thì lại có muôn vàn lý do để bào chữa. Thế nên học cách làm như mù không phải là nhắm mắt trước thực tại, mà là khi nhìn thấy lỗi lầm của người khác, ta không vội chằm chằm bới móc. Đó là sự thấu hiểu rằng: Cuộc đời của người khác có nhân duyên của họ, còn trái tim của mình có bài học của riêng mình. Điều thực sự cần quan sát chính là những khởi tâm động niệm bên trong ta. Khi một người bắt đầu bớt nghe chuyện thị phi, bớt nói lời thị phi, bớt nhìn lỗi người khác, nơi đáy lòng sẽ chậm rãi mở ra một khoảng trống thanh thản. Nơi ấy không còn chứa chấp lỗi lầm của thiên hạ, mà bắt đầu soi rọi lại chính bản thể của mình. Lúc này ta mới nhận ra, tu tập chưa từng là điều gì quá đỗi huyền diệu. Điều thực sự khó chính là quản cho tốt đôi tai, cái miệng và đôi mắt của chính mình. Bớt nghe một câu thị phi, tâm bớt đi một phần xáo động. Bớt nói một câu thị phi, thế gian bớt đi một phần tổn thương. Bớt nhìn vào lỗi lầm của người khác, bản thân bớt đi một phần phân biệt và oán giận. Tu sửa đến cuối cùng không phải là biến mình thành kẻ vô cảm đứng ngoài thế sự, mà là vẫn sống giữa dòng đời đông đúc, vẫn nhìn thấy, nghe thấy, nói năng trôi chảy, nhưng không còn vơ vét mọi thứ vào lòng nữa. Tai nghe lời lành, tâm không nhiễm chuyện thị phi. miệng thốt lời hay, không gieo điều sai trái. Mắt nhìn thấy chúng sinh, không quên tự soi rọi lại chính mình. Sự ẩn nhẫn ấy không phải là trốn chạy thế gian, mà là cách từ bi nhất để bảo vệ trọn vẹn sự bình an nơi tâm hồn.
TU THÂN LÀ HỌC CÁCH LÀM GIẢ MÙ, GIẢ ĐIẾC, GIẢ CÂM Con người sống ở đời, biết bao phiền não sinh ra vốn dĩ chẳng phải là chuyện của chính mình. Chỉ vì nghe quá nhiều mà vô tình cất giữ vào lòng, nói quá nhiều mà tự gieo thêm nhân quả, nhìn quá nhiều mà bắt đầu sinh tâm phân biệt. Nghe chuyện thị phi của ai đó, cõi lòng liền xao động. Nghe thấy lỗi lầm của người khác, lại chẳng thể ngăn mình bình phẩm vài câu. Nhìn thấy điều chưa tốt ở đời, liền cho rằng bản thân sáng suốt hơn thiên hạ. Ngày qua ngày, một trái tim vốn có thể an tĩnh lại bị lấp đầy bởi những chuyện hơn thua, đúng sai của nhân gian. Vì vậy, trên hành trình tu sửa, việc đầu tiên cần học là làm như điếc. Đó không phải là không nghe thấy gì, mà là chủ động không nghe những điều thị phi. Người ta sau lưng bàn tán về ai, ta chẳng cần tò mò truy vấn. Ai xảy ra tranh chấp với ai, ta chẳng vội vàng đứng về phía nào. Nghe một câu chuyện, không cần đi tìm hiểu thêm mười câu. Có những việc dù biết cũng chẳng thể thay đổi được gì, có những lời nói khi lỡ lọt vào tai chỉ khiến cõi lòng thêm bồn chồn, bất an. Người thực sự trí tuệ không phải là người cái gì cũng biết, mà là người sáng suốt nhận ra điều gì không cần thiết phải biết. Tiếp theo là học cách làm như câm. Không phải là mất đi năng lực ngôn ngữ, mà là chọn không nói điều thị phi. Lỗi lầm của người khác không mang ra làm câu chuyện lúc trà dư tửu hậu. Bí mật của người ta không lấy làm công cụ để đổi lấy sự chú ý. Vết thương của kẻ khác chẳng dùng để thỏa mãn sự tự cao của chính mình. Giữa người với người, biết bao rạn nứt đều bắt đầu từ một câu nói. Một lời vô tình có thể làm tổn thương ai đó rất lâu, một sự tranh luận sau lưng có thể khiến hai người từ đây trở thành xa lạ. Thế nên, cái miệng có thể nói không đồng nghĩa với việc cái gì cũng nên thốt ra. Có thể không nói thì không nói, có thể nói ít đi thì cứ nói ít đi. Lúc cần nói sự thật thì chân thành, lúc cần nhắc nhở thì giữ lòng thiện ý, lúc cần lặng im thì giữ sự định tĩnh. Đó không phải là sự yếu đuối, mà là dấu hiệu cho thấy một người đã bắt đầu biết chịu trách nhiệm với từng lời ăn tiếng nói của mình. Cuối cùng là học cách làm như mù. Tầng sâu này là khó nhất. Bởi con người rất dễ nhìn thấy cái sai của kẻ khác, nhưng lại hiếm khi soi rọi lại tâm mình. Thấy người khác nóng nảy, ta lại quên mất bản thân cũng từng làm tổn thương ai đó. Thấy người khác tính toán chi ly, ta lại quên rằng mình cũng có những vướng mắc chưa thể buông tay. Nhìn thấy khuyết điểm của thiên hạ thì ánh mắt sáng quắc, nhưng đụng đến vấn đề của chính mình thì lại có muôn vàn lý do để bào chữa. Thế nên học cách làm như mù không phải là nhắm mắt trước thực tại, mà là khi nhìn thấy lỗi lầm của người khác, ta không vội chằm chằm bới móc. Đó là sự thấu hiểu rằng: Cuộc đời của người khác có nhân duyên của họ, còn trái tim của mình có bài học của riêng mình. Điều thực sự cần quan sát chính là những khởi tâm động niệm bên trong ta. Khi một người bắt đầu bớt nghe chuyện thị phi, bớt nói lời thị phi, bớt nhìn lỗi người khác, nơi đáy lòng sẽ chậm rãi mở ra một khoảng trống thanh thản. Nơi ấy không còn chứa chấp lỗi lầm của thiên hạ, mà bắt đầu soi rọi lại chính bản thể của mình. Lúc này ta mới nhận ra, tu tập chưa từng là điều gì quá đỗi huyền diệu. Điều thực sự khó chính là quản cho tốt đôi tai, cái miệng và đôi mắt của chính mình. Bớt nghe một câu thị phi, tâm bớt đi một phần xáo động. Bớt nói một câu thị phi, thế gian bớt đi một phần tổn thương. Bớt nhìn vào lỗi lầm của người khác, bản thân bớt đi một phần phân biệt và oán giận. Tu sửa đến cuối cùng không phải là biến mình thành kẻ vô cảm đứng ngoài thế sự, mà là vẫn sống giữa dòng đời đông đúc, vẫn nhìn thấy, nghe thấy, nói năng trôi chảy, nhưng không còn vơ vét mọi thứ vào lòng nữa. Tai nghe lời lành, tâm không nhiễm chuyện thị phi. miệng thốt lời hay, không gieo điều sai trái. Mắt nhìn thấy chúng sinh, không quên tự soi rọi lại chính mình. Sự ẩn nhẫn ấy không phải là trốn chạy thế gian, mà là cách từ bi nhất để bảo vệ trọn vẹn sự bình an nơi tâm hồn.

About