𝙉𝙜𝙪𝙮ễ𝙣𝙆𝙞ệ𝙩Sẹo :
Thật ra, nếu được che chở, nào ai muốn tự mình đứng giữa giông bão. Không ai sinh ra đã thích mạnh mẽ đến mức phải gồng mình trước mọi sóng gió. Chỉ là có những lúc quay đầu lại không thấy ai, đưa tay ra cũng chẳng có bàn tay nào nắm lấy, nên buộc lòng phải học cách đứng vững một mình.
Tôi đã từng nghĩ, mình quen với cô độc, quen với việc tự giải quyết mọi thứ 1 mình, quen với việc nuốt nước mắt vào trong. Nhưng sâu thằm, tôi biết, đó không phải là lựa chọn, mà là sự bất đắc đĩ. Bởi ai cũng mong có một nơi để dựa, một người để yếu mềm, một khoảnh khắc được thở ra mà không cần gồng lên mạnh mẽ.
Khi cơn giông qua đi, thứ còn lại không phải là niềm tự hào vì đã chịu đựng được bao nhiêu, mà là mong ước giản dị: lần sau, nếu mưa gió kéo đến, sẽ có ai đó cùng đứng cạnh mình, hoặc ít nhất là cho tôi một mái hiên đề trú vào, để tôi được là chính minh, một người bình thường, cũng biết mỏi mệt, cũng cần được chở che, vỗ vê!
2026-07-23 15:40:51