V :
Mẹ tôi. Lấy bố năm mẹ 17 tuổi ( lúc có tôi bố tôi vẫn còn đi học ), bố t cặp bồ, mẹ ở nhà bị mẹ ck nàng dâu, em chồng chị dâu… đủ thứ ti tỉ chuyện gđ đó nói mẹ tôi. Mỗi lần bố về nhà đều trong tình trạng say xỉn, đánh đập đồ đạc, đánh mẹ, không cho mẹ vào nhà, trên người mẹ chưa 1 lần có hết sẹo. Ngày xưa làm gì có đủ gạo mà ăn, mẹ lên rừng đào khoai, đào sắn để nuôi tụi mk ( mẹ đẻ 3 đứa con gái liên tiếp ) càng k được gđ ck coi trọng “ k biết đẻ “. Bố t mang danh đi học nhưng lại sa vào tệ nạn, rượu chè, cờ bạc, gái… nợ nần rất nhiều. Gđ bán hết mọi thứ để trả bớt 1 phần nào đó, tới lúc tôi học cấp 3 bố t vẫn k thay đổi. Tới giờ tôi 24 tuổi thì bố t k ở nhà nữa và để lại 1 đống nợ cho mẹ ( tất nhiên là người con đầu, người chị cả thì mk là người nhận gánh mọi khoản nợ đó ), mẹ còn chưa 1 lần được hạnh phúc thì sao bản thân có thể than, có thể từ bỏ cđ này vì thấy bất hạnh và cực được. Luôn tự nhủ dù có die cũng phải lo được cho mẹ mới nhắm mắt được😊
2026-07-15 12:26:20