@the_anime_stati0n: BLUE BOX 💝 #edit #anime #bluebox #lovestory

𝗘 𝗫 𝗜 𝗧
𝗘 𝗫 𝗜 𝗧
Open In TikTok:
Region: IT
Wednesday 15 July 2026 13:22:30 GMT
11978
1324
73
258

Music

Download

Comments

abdullah_kkhan0
عبدﷲ🥀 :
but Hina 😭😭😭
2026-07-15 15:24:39
10
animehoorain.life
O S A R A G I 💮 :
stupid anime 😳never love a girl who you want love a girl who want you 🥺
2026-07-15 19:14:03
3
muzamil_edits_0
MUZAMIL EDITS :
ye anime dekhny ky bad sab ko esy love story chate
2026-07-15 17:27:07
1
annykhan041
annykhan041 :
name
2026-07-15 15:38:19
1
horiqueen96
💖 HØRI QŪĒĒÑ 💖 :
song name please
2026-07-15 20:07:12
1
jamiexitpk
Jami 🕊️ :
nice edit 🫰
2026-07-15 13:57:56
4
extrovert182
perman fan me 😍😍 :
Chalo
2026-07-15 14:11:02
2
ali.raza.mazari93
TOJI :
2026-07-15 18:36:54
1
naraedits19
ПΛЯΛ :
bro where are u 😭 after long time ur video in my feed
2026-07-15 16:26:19
1
suzunechan88
jUuzO chan :
but one-sided love 🙂 Hina Ka Kya
2026-07-16 05:26:55
0
mikasa.304
Mikasa 🫀 :
kanha mily gii ye season😶
2026-07-16 07:18:13
0
ryvo._
RYVO :
w edit
2026-07-16 05:08:48
0
To see more videos from user @the_anime_stati0n, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

POV: ANH CÓ TẤT CẢ, CHỈ LÀ KHÔNG CÓ HẠNH PHÚC. Tôi và Quang Anh kết hôn được 8 năm, có với nhau một cậu con trai tên Đức Anh. Anh làm trong tổ phòng chống ma tuý nên lúc nào cũng bận rộn, rất nhiều lần những buổi hẹn hay bữa cơm gia đình đều bị dang dở vì công việc. Suốt 7 năm qua, sinh nhật nào của Đức Anh cũng thiếu hình bóng của ba. Năm nào thằng bé cũng hỏi tôi. ĐA: “Bao giờ ba về vậy mẹ?” ĐA: “Hôm nay ba có về không?” Tôi chỉ biết cười buồn rồi trả lời. D: “Chắc không đâu con… ba bận việc mà, ba là người chính nghĩa.” Tôi nói dối đến mức Đức Anh chẳng còn tin nữa. Năm nay thằng bé lên 8 tuổi, Quang Anh hứa sẽ về dự sinh nhật con và mua quà cho nhóc. Đức Anh vui lắm, từ chiều đã ngồi ôm hộp quà tự làm cho ba rồi liên tục nhìn ra cửa. 7 giờ. 8 giờ. 9 giờ. Đến tận 10 giờ tối vẫn chưa thấy Quang Anh về. ĐA: “Sao ba Quang Anh chưa về vậy mẹ… con buồn ngủ quá…” Tôi nghẹn lòng nhìn con rồi đáp. D: “Chắc lát nữa thôi con…” Mãi đến 11 giờ đêm, cửa nhà mới mở. Quang Anh bước vào, thấy hai mẹ con ngủ gục trên sofa thì khựng lại rồi lay nhẹ chúng tôi dậy. A: “Anh xin lỗi… công việc nhiều quá…” Đức Anh vừa nghe giọng ba đã bật dậy chạy tới ôm chầm lấy anh. A: “Ba xin lỗi vì chưa kịp mua quà cho con…” ĐA: “Ba về với con là con vui rồi… con không cần quà đâu.” Nghe con nói, mắt tôi cay xè. Nhưng ngay lúc đó điện thoại Quang Anh reo lên. Anh nghe máy vài giây rồi cầm áo khoác định rời đi. D: “lại công việc à anh?” D: “Anh lúc nào cũng công việc, công việc… có bao giờ anh hỏi mẹ con tôi cần gì không?” ĐA: “Ba ở lại được không… con nhớ ba lắm…” Tôi bật cười lạnh. D: “Hiểu rồi… anh vì chính nghĩa, vì công việc nên mới đối xử với mẹ con tôi như vậy đúng không—” CHÁT, Cả căn phòng im bặt. Tôi chết lặng vì cái tát vừa giáng xuống mặt mình. Đức Anh hoảng sợ chạy tới ôm chặt lấy tôi rồi bật khóc. ĐA: “BA KHÔNG ĐƯỢC ĐÁNH MẸ! CON GHÉT BA!” Quang Anh sững người vì chính hành động của mình, môi mấp máy như muốn nói xin lỗi nhưng lại không thốt nên lời. Tôi ôm chặt con trai, nước mắt không ngừng rơi xuống. D: “Con người anh hết cứu nổi rồi… sao anh nỡ đối xử với tôi như vậy chứ? Từ nay tôi với anh chẳng còn liên quan gì nữa. Tôi không cần một người chồng vô trách nhiệm như anh nữa, anh đi đi!” Đức Anh vừa khóc vừa chạy lên lầu. Quang Anh siết chặt tay rồi quay lưng bước ra ngoài. Tôi nghẹn giọng hét lên.  D: “Nếu anh bước ra khỏi cánh cửa này… từ nay chúng ta ân đoạn nghĩa tuyệt!” Nhưng anh vẫn bước đi. Cánh cửa đóng lại cũng là lúc tôi gần như sụp đổ. Tôi ngồi dưới sàn bật khóc nức nở, sau đó Đức Anh đi xuống rồi ôm lấy tôi. ĐA: “Con không cần ba nữa… ba là người xấu… cô giáo dạy không được chơi với người xấu. Mình rời khỏi nơi này đi mẹ… con cần mẹ thôi…” Tôi ôm con trai vào lòng. D: “Con lên lấy đồ đi… mẹ con mình ra nước ngoài sống, con chịu không?” ĐA: “Con chịu… nơi nào có mẹ thì nơi đó có con.” Dứt lời, cậu nhóc 8 tuổi chạy lên lầu gom quần áo của cả hai mẹ con rồi kéo vali xuống. Ngay trong đêm hôm đó, tôi đưa Đức Anh sang Singapore. Bốn ngày sau, Quang Anh trở về với hai hộp xe điều khiển và một bó hoa hồng thật lớn để xin lỗi mẹ con tôi. Nhưng căn nhà hôm ấy lạnh tanh. Mọi thứ vẫn y như đêm sinh nhật Đức Anh, chỉ là trên sofa không còn hai bóng người quen thuộc nữa. A: “Duy… Đức Anh…” Không một ai đáp lại. Anh điên cuồng chạy khắp nhà tìm kiếm, mở định vị mới biết tôi đã rời khỏi Việt Nam. Khoảnh khắc đó, Quang Anh gần như sụp đổ. Anh có tất cả. Tiền tài, danh vọng, địa vị. Nhưng thứ quan trọng nhất đời mình… anh lại tự tay đánh mất. Giá như ngày đó anh dành nhiều thời gian hơn cho gia đình, thì dù cuộc đời ngoài kia có khiến anh sụp đổ… vẫn sẽ có người ở phía sau chống chọi cùng anh.  #RHYCAP #xuhuongggggggggggggggggggggggggggggggggggggggggggggggggggggggggggggggg
POV: ANH CÓ TẤT CẢ, CHỈ LÀ KHÔNG CÓ HẠNH PHÚC. Tôi và Quang Anh kết hôn được 8 năm, có với nhau một cậu con trai tên Đức Anh. Anh làm trong tổ phòng chống ma tuý nên lúc nào cũng bận rộn, rất nhiều lần những buổi hẹn hay bữa cơm gia đình đều bị dang dở vì công việc. Suốt 7 năm qua, sinh nhật nào của Đức Anh cũng thiếu hình bóng của ba. Năm nào thằng bé cũng hỏi tôi. ĐA: “Bao giờ ba về vậy mẹ?” ĐA: “Hôm nay ba có về không?” Tôi chỉ biết cười buồn rồi trả lời. D: “Chắc không đâu con… ba bận việc mà, ba là người chính nghĩa.” Tôi nói dối đến mức Đức Anh chẳng còn tin nữa. Năm nay thằng bé lên 8 tuổi, Quang Anh hứa sẽ về dự sinh nhật con và mua quà cho nhóc. Đức Anh vui lắm, từ chiều đã ngồi ôm hộp quà tự làm cho ba rồi liên tục nhìn ra cửa. 7 giờ. 8 giờ. 9 giờ. Đến tận 10 giờ tối vẫn chưa thấy Quang Anh về. ĐA: “Sao ba Quang Anh chưa về vậy mẹ… con buồn ngủ quá…” Tôi nghẹn lòng nhìn con rồi đáp. D: “Chắc lát nữa thôi con…” Mãi đến 11 giờ đêm, cửa nhà mới mở. Quang Anh bước vào, thấy hai mẹ con ngủ gục trên sofa thì khựng lại rồi lay nhẹ chúng tôi dậy. A: “Anh xin lỗi… công việc nhiều quá…” Đức Anh vừa nghe giọng ba đã bật dậy chạy tới ôm chầm lấy anh. A: “Ba xin lỗi vì chưa kịp mua quà cho con…” ĐA: “Ba về với con là con vui rồi… con không cần quà đâu.” Nghe con nói, mắt tôi cay xè. Nhưng ngay lúc đó điện thoại Quang Anh reo lên. Anh nghe máy vài giây rồi cầm áo khoác định rời đi. D: “lại công việc à anh?” D: “Anh lúc nào cũng công việc, công việc… có bao giờ anh hỏi mẹ con tôi cần gì không?” ĐA: “Ba ở lại được không… con nhớ ba lắm…” Tôi bật cười lạnh. D: “Hiểu rồi… anh vì chính nghĩa, vì công việc nên mới đối xử với mẹ con tôi như vậy đúng không—” CHÁT, Cả căn phòng im bặt. Tôi chết lặng vì cái tát vừa giáng xuống mặt mình. Đức Anh hoảng sợ chạy tới ôm chặt lấy tôi rồi bật khóc. ĐA: “BA KHÔNG ĐƯỢC ĐÁNH MẸ! CON GHÉT BA!” Quang Anh sững người vì chính hành động của mình, môi mấp máy như muốn nói xin lỗi nhưng lại không thốt nên lời. Tôi ôm chặt con trai, nước mắt không ngừng rơi xuống. D: “Con người anh hết cứu nổi rồi… sao anh nỡ đối xử với tôi như vậy chứ? Từ nay tôi với anh chẳng còn liên quan gì nữa. Tôi không cần một người chồng vô trách nhiệm như anh nữa, anh đi đi!” Đức Anh vừa khóc vừa chạy lên lầu. Quang Anh siết chặt tay rồi quay lưng bước ra ngoài. Tôi nghẹn giọng hét lên. D: “Nếu anh bước ra khỏi cánh cửa này… từ nay chúng ta ân đoạn nghĩa tuyệt!” Nhưng anh vẫn bước đi. Cánh cửa đóng lại cũng là lúc tôi gần như sụp đổ. Tôi ngồi dưới sàn bật khóc nức nở, sau đó Đức Anh đi xuống rồi ôm lấy tôi. ĐA: “Con không cần ba nữa… ba là người xấu… cô giáo dạy không được chơi với người xấu. Mình rời khỏi nơi này đi mẹ… con cần mẹ thôi…” Tôi ôm con trai vào lòng. D: “Con lên lấy đồ đi… mẹ con mình ra nước ngoài sống, con chịu không?” ĐA: “Con chịu… nơi nào có mẹ thì nơi đó có con.” Dứt lời, cậu nhóc 8 tuổi chạy lên lầu gom quần áo của cả hai mẹ con rồi kéo vali xuống. Ngay trong đêm hôm đó, tôi đưa Đức Anh sang Singapore. Bốn ngày sau, Quang Anh trở về với hai hộp xe điều khiển và một bó hoa hồng thật lớn để xin lỗi mẹ con tôi. Nhưng căn nhà hôm ấy lạnh tanh. Mọi thứ vẫn y như đêm sinh nhật Đức Anh, chỉ là trên sofa không còn hai bóng người quen thuộc nữa. A: “Duy… Đức Anh…” Không một ai đáp lại. Anh điên cuồng chạy khắp nhà tìm kiếm, mở định vị mới biết tôi đã rời khỏi Việt Nam. Khoảnh khắc đó, Quang Anh gần như sụp đổ. Anh có tất cả. Tiền tài, danh vọng, địa vị. Nhưng thứ quan trọng nhất đời mình… anh lại tự tay đánh mất. Giá như ngày đó anh dành nhiều thời gian hơn cho gia đình, thì dù cuộc đời ngoài kia có khiến anh sụp đổ… vẫn sẽ có người ở phía sau chống chọi cùng anh. #RHYCAP #xuhuongggggggggggggggggggggggggggggggggggggggggggggggggggggggggggggggg

About