Language
English
عربي
Tiếng Việt
русский
français
español
日本語
한글
Deutsch
हिन्दी
简体中文
繁體中文
API
Home
How To Use
Language
English
عربي
Tiếng Việt
русский
français
español
日本語
한글
Deutsch
हिन्दी
简体中文
繁體中文
Home
Detail
@btsofficialbight2:
🦋ብቸኛዋ🥀the LonelyOne❤️🩹🙇♀
Open In TikTok:
Region: AE
Wednesday 15 July 2026 18:28:40 GMT
3636
193
11
13
Music
Download
No Watermark .mp4 (
3.28MB
)
No Watermark(HD) .mp4 (
3.28MB
)
Watermark .mp4 (
0MB
)
Music .mp3
Comments
مستر موتي :
حلمي انا والله
2026-07-28 11:53:37
0
C-drama 🇨🇳🇵🇭🇪🇹☺️☦️ :
ቻይና ካላገባሁ እራሴን አጠፋለህ🥺🥺🥺😭😭😭😭😭😭😭😭😭
2026-07-15 19:12:15
1
꧁★ حياتو نايم 个 ★꧂ :
🥰🥰🥰
2026-07-16 11:40:08
1
محمد جمال :
🥰🥰🥰
2026-07-18 07:08:21
0
النورالحير :
🥰🥰🥰
2026-07-16 16:11:22
0
ابو بكر عثمان مرسال كوشيت :
👌👌👌
2026-07-15 18:40:45
0
የራያ ልጄ :
🥰🥰🥰
2026-07-15 18:49:23
0
My BTS army🔮jk&Jmini love🌍Ⓜ️ :
🥰🥰🥰
2026-07-16 20:07:27
0
مستر موتي :
🥰🥰🥰
2026-07-28 11:53:25
0
To see more videos from user @btsofficialbight2, please go to the Tikwm homepage.
Other Videos
Code is acu680262😳 Did you know this trick? If not use it soon because it will not last long❤️ #temuhaul #temucode #temu2026june #temu #temufinds
#mensfashion #summervibes #SummerWins #SuperBrandDay #summeroutfits
some usefully research : ) #art #animationmeme #digitaldrawing #oc #memes
Colombia 🇨🇴 #fyp #colombia #🇨🇴 #latino #latinoamerica
Enviame "CUENTA" al MD si ya subís contenido hace rato, pero no creces, y estás dispuesto a tomar accion para dejar de estar estancado 👇 #motivacion #reflexion #badbunny
Bốn tháng sau. Những cơn mưa phùn kéo dài từ sáng đến chiều. Không khí lạnh vẫn còn sót lại, len vào cổ áo những người đi làm sớm. Có những điều đã thay đổi. Cô cắt tóc. Không ngắn hẳn, chỉ vừa đủ để mỗi sáng không còn mất mười lăm phút sấy tóc. Ngày trước anh rất thích mái tóc dài của cô. Anh từng vuốt nhẹ những lọn tóc vương trên vai cô rồi cười. — Đừng cắt nhé. — Vì sao? — Vì mỗi lần ôm em, tóc cứ quấn vào tay anh. Cô bật cười. — Khó chịu mà còn thích? Anh gật đầu. — Ừ. Vì nó là của em. … Bây giờ. Tóc đã ngắn hơn. Người cũng gầy hơn. Chỉ có đôi mắt vẫn giữ nguyên vẻ trầm lặng. Đồng nghiệp nhìn cô rồi nói. — Trông cậu khác quá. Cô cười. — Khác ở đâu? — Không buồn nữa. Cô chỉ cười. Người trưởng thành rất giỏi mỉm cười. Đôi khi đó là kỹ năng sinh tồn. Không phải dấu hiệu của hạnh phúc. … Anh cũng thay đổi. Anh chuyển sang một căn hộ nhỏ hơn. Bán chiếc sofa màu xám mà hai người đã cùng chọn. Thay chiếc bàn ăn bốn ghế bằng bàn tròn hai ghế. Rồi một ngày nhận ra… Một ghế cũng đủ. Có những đồ vật không làm người ta đau. Chỉ là nhìn thấy chúng, người ta nhớ mình từng sống cho hai người. … Một chiều thứ Bảy. Cô ghé hiệu sách. Đó là nơi mỗi tháng họ đều đến một lần. Không ai hẹn. Chỉ là cùng thích mùi giấy mới. Cô đi dọc các kệ sách. Lấy xuống một cuốn tiểu thuyết. Đúng lúc ấy… Một bàn tay khác cũng chạm vào gáy sách. Hai người cùng khựng lại. Cô ngẩng đầu. Anh đứng đối diện. Khoảng cách chưa đầy nửa mét. Không ai nói. Không ai cười. Thời gian như bị ai đó kéo căng. Anh là người lên tiếng trước. — Em… Chỉ một chữ. Rồi im bặt. Bao nhiêu câu đã từng chuẩn bị trong đầu suốt nhiều tháng. “Em sống tốt không?” “Anh xin lỗi.” “Anh nhớ em.” “Em có hạnh phúc không?” Cuối cùng… Không câu nào đủ can đảm bước ra. Cô nhìn anh. Anh gầy đi. Viền mắt hằn những quầng thâm. Chiếc đồng hồ anh vẫn đeo là món quà sinh nhật cô tặng ba năm trước. Cô không ngờ… Anh vẫn còn giữ. Anh cũng nhìn cô. Mái tóc đã ngắn. Đôi môi không còn tô màu son cô từng thích. Chiếc nhẫn đôi đã biến mất. Anh biết điều đó từ lâu. Nhưng đến khi tận mắt nhìn thấy ngón áp út trống trơn… Tim anh vẫn nhói lên như lần đầu. … Không khí giữa họ kỳ lạ. Không còn là người yêu. Cũng chẳng phải người xa lạ. Họ biết món ăn người kia thích. Biết người kia ngủ nghiêng bên nào. Biết lúc buồn người kia sẽ im lặng. Biết cả những vết sẹo trên cơ thể nhau. Nhưng lại không biết… Bây giờ nên bắt đầu cuộc trò chuyện từ đâu. Cuối cùng, cô khẽ hỏi. — Dạo này… anh khỏe không? Anh gật đầu theo phản xạ. — Ừ. Một giây sau. Anh cười rất nhẹ. — Không. Cô nhìn anh. Lần đầu tiên sau nhiều tháng, cô thấy anh thành thật. Anh hít sâu. Giọng nhỏ đi. — Anh không khỏe. Không phải vì công việc. Không phải vì tiền. Mà vì… Anh vẫn chưa quen với việc cuộc sống không có em. Cô cúi xuống. Bàn tay siết lấy cuốn sách. Cô không khóc. Chỉ thấy cổ họng nghẹn lại. Rất lâu sau, cô mới nói. — Em cũng vậy. Hai con người. Hai câu nói. Không còn trách móc. Không còn đúng sai. Chỉ còn sự thật. … Mưa bắt đầu rơi ngoài cửa kính. Hiệu sách bật bản nhạc piano rất nhỏ. Giống hệt ngày đầu tiên họ gặp nhau ba năm trước. Anh khẽ cười. — Trùng hợp thật. Cô nhìn ra ngoài. — Em không tin có trùng hợp. — Sao? — Chỉ là thành phố này… nhỏ quá. Anh nhìn cô. Muốn nói rằng. Không phải thành phố nhỏ. Là vì trong hàng triệu người, anh vẫn luôn nhận ra em chỉ bằng một cái liếc mắt. Nhưng anh không nói. Có những lời yêu thương… Đến quá muộn thì chỉ còn làm người kia đau hơn. … Trước khi rời đi, cô khẽ gật đầu. — Em đi trước nhé. Anh mỉm cười. — Ừ. Cô quay lưng. Đi được vài bước. Anh bỗng gọi. — Này. Cô dừng lại. Không quay đầu. Anh nhìn bóng lưng quen thuộc. Rất lâu. Rồi chỉ nói được một câu. — Giữ gìn sức khỏe. Cô khẽ gật. — Anh cũng vậy. Rồi tiếp tục bước đi. Không ai ngoảnh lại. Bởi cả hai đều biết… Nếu quay đầu, có lẽ sẽ không đủ mạnh mẽ để bước tiếp. Cánh cửa hiệu sách khép lại. Anh đứng bên trong. Cô đứng ngoài mưa. Chỉ cách nhau một lớp kính mỏng. Nhưng là khoảng cách của hai người từng yêu nhau rất nhiều… mà không còn thuộc về nhau nữa. Đó là điều đau đớn nhất của tình yêu trưởng thành. Không phải không còn yêu. Mà là cả hai đều hiểu rằng, yêu thôi đôi khi vẫn không đủ để đi hết một đời.
About
Robot
API
Legal
Privacy Policy