@anhthudj1: Đức càng tốt, bạn bè càng ít. Nghe thì nghịch lý. Nhưng sống đủ lâu sẽ thấy đúng đến đau lòng. Người sống có đức không nói xấu sau lưng — nên không hợp với nhóm chuyên ngồi buôn chuyện thiên hạ. Không a dua theo đám đông — nên bị coi là khó chơi. Không giả vờ đồng ý khi thấy sai — nên ít người muốn gần. Người không có nguyên tắc thì dễ chơi với ai cũng được. Vì họ sẵn sàng bẻ cong bản thân để vừa lòng bất kỳ ai. Người có đức thì không. Họ có thứ không thể thỏa hiệp. Và chính thứ đó tự nhiên lọc bớt người xung quanh. Bạn bè ít không phải vì họ cô độc. Mà vì vòng tròn của họ nhỏ nhưng thật. Không ai diễn. Không ai tính toán. Không ai ở lại vì lợi ích. Đức cao thì tiêu chuẩn cao. Tiêu chuẩn cao thì ít người đạt được. Đó là quy luật, không phải bất hạnh. Người hiểu điều này sẽ không còn cố làm hài lòng tất cả để đổi lấy một vòng bạn bè đông mà rỗng.