@momento0852: #TikTokMadeMeBuyIt #CompraOnline #EstiloFemenino

momento0852
momento0852
Open In TikTok:
Region: MX
Thursday 16 July 2026 07:45:07 GMT
646
12
0
0

Music

Download

Comments

There are no more comments for this video.
To see more videos from user @momento0852, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

“Ba tầng áp bức” – một tiếng kêu câm lặng mà thấu xương – là tác phẩm tranh thuốc nước trên lụa của họa sĩ Duy Nhất (Lê Năng Hiển), hoàn thành năm 1958.  Bằng lối biếm họa sắc lạnh đến trần trụi, tác phẩm phơi bày xã hội Việt Nam dưới gót giày thực dân Pháp và chế độ phong kiến tay sai. Trên tấm lụa ấy, 3 tầng áp bức chất chồng lên thân phận người dân như những phiến đá tảng đè lên ngực một cơ thể đã lịm hơi thở: thực dân Pháp – những kẻ xâm lăng nhởn nhơ trên máu và mồ hôi thuộc địa, vua quan triều Nguyễn – lũ tay sai khom lưng dâng dân cho giặc, và cường hào địa chủ – loài ký sinh béo tốt từng ngày hút cạn tủy sống người dân quê. Trên tầng cao nhất, viên quan cai trị người Pháp hiện ra với thân hình trương phình no nê, ung dung ngồi trên ghế salông, dưới võng lọng che đầu như một sự nhạo báng tột cùng với cái đói quằn quại dưới chân mình. Hắn miệng ngậm thuốc, tay nâng ly rượu, đắm mình trong hưởng lạc. Một tay hắn thản nhiên nhận tiền từ 2 viên đại thần triều Nguyễn – những kẻ gập người dâng của, dâng cả chút tôn nghiêm cuối cùng của dân tộc. 2 viên quan ấy, mặt cúi rạp với chủ Pháp, tay lại hứng lấy tiền đút lót từ tầng dưới, miệng thì ra lệnh đàn áp chính đồng bào mình. Tầng dưới cùng là cường hào, địa chủ – lũ bóc lột trực tiếp, từng đồng sưu, từng hạt thóc thu vào đều nhuốm máu và nước mắt của kẻ bần cùng. Cả 3 tầng thống trị ấy đứng và ngồi chồng chất lên nhau theo một trật tự tàn nhẫn, tạo nên hình ảnh trực quan đầy phẫn nộ về một guồng máy nghiền nát con người. Dưới đáy cùng của bức tranh – nơi ánh sáng dường như không chạm tới – là thân thể những người nông dân gầy guộc, kiệt quệ, cong oằn dưới sức nặng khủng khiếp của 3 tầng thống trị. Những thân người không còn hình hài, những gương mặt hốc hác đã trút cạn sự sống, tiếng rên xiết như muốn bật máu khỏi lụa – tất cả tạo nên một khung cảnh ám ảnh đến nghẹt thở. Đó không phải là hình ảnh của một vài kiếp người, mà là số phận bầm dập của hàng triệu người dân Việt Nam trong thời thuộc địa: sưu cao thuế nặng bòn rút từng miếng ăn, phu phen tạp dịch bào mòn từng thớ thịt, và tất cả lặng lẽ dồn về nạn đói năm Ất Dậu 1945 – một vết thương dân tộc đã cướp đi mạng sống của khoảng 2 triệu đồng bào trong câm lặng và bất lực tuyệt đối. Theo lời họa sĩ Duy Nhất, năm 1958, nhân dịp thành lập Bảo tàng Cách mạng Việt Nam (nay là Bảo tàng Lịch sử Quốc gia), ông cùng một số họa sĩ được mời sáng tác cho hệ thống trưng bày đầu tiên. Sau khi nghiền ngẫm nhiều tài liệu lịch sử, ông chọn đề tài xã hội Việt Nam thời thực dân phong kiến, và chọn chính lối biếm họa làm vũ khí – thứ ngôn ngữ vừa trực diện, vừa nhức nhối, để phơi bày bản chất tàn ác của chế độ cũ. Viên quan thực dân trong tranh được khắc họa từ nguyên mẫu viên thống sứ Châtel – kẻ mà dân gian gọi bằng cái tên đầy căm phẫn “Sa Tiền” – một tên thực dân nức tiếng tham lam, xa hoa và khát máu. Dưới nét cọ của Duy Nhất, hắn không còn là một cá nhân, mà trở thành hiện thân của cả guồng máy đô hộ Pháp: sưu cao thuế nặng bòn rút tận xương tủy, rượu cồn và thuốc phiện đầu độc cả một dân tộc, nhà tù Hỏa Lò – Côn Đảo – Buôn Ma Thuột mọc lên như những nấm mồ khổng lồ nhận chìm phong trào yêu nước trong đau đớn. Bên dưới là hình ảnh tầng lớp vua quan nhà Nguyễn – những cái tên như Khải Định, Bảo Đại cùng bộ máy thượng thư, tổng đốc, tri phủ, tri huyện đến lý trưởng, chánh tổng. Tất cả hiện lên không phải là những người cha của dân, mà là những kẻ tay sai cúi rạp phục dịch ngoại bang, đổi quyền lực và lợi ích riêng bằng máu và nước mắt đồng bào. Và ở tầng cuối cùng, bọn cường hào địa chủ – những con đỉa đói trực tiếp bám vào thân thể người nông dân, từng đồng tô, từng món nợ lãi cắt da cắt thịt, đẩy người dân quê vào tận cùng của bần hàn và tuyệt vọng. Chính 3 tầng thống trị ấy – kẻ hút máu, kẻ bán nước, kẻ ăn thịt đồng loại – đã tạo nên một địa ngục trần gian. Trong địa ngục ấy, người nông dân không còn tiếng nói, không lối thoát, cũng chẳng còn quyền sống. #theodonglichsu #nguoikesu #camxuclichsu #lichsu #vietnamhungcuong
“Ba tầng áp bức” – một tiếng kêu câm lặng mà thấu xương – là tác phẩm tranh thuốc nước trên lụa của họa sĩ Duy Nhất (Lê Năng Hiển), hoàn thành năm 1958. Bằng lối biếm họa sắc lạnh đến trần trụi, tác phẩm phơi bày xã hội Việt Nam dưới gót giày thực dân Pháp và chế độ phong kiến tay sai. Trên tấm lụa ấy, 3 tầng áp bức chất chồng lên thân phận người dân như những phiến đá tảng đè lên ngực một cơ thể đã lịm hơi thở: thực dân Pháp – những kẻ xâm lăng nhởn nhơ trên máu và mồ hôi thuộc địa, vua quan triều Nguyễn – lũ tay sai khom lưng dâng dân cho giặc, và cường hào địa chủ – loài ký sinh béo tốt từng ngày hút cạn tủy sống người dân quê. Trên tầng cao nhất, viên quan cai trị người Pháp hiện ra với thân hình trương phình no nê, ung dung ngồi trên ghế salông, dưới võng lọng che đầu như một sự nhạo báng tột cùng với cái đói quằn quại dưới chân mình. Hắn miệng ngậm thuốc, tay nâng ly rượu, đắm mình trong hưởng lạc. Một tay hắn thản nhiên nhận tiền từ 2 viên đại thần triều Nguyễn – những kẻ gập người dâng của, dâng cả chút tôn nghiêm cuối cùng của dân tộc. 2 viên quan ấy, mặt cúi rạp với chủ Pháp, tay lại hứng lấy tiền đút lót từ tầng dưới, miệng thì ra lệnh đàn áp chính đồng bào mình. Tầng dưới cùng là cường hào, địa chủ – lũ bóc lột trực tiếp, từng đồng sưu, từng hạt thóc thu vào đều nhuốm máu và nước mắt của kẻ bần cùng. Cả 3 tầng thống trị ấy đứng và ngồi chồng chất lên nhau theo một trật tự tàn nhẫn, tạo nên hình ảnh trực quan đầy phẫn nộ về một guồng máy nghiền nát con người. Dưới đáy cùng của bức tranh – nơi ánh sáng dường như không chạm tới – là thân thể những người nông dân gầy guộc, kiệt quệ, cong oằn dưới sức nặng khủng khiếp của 3 tầng thống trị. Những thân người không còn hình hài, những gương mặt hốc hác đã trút cạn sự sống, tiếng rên xiết như muốn bật máu khỏi lụa – tất cả tạo nên một khung cảnh ám ảnh đến nghẹt thở. Đó không phải là hình ảnh của một vài kiếp người, mà là số phận bầm dập của hàng triệu người dân Việt Nam trong thời thuộc địa: sưu cao thuế nặng bòn rút từng miếng ăn, phu phen tạp dịch bào mòn từng thớ thịt, và tất cả lặng lẽ dồn về nạn đói năm Ất Dậu 1945 – một vết thương dân tộc đã cướp đi mạng sống của khoảng 2 triệu đồng bào trong câm lặng và bất lực tuyệt đối. Theo lời họa sĩ Duy Nhất, năm 1958, nhân dịp thành lập Bảo tàng Cách mạng Việt Nam (nay là Bảo tàng Lịch sử Quốc gia), ông cùng một số họa sĩ được mời sáng tác cho hệ thống trưng bày đầu tiên. Sau khi nghiền ngẫm nhiều tài liệu lịch sử, ông chọn đề tài xã hội Việt Nam thời thực dân phong kiến, và chọn chính lối biếm họa làm vũ khí – thứ ngôn ngữ vừa trực diện, vừa nhức nhối, để phơi bày bản chất tàn ác của chế độ cũ. Viên quan thực dân trong tranh được khắc họa từ nguyên mẫu viên thống sứ Châtel – kẻ mà dân gian gọi bằng cái tên đầy căm phẫn “Sa Tiền” – một tên thực dân nức tiếng tham lam, xa hoa và khát máu. Dưới nét cọ của Duy Nhất, hắn không còn là một cá nhân, mà trở thành hiện thân của cả guồng máy đô hộ Pháp: sưu cao thuế nặng bòn rút tận xương tủy, rượu cồn và thuốc phiện đầu độc cả một dân tộc, nhà tù Hỏa Lò – Côn Đảo – Buôn Ma Thuột mọc lên như những nấm mồ khổng lồ nhận chìm phong trào yêu nước trong đau đớn. Bên dưới là hình ảnh tầng lớp vua quan nhà Nguyễn – những cái tên như Khải Định, Bảo Đại cùng bộ máy thượng thư, tổng đốc, tri phủ, tri huyện đến lý trưởng, chánh tổng. Tất cả hiện lên không phải là những người cha của dân, mà là những kẻ tay sai cúi rạp phục dịch ngoại bang, đổi quyền lực và lợi ích riêng bằng máu và nước mắt đồng bào. Và ở tầng cuối cùng, bọn cường hào địa chủ – những con đỉa đói trực tiếp bám vào thân thể người nông dân, từng đồng tô, từng món nợ lãi cắt da cắt thịt, đẩy người dân quê vào tận cùng của bần hàn và tuyệt vọng. Chính 3 tầng thống trị ấy – kẻ hút máu, kẻ bán nước, kẻ ăn thịt đồng loại – đã tạo nên một địa ngục trần gian. Trong địa ngục ấy, người nông dân không còn tiếng nói, không lối thoát, cũng chẳng còn quyền sống. #theodonglichsu #nguoikesu #camxuclichsu #lichsu #vietnamhungcuong

About