Language
English
عربي
Tiếng Việt
русский
français
español
日本語
한글
Deutsch
हिन्दी
简体中文
繁體中文
API
Home
How To Use
Language
English
عربي
Tiếng Việt
русский
français
español
日本語
한글
Deutsch
हिन्दी
简体中文
繁體中文
Home
Detail
@xito.sin.lmite: #motivation #diciplina #exito #diciplina
Éxito sin límite 🔱
Open In TikTok:
Region: PE
Thursday 16 July 2026 19:05:26 GMT
3465
296
3
28
Music
Download
No Watermark .mp4 (
0.39MB
)
No Watermark(HD) .mp4 (
0.6MB
)
Watermark .mp4 (
0.61MB
)
Music .mp3
Comments
Facundo :
Gracias a Dios poniendole huevo a full concentrado de nuevo 💓🙏🏻🙏🏻🙏🏻🙏🏻
2026-07-17 04:20:40
0
𝑵𝒐𝒕𝒕𝒊 :
gracias
2026-07-17 02:01:26
0
Rey de Diamantes 💎 :
✨💎✨🫡✨💎✨
2026-07-17 00:17:32
1
To see more videos from user @xito.sin.lmite, please go to the Tikwm homepage.
Other Videos
Ce nào Nha Trang muốn làm lông mày điêu khắc sợi tự nhiên thì tìm NINE nha #điêukhắclôngmày #brows #foryou #xuhuongtiktok #viral
Có lẽ nhiều bạn đã biết câu chuyện về mẹ tôi. Nhưng có một điều tôi chưa từng kể. Ngày mẹ còn sống, mẹ luôn có hai tâm nguyện. Một là tôi trở về với Chúa. Hai là ba tôi cũng trở về. Ngày ấy, ba đã bỏ đạo rất lâu. Còn tôi thì mãi gần mười năm sau, khi lập gia đình, mới được học lại giáo lý, được xưng tội, rước lễ và lãnh nhận Bí tích Thêm Sức. Tôi từng nghĩ… Như vậy là đã hoàn thành được một nửa điều mẹ hằng mong. Nhưng phải bốn năm sau nữa… Điều còn lại mới được Chúa hoàn tất. Theo một cách mà tôi chưa từng nghĩ đến. Ngày ba đột quỵ, tôi gần như trắng tay sau biến cố phá sản. Vợ tôi vừa sinh em bé thứ hai nên không thể ở bệnh viện cùng tôi. Những ngày ấy, tôi vừa chạy vạy mượn tiền lo viện phí, vừa túc trực bên ba. Đến hôm nay, tôi vẫn luôn biết ơn vợ mình. Và tôi tin… Nếu mẹ đang ở trên Thiên đàng,mẹ cũng sẽ biết ơn cô ấy như tôi. Đến ngày thứ tư ba nằm viện, vợ tôi liên tục gọi điện. Ngoài hỏi thăm sức khỏe ba, cô ấy chỉ nhắc đi nhắc lại một điều: “Anh mời Cha lên đi.” “Đừng chờ nữa.” Lúc ấy tôi vẫn chần chừ. Bác sĩ nói ba tiến triển khá. Có lẽ thêm khoảng một tuần nữa sẽ được về. Đúng là ba được về. Nhưng không phải trên đôi chân của mình. Tôi đã từng hình dung ngày xuất viện, tôi sẽ dìu ba ra xe,cả nhà sẽ thở phào nhẹ nhõm. Không ngờ… Ngày ba trở về lại là ngày nằm lặng trên một chiếc băng cán, có người khác đẩy ba rời khỏi bệnh viện. Chỉ vài ngày. Nhưng khoảng cách giữa hai chữ “được về” lại khác nhau đến cả một đời. Ngày ấy tôi vẫn nghĩ: “Chưa cần vội.” Tôi nghĩ ba còn thời gian. Tôi nghĩ vài hôm nữa mời Cha cũng chưa muộn. Bây giờ nhìn lại… Tôi mới thấy Chúa đã thương tôi biết bao. Nếu sáng hôm ấy tôi vẫn giữ suy nghĩ ấy… Có lẽ suốt phần đời còn lại, tôi sẽ mang theo một nỗi ân hận không bao giờ nguôi. Từ ngày mẹ mất,tôi từng tự nhủ sẽ không bao giờ để mình chậm thêm một lần nữa. Vậy mà khi ba nằm viện, tôi vẫn vô tình nghĩ: “Còn vài hôm nữa cũng được.” Có lẽ ai trong chúng ta cũng từng như thế. Luôn nghĩ mình còn thời gian. Cho đến khi chính thời gian dạy ta rằng… Có những việc chỉ cần chậm một lần… Là phải ân hận suốt cả cuộc đời. Có những cuộc hẹn có thể dời lại. Nhưng có những cuộc gặp với Chúa… Nếu bỏ lỡ… Có khi sẽ không còn cơ hội thứ hai. Sáng hôm ấy, khi vừa từ nhà vệ sinh trở về,tôi thấy ba nhìn tôi rất lâu. Ánh mắt ấy… Hiền. Bình an. Nhưng cũng đầy lưu luyến. Một cảm giác rất quen bỗng ùa về. Vài phút sau tôi mới nhớ ra… Đó chính là cảm giác tôi từng có trước khi mẹ mất. Lần này tôi không chần chừ nữa. Tôi lập tức gọi cho Cha. Lúc đầu ba vẫn quay mặt đi. Nhưng khi Cha nhẹ nhàng nhắc đến Đức Mẹ… Ba từ từ quay lại. Ba được xưng tội. Được lãnh nhận Bí tích Xức Dầu Bệnh Nhân. Được trở về với Chúa. Viết đến đây… Tôi cũng muốn nói lời cảm ơn đến một Mục sư Tin Lành. Giường bên cạnh ba là một chú theo Tin Lành. Sau khi nghe câu chuyện của tôi,vị Mục sư cùng Hội Thánh của ông cũng cầu nguyện cho ba. Dù khác giáo lý… Nhưng lúc ấy, tôi chỉ thấy tất cả chúng tôi đều là những người con đang hướng lòng về Thiên Chúa. Ít giờ sau… Ba ngưng tim. Các bác sĩ và y tá từ phòng bên lập tức chạy sang cấp cứu. Tim ba đập trở lại. Một bác sĩ gọi tôi ra ngoài. Ông nhìn tôi rồi hỏi: “Mẹ con đâu?” Tôi nghẹn lại. “Mẹ con mất rồi.” Ông im lặng vài giây rồi nói: “Con chuẩn bị tinh thần nhé.” Tôi đã từng nghe câu nói ấy khi mẹ mất. Tưởng rằng mình sẽ quen. Nhưng hóa ra… Không ai có thể quen với việc chuẩn bị nói lời tạm biệt người thân. Lạ là lúc ấy… Tôi không khóc. Có lẽ vì tôi đã từng trải qua cảm giác ấy một lần. Nhưng chỉ mình tôi biết… Bên trong lòng mình đang là một cơn bão. Tôi chỉ còn biết bám lấy lời cầu nguyện. Vì lúc ấy, ngoài Chúa ra,tôi không còn biết phải bám víu vào ai nữa. Ba được chuyển lên ICU. Người ta vẫn thường nói… Một khi đã bước vào đó thì rất hiếm khi còn tự mình bước ra. Đêm ấy… Tôi chỉ còn biết cầu nguyện. Và chờ đợi. Từng phút trôi qua dài như cả một đời. Tôi chỉ mong điện thoại đừng reo. Nhưng sâu trong lòng,tôi biết mình không thể trốn được cuộc gọi ấy. Tôi không biết… Chỉ vài giờ sau,cuộc điện thoại mà mình sợ nhất cũng sẽ thật sự vang lên. (Còn tiếp ở phần kết ) TÁC GIẢ BÀI VIẾT : JohnP25N Put God First
So many Egirls !!!!
YouTube automation just got 10x easier With this tool🔥#contentcreator #genz #sidehustle #youtubeautomation #aitools
XRP UPDATE TODAY #xrp #xrpnews #xrpcommunity #xrpnewstoday #100kviews
@matutamatheus, @yuribarbosaoficial_ e @fullsalessystem6#fullsalesclipfy #clipfyleague #fullsales #marketingdigital
About
Robot
API
Legal
Privacy Policy