@x_xxhyunji: 감히 내가 다죽자파트를 하기는 두려웠음 #fyp

기면디
기면디
Open In TikTok:
Region: KR
Friday 17 July 2026 07:22:39 GMT
35075
4365
46
99

Music

Download

Comments

d2517050
몽키D루피 :
아현님 닮았어요
2026-07-17 09:36:35
6
dpdl27
갸위리 :
운동 개잘할거가틈
2026-07-17 09:39:30
1
user7614505068262
고박남(고백 박는 남자) :
2026-07-17 09:30:15
1
hehe8373h3
2837484i4859484 :
마주치면 용기내서 머리 박치기 하고 도망가겠습니다
2026-07-17 14:25:20
1
kwongoatoms
오만한 오레오 :
이쁘다!
2026-07-17 11:44:11
1
eusxez7
eusxez :
아니ㅈㅉ존나예쁘다니까
2026-07-17 16:37:37
1
user1119029286874
. :
위에 옷 어디서 사셨나여
2026-07-17 08:03:23
1
user3481837552714
😵‍💫 :
다죽자 파트 해주세뇨얼굴이 최산느낌..
2026-07-19 00:12:31
1
zack12345567
치즈 품은 송이버섯 :
누님 오랜만입니다. 더 예뻐지셨네요
2026-07-17 10:20:51
1
chicken20098
또잉꺼드럭발닦개 :
하이라이트 춥시다
2026-07-17 12:26:57
1
user03854050
푸른뱀 :
애기야 방송 언제 켜주니
2026-07-17 19:14:01
1
ze.s03
뒹굴뒹굴 :
스토리 보고 왔습니다
2026-07-17 10:56:17
1
n_0z6
네오 :
👍👍👍😁😁😁이뻐ㅓㅓㅓ
2026-07-17 09:14:37
1
0_vbnm45
NiTi :
옷정보 주시면 안될까요 이쁜언니
2026-07-18 02:02:06
1
username15355948
.z.z.z.z..z :
2026-07-17 14:57:07
1
hkwnxjqn
. :
볼때마다 찔끔씩 이뻐지시는거 같음
2026-07-17 13:10:55
1
rea.1n_
rea.1n_ :
2026-07-17 12:40:21
1
kwongoatoms
오만한 오레오 :
먼가 바낀거 같은데 일단 이쁘셔
2026-07-18 13:13:14
1
sibal6231
sibal :
와 미친
2026-07-24 12:07:10
0
apl7h.23
qwaff :
사담사담사담
2026-07-17 12:45:09
1
chlwltn_5
온도니 :
허벅지.. 운동하시나여
2026-07-21 15:24:07
1
seojunlee0305
user1919638370863 :
나도 죽어..
2026-07-20 16:26:32
1
dkdnaka
klklrlmfnxjsk :
저 내려다보는 눈이 ㅈㄴ좋음 내 패티쉬인가?
2026-07-31 08:36:56
0
park31924
Park 건호 :
👍👍👍
2026-07-21 00:53:21
2
To see more videos from user @x_xxhyunji, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Năm tôi cấp 1. Tôi nhận được thư tay của mẹ. Tờ giấy mỏng, những dòng chữ nghiêng nghiêng, có chỗ loang ra vì nước mắt đã khô từ lúc nào. Mẹ viết rằng mẹ không muốn rời xa toiu, nhưng đời sống không cho mẹ lựa chọn khác. Ở một nơi xa, mẹ một nắng hai sương, chỉ mong sau này tôi có một cuộc đời đỡ chật vật hơn. Tôi khi đó mới mười tuổi. Đọc được, hiểu lơ mơ, buồn một chút rồi thôi. Chiều xuống, tôi lại chạy ra sân, đá bóng cùng đám bạn. Trái bóng lăn qua những khoảng đất bụi, cuốn đi cả nỗi buồn còn chưa kịp gọi tên. Chỉ có lá thư là ở lại. Nằm yên trong ngăn bàn, như một thứ gì đó quá lớn so với tuổi của tôi lúc bấy giờ. Năm tôi cấp 2. Gia đình chuyển đi hẳn. Ngôi nhà rộng ra theo một cách rất lạ, không phải vì có thêm không gian, mà vì thiếu đi hơi người. Những buổi tối dài hơn, tiếng động nhỏ cũng rõ hơn, và sự im lặng thì dày lên theo từng ngày. Mẹ vẫn gửi thư đều. Những phong bì đi qua nhiều chặng đường, mang theo một thứ cảm xúc mà điện thoại sau này không bao giờ có được- sự chờ đợi. Tôi bắt đầu viết thư lại cho mẹ. Viết nhiều, kể nhiều, nhưng cũng giấu đi nhiều. Có những chuyện tôi không biết phải bắt đầu từ đâu, nên chọn cách không viết. Cũng từ đó, tôi bắt đầu viết nhật ký. Một quyển sổ nhỏ, không có gì đặc biệt, nhưng lại giữ gần như toàn bộ thế giới của tôi trong những năm tháng ấy. Có những ngày viết rất dài, như thể sợ nếu không viết ra thì mọi thứ sẽ trôi mất. Có những ngày chỉ vài dòng ngắn ngủi, nhưng vẫn không muốn bỏ trống. Sau này tôi mới hiểu, con người ta viết không phải lúc nào cũng để nhớ, mà nhiều khi là để không quên mình đã từng sống như thế nào. Năm cấp 3. Mạng xã hội bắt đầu xuất hiện. Mọi thứ trở nên nhanh hơn. Người ta làm quen nhanh hơn, chia sẻ nhanh hơn, và quên nhau cũng nhanh hơn. Tôi vẫn viết thư. Nhưng không còn đều đặn. Thỉnh thoảng tôi nhận được vài lá thư từ những cô bạn khóa dưới. Những dòng chữ còn vụng về, nhưng thật.  Cái “thật” mà về sau, dù có viết bao nhiêu đi nữa, tôi cũng không dễ tìm lại. Tôi bắt đầu viết ở những nơi khác. Blog, những dòng trạng thái, những đoạn văn đăng lên rồi chìm xuống. Người ta đọc, người ta phản hồi, nhưng cảm giác lại khác. Viết nhiều hơn, nhưng lại nhẹ đi. Những con chữ không còn mang trọng lượng như khi nằm trên giấy. Không còn mùi mực, không còn dấu gấp, không còn dấu vết của thời gian. Rồi tôi rời khỏi tuổi học trò. Những lá thư tay thưa dần. Không phải vì không còn điều để nói. Mà vì người ta dần quen với những cách nhanh hơn để nói.  Một tin nhắn, một cuộc gọi, một biểu tượng cảm xúc đủ để thay thế những điều từng phải mất vài trang giấy mới diễn tả hết. Quyển nhật ký vẫn còn đâu đó. Có lần tôi mở lại. Những trang giấy đã ngả màu. Chữ viết có chỗ nguệch ngoạc, có chỗ nắn nót đến cẩn thận. Tôi đọc lại, và nhận ra mình của ngày trước sống chậm hơn, nhưng cũng rõ ràng hơn. Buồn thì viết buồn. Vui thì viết vui. Không cần che giấu, cũng không cần giải thích. Bây giờ thì khác. Cảm xúc vẫn có đó, nhưng không còn dễ gọi tên. Có những thứ không biến mất. Chỉ là mình đi qua nó, rồi để lại nó phía sau. Những lá thư tay, những buổi chiều chờ đợi, cảm giác mở một phong bì và đọc từng dòng chữ như sợ đọc nhanh quá thì sẽ hết. Những điều đó không còn hiện diện trong đời sống hàng ngày nữa. Nhưng chúng không mất đi. Chúng lặng xuống, trở thành một phần rất sâu mà chỉ khi đủ yên tĩnh, người ta mới chạm tới. Thỉnh thoảng, trong một buổi chiều không có gì đặc biệt, tôi nhớ lại. Nhớ cảm giác của năm mười tuổi. Khi cầm một lá thư trên tay, đọc chậm từng chữ, và lần đầu tiên hiểu rằng: “Có những khoảng cách không đo bằng kilômét. Và có những yêu thương, chỉ cần tồn tại đã là đủ để một người đi hết những năm tháng dài sau đó.”  #Gã #goccuaga #dalat
Năm tôi cấp 1. Tôi nhận được thư tay của mẹ. Tờ giấy mỏng, những dòng chữ nghiêng nghiêng, có chỗ loang ra vì nước mắt đã khô từ lúc nào. Mẹ viết rằng mẹ không muốn rời xa toiu, nhưng đời sống không cho mẹ lựa chọn khác. Ở một nơi xa, mẹ một nắng hai sương, chỉ mong sau này tôi có một cuộc đời đỡ chật vật hơn. Tôi khi đó mới mười tuổi. Đọc được, hiểu lơ mơ, buồn một chút rồi thôi. Chiều xuống, tôi lại chạy ra sân, đá bóng cùng đám bạn. Trái bóng lăn qua những khoảng đất bụi, cuốn đi cả nỗi buồn còn chưa kịp gọi tên. Chỉ có lá thư là ở lại. Nằm yên trong ngăn bàn, như một thứ gì đó quá lớn so với tuổi của tôi lúc bấy giờ. Năm tôi cấp 2. Gia đình chuyển đi hẳn. Ngôi nhà rộng ra theo một cách rất lạ, không phải vì có thêm không gian, mà vì thiếu đi hơi người. Những buổi tối dài hơn, tiếng động nhỏ cũng rõ hơn, và sự im lặng thì dày lên theo từng ngày. Mẹ vẫn gửi thư đều. Những phong bì đi qua nhiều chặng đường, mang theo một thứ cảm xúc mà điện thoại sau này không bao giờ có được- sự chờ đợi. Tôi bắt đầu viết thư lại cho mẹ. Viết nhiều, kể nhiều, nhưng cũng giấu đi nhiều. Có những chuyện tôi không biết phải bắt đầu từ đâu, nên chọn cách không viết. Cũng từ đó, tôi bắt đầu viết nhật ký. Một quyển sổ nhỏ, không có gì đặc biệt, nhưng lại giữ gần như toàn bộ thế giới của tôi trong những năm tháng ấy. Có những ngày viết rất dài, như thể sợ nếu không viết ra thì mọi thứ sẽ trôi mất. Có những ngày chỉ vài dòng ngắn ngủi, nhưng vẫn không muốn bỏ trống. Sau này tôi mới hiểu, con người ta viết không phải lúc nào cũng để nhớ, mà nhiều khi là để không quên mình đã từng sống như thế nào. Năm cấp 3. Mạng xã hội bắt đầu xuất hiện. Mọi thứ trở nên nhanh hơn. Người ta làm quen nhanh hơn, chia sẻ nhanh hơn, và quên nhau cũng nhanh hơn. Tôi vẫn viết thư. Nhưng không còn đều đặn. Thỉnh thoảng tôi nhận được vài lá thư từ những cô bạn khóa dưới. Những dòng chữ còn vụng về, nhưng thật. Cái “thật” mà về sau, dù có viết bao nhiêu đi nữa, tôi cũng không dễ tìm lại. Tôi bắt đầu viết ở những nơi khác. Blog, những dòng trạng thái, những đoạn văn đăng lên rồi chìm xuống. Người ta đọc, người ta phản hồi, nhưng cảm giác lại khác. Viết nhiều hơn, nhưng lại nhẹ đi. Những con chữ không còn mang trọng lượng như khi nằm trên giấy. Không còn mùi mực, không còn dấu gấp, không còn dấu vết của thời gian. Rồi tôi rời khỏi tuổi học trò. Những lá thư tay thưa dần. Không phải vì không còn điều để nói. Mà vì người ta dần quen với những cách nhanh hơn để nói. Một tin nhắn, một cuộc gọi, một biểu tượng cảm xúc đủ để thay thế những điều từng phải mất vài trang giấy mới diễn tả hết. Quyển nhật ký vẫn còn đâu đó. Có lần tôi mở lại. Những trang giấy đã ngả màu. Chữ viết có chỗ nguệch ngoạc, có chỗ nắn nót đến cẩn thận. Tôi đọc lại, và nhận ra mình của ngày trước sống chậm hơn, nhưng cũng rõ ràng hơn. Buồn thì viết buồn. Vui thì viết vui. Không cần che giấu, cũng không cần giải thích. Bây giờ thì khác. Cảm xúc vẫn có đó, nhưng không còn dễ gọi tên. Có những thứ không biến mất. Chỉ là mình đi qua nó, rồi để lại nó phía sau. Những lá thư tay, những buổi chiều chờ đợi, cảm giác mở một phong bì và đọc từng dòng chữ như sợ đọc nhanh quá thì sẽ hết. Những điều đó không còn hiện diện trong đời sống hàng ngày nữa. Nhưng chúng không mất đi. Chúng lặng xuống, trở thành một phần rất sâu mà chỉ khi đủ yên tĩnh, người ta mới chạm tới. Thỉnh thoảng, trong một buổi chiều không có gì đặc biệt, tôi nhớ lại. Nhớ cảm giác của năm mười tuổi. Khi cầm một lá thư trên tay, đọc chậm từng chữ, và lần đầu tiên hiểu rằng: “Có những khoảng cách không đo bằng kilômét. Và có những yêu thương, chỉ cần tồn tại đã là đủ để một người đi hết những năm tháng dài sau đó.” #Gã #goccuaga #dalat

About