@mdd..mia: 2টাকার দোয়া @MD.Sohel.Rana.% @abu kasham @AZIZUL HAQUE

MDD. MIA
MDD. MIA
Open In TikTok:
Region: SA
Friday 17 July 2026 12:43:49 GMT
215777
7459
433
6403

Music

Download

Comments

niloy.khan0420
NI LOY :
আমি শিওর এখানে মেসির হাত আছে 😅
2026-07-20 07:00:27
76
user13932101624206
বিশ্বাস তো মন :
বাজেট কম 😃
2026-07-19 10:06:51
67
ariful_ahmed67
ᗩʀɪғ ↫ :
বাজেট কম দোয়া কম 🙂🙏
2026-07-30 16:35:23
1
zixsalman
—͞ᴛʀᴀᴅᴇʀ —͞ᏚꫝᏞᴍꫝɴ. ᥫ᭡📊 :
bhaira bhai ami hasta hasta sas 🤣🤣🙏
2026-07-20 19:56:28
2
md.sojib.7774
𝕄𝕕 𝕤𝕠𝕛𝕚𝕓 :
আপনাদের Aগুরুপের পয়েন্ট টা কন জাগাই
2026-07-19 13:25:00
3
alamger23345
Alamger266 :
🤣🤣
2026-07-30 09:17:54
0
maruf78843
𝙈𝘼𝙍𝙐𝙁  🇦🇷 :
2026-07-20 17:24:39
1
mir.forhad77
Mir forhad ® :
৫ টাকার দোয়া চাই
2026-07-31 17:53:20
0
mehedihassanemo26
Mehedi Hassan Emo  🇦🇷 :
2026-07-29 15:08:02
0
sadikhasan10k
—͞Sᴀᴅɪᴋ🧃 :
2026-07-31 08:49:52
0
To see more videos from user @mdd..mia, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

ÁI LUYẾN – NGHIỆP SÂU NHẤT CỦA NGƯỜI NỮ Có một loại nghiệp không hiện ra bằng vết thương trên thân. Không ai nhìn thấy. Không ai cân đo được. Nhưng nó lại âm thầm chi phối gần như cả một đời người nữ. Đó là nghiệp ái luyến. Ái luyến không phải là biết yêu. Cũng không phải vì thương ai mà có tội. Điều khiến con người khổ chưa bao giờ là yêu… Mà là chấp vào cái mình yêu. Muốn giữ. Muốn sở hữu. Muốn người ấy mãi thuộc về mình. Muốn tình cảm luôn như ý mình. Chính từ đó, thương dần biến thành luyến. Luyến dần biến thành khổ. Người nữ vốn mang một trái tim mềm. Dễ rung động. Dễ đồng cảm. Dễ hy sinh. Và cũng vì vậy mà rất dễ đem hết tâm mình đặt vào một người. Ngay từ tuổi mười ba, mười bốn… Nhiều cô gái đã bắt đầu thích cảm giác được người khác quan tâm. Chưa hẳn là yêu. Nhưng thích có người nhắn tin. Thích được theo đuổi. Thích biết rằng có một người luôn chờ mình. Có người không có tình cảm nhưng vẫn giữ những lời hứa hẹn mập mờ. Không yêu nhưng vẫn nhận quà. Không muốn gắn bó nhưng cũng không từ chối. Chỉ vì thấy vui khi mình được người khác để ý. Rồi khi có người thật lòng yêu thương… Lại thích giận dỗi để được dỗ dành. Thích thử lòng để biết mình quan trọng đến đâu. Thích người khác phải xin lỗi trước, ngay cả khi mình cũng có phần sai. Ban đầu chỉ là một chút trẻ con. Nhưng lặp đi lặp lại nhiều lần… Nó trở thành tập khí. Ta quen lấy tình cảm của người khác để nuôi lớn cái tôi của mình mà không hề hay biết. Đó mới là điều đáng sợ. Không phải vì sẽ có ai trừng phạt. Mà vì tập khí ấy sẽ theo mình đi vào mọi mối quan hệ. Đến khi làm vợ… Ta mong chồng phải luôn hiểu mình. Phải luôn nhường mình. Phải luôn chiều theo cảm xúc của mình. Chỉ cần không được như ý, liền thấy tổn thương. Thấy cô đơn. Thấy mình không còn được yêu. Thật ra… Không phải người kia thay đổi. Mà là cái tâm ái luyến chưa từng được nhìn lại. Rồi đến khi con cái trưởng thành. Người nữ lại đem cả đời mình đặt vào con. Con đi xa thì nhớ. Con bận thì buồn. Con không làm theo ý mình thì đau. Cả tuổi trẻ sống vì chồng. Cả tuổi già sống vì con. Đến cuối cùng… Chưa một lần thật sự sống với chính mình. Khi bệnh tật tìm đến… Thân yếu. Tâm cũng yếu. Bắt đầu lo. Lo cho chồng. Lo cho con. Lo cho căn nhà. Lo những việc còn dang dở. Lo mình trở thành gánh nặng. Đến lúc cận tử… Thân muốn buông. Nhưng tâm chưa buông. Còn thương. Còn nhớ. Còn tiếc. Còn giữ. Chính những sợi dây vô hình ấy khiến lòng người nặng trĩu. Không phải vì yêu là sai. Mà vì yêu nhưng quên mất vô thường. Đức Phật chưa từng dạy người nữ đừng yêu. Ngài chỉ dạy… Hãy yêu bằng trí tuệ. Yêu mà không đánh mất mình. Cho mà không mong giữ. Thương mà không trói buộc. Ở bên nhau bằng nhân duyên. Xa nhau cũng thuận theo nhân duyên. Bởi tất cả những gì đến với đời mình đều là duyên hợp. Đủ duyên thì đến. Hết duyên thì đi. Không ai thuộc về ai mãi mãi. Người nữ có phúc nhất không phải là người được nhiều người yêu. Mà là người biết quay về yêu lại chính mình. Chăm sóc nguồn tâm của mình. Bởi khi trong tâm còn thiếu, sẽ luôn đi tìm một người để lấp đầy. Khi trong tâm đã đủ, tình yêu trở thành sự sẻ chia, không còn là sự bám víu. Đến cuối cùng mới hiểu… Điều trói buộc người nữ không phải là người chồng. Không phải là con cái. Không phải là một mối tình. Mà chính là cái tâm luôn muốn nắm giữ những gì vốn vô thường. Khi còn nắm giữ, còn luân hồi. Khi thấy rõ người đến rồi đi đều là duyên, thương mà không luyến, yêu mà không chấp… Thì ngay nơi đó, sợi dây trói buộc đã tự đứt. Và người được giải thoát đầu tiên… Chính là mình.#tinhthuc #giacngochantam #phatphapvobien #phatphapnhiemmau #chualanh
ÁI LUYẾN – NGHIỆP SÂU NHẤT CỦA NGƯỜI NỮ Có một loại nghiệp không hiện ra bằng vết thương trên thân. Không ai nhìn thấy. Không ai cân đo được. Nhưng nó lại âm thầm chi phối gần như cả một đời người nữ. Đó là nghiệp ái luyến. Ái luyến không phải là biết yêu. Cũng không phải vì thương ai mà có tội. Điều khiến con người khổ chưa bao giờ là yêu… Mà là chấp vào cái mình yêu. Muốn giữ. Muốn sở hữu. Muốn người ấy mãi thuộc về mình. Muốn tình cảm luôn như ý mình. Chính từ đó, thương dần biến thành luyến. Luyến dần biến thành khổ. Người nữ vốn mang một trái tim mềm. Dễ rung động. Dễ đồng cảm. Dễ hy sinh. Và cũng vì vậy mà rất dễ đem hết tâm mình đặt vào một người. Ngay từ tuổi mười ba, mười bốn… Nhiều cô gái đã bắt đầu thích cảm giác được người khác quan tâm. Chưa hẳn là yêu. Nhưng thích có người nhắn tin. Thích được theo đuổi. Thích biết rằng có một người luôn chờ mình. Có người không có tình cảm nhưng vẫn giữ những lời hứa hẹn mập mờ. Không yêu nhưng vẫn nhận quà. Không muốn gắn bó nhưng cũng không từ chối. Chỉ vì thấy vui khi mình được người khác để ý. Rồi khi có người thật lòng yêu thương… Lại thích giận dỗi để được dỗ dành. Thích thử lòng để biết mình quan trọng đến đâu. Thích người khác phải xin lỗi trước, ngay cả khi mình cũng có phần sai. Ban đầu chỉ là một chút trẻ con. Nhưng lặp đi lặp lại nhiều lần… Nó trở thành tập khí. Ta quen lấy tình cảm của người khác để nuôi lớn cái tôi của mình mà không hề hay biết. Đó mới là điều đáng sợ. Không phải vì sẽ có ai trừng phạt. Mà vì tập khí ấy sẽ theo mình đi vào mọi mối quan hệ. Đến khi làm vợ… Ta mong chồng phải luôn hiểu mình. Phải luôn nhường mình. Phải luôn chiều theo cảm xúc của mình. Chỉ cần không được như ý, liền thấy tổn thương. Thấy cô đơn. Thấy mình không còn được yêu. Thật ra… Không phải người kia thay đổi. Mà là cái tâm ái luyến chưa từng được nhìn lại. Rồi đến khi con cái trưởng thành. Người nữ lại đem cả đời mình đặt vào con. Con đi xa thì nhớ. Con bận thì buồn. Con không làm theo ý mình thì đau. Cả tuổi trẻ sống vì chồng. Cả tuổi già sống vì con. Đến cuối cùng… Chưa một lần thật sự sống với chính mình. Khi bệnh tật tìm đến… Thân yếu. Tâm cũng yếu. Bắt đầu lo. Lo cho chồng. Lo cho con. Lo cho căn nhà. Lo những việc còn dang dở. Lo mình trở thành gánh nặng. Đến lúc cận tử… Thân muốn buông. Nhưng tâm chưa buông. Còn thương. Còn nhớ. Còn tiếc. Còn giữ. Chính những sợi dây vô hình ấy khiến lòng người nặng trĩu. Không phải vì yêu là sai. Mà vì yêu nhưng quên mất vô thường. Đức Phật chưa từng dạy người nữ đừng yêu. Ngài chỉ dạy… Hãy yêu bằng trí tuệ. Yêu mà không đánh mất mình. Cho mà không mong giữ. Thương mà không trói buộc. Ở bên nhau bằng nhân duyên. Xa nhau cũng thuận theo nhân duyên. Bởi tất cả những gì đến với đời mình đều là duyên hợp. Đủ duyên thì đến. Hết duyên thì đi. Không ai thuộc về ai mãi mãi. Người nữ có phúc nhất không phải là người được nhiều người yêu. Mà là người biết quay về yêu lại chính mình. Chăm sóc nguồn tâm của mình. Bởi khi trong tâm còn thiếu, sẽ luôn đi tìm một người để lấp đầy. Khi trong tâm đã đủ, tình yêu trở thành sự sẻ chia, không còn là sự bám víu. Đến cuối cùng mới hiểu… Điều trói buộc người nữ không phải là người chồng. Không phải là con cái. Không phải là một mối tình. Mà chính là cái tâm luôn muốn nắm giữ những gì vốn vô thường. Khi còn nắm giữ, còn luân hồi. Khi thấy rõ người đến rồi đi đều là duyên, thương mà không luyến, yêu mà không chấp… Thì ngay nơi đó, sợi dây trói buộc đã tự đứt. Và người được giải thoát đầu tiên… Chính là mình.#tinhthuc #giacngochantam #phatphapvobien #phatphapnhiemmau #chualanh

About