@stevenlaen:

᧒ꫀỉᠻꫀꪹ కᡶꫀꪜꫀ᭢
᧒ꫀỉᠻꫀꪹ కᡶꫀꪜꫀ᭢
Open In TikTok:
Region: PE
Saturday 18 July 2026 07:31:58 GMT
73672
3582
216
820

Music

Download

Comments

jrodri
JR Odri :
sabía que no iba ganar, pero no podia perder
2026-07-19 00:41:57
262
elsalchipapasbenjamin
El salchipapas :
una vez de niño estube rodeado de 5 perros yo dije ya me morí ... y apareció mi perro cariñoso y se peleó con todos yo le ayude con piedras y sin querer también le di a el 😅
2026-07-19 13:04:14
23
superkalim
Juan Carlos Cordano :
Lobo: Tonto, si sigues jalando nos caeremos los dos. Firulais: Soy consciente.
2026-07-19 09:56:09
32
jhonatan423x
alex423x :
firulais tenía piojos y pulgas pero miedo jamas
2026-07-18 21:15:12
129
skycuchoxx
Oscar Inca Adauto :
36 años y se me callo una lágrima
2026-07-19 00:13:25
129
davidaqp2
David :
Recuerdomas joven mi perro, mi hermoso Brandom aparecio de la nada cuando una jaria de perros 07 me cerco y estaba a punto de atacarme. Aparecio como una bala se tumbó a uno supongo el lider con su embestida y entre garrazos y mordidas logro salvarme. Claro yo tambien con una piedra lo ayude. Nunca lo olvidaré
2026-07-19 03:48:12
42
edwinaronicajamar
AroniCj :
Firulais sabía que no podía ganar pero así se enfrentó por que tenía que protegerlo a cualquier costo
2026-07-18 23:59:39
33
erick.renzo27
erickrenzomz27 :
No dudaría ni un segundo que un perro haria eso por su amo.Ellos son increíbles, amo a los perros.
2026-07-19 02:58:29
24
angelpapuicoquispe
ARKANGEL :
No sé pero....
2026-07-18 23:15:02
20
tor.taka
Taka :
ya niños, el perro sigue vivo, fin
2026-07-19 02:06:19
14
thepawnbroker28
️ :
Pinché tiktok, porque reviviste el sentimiento de este Carlitos adulto de 28 años con firulaysssssssss, llore y llore abrazando a mi perro, ahí entendí que mi perro no es solo una mascota si no mi mejor amigo y siempre lo será aunque no esté ahora conmigo físicamente...
2026-07-19 01:28:33
22
dimitrix33
dimitrix33 :
aaah lo mas dramático y triste fue cuando ellos en su desesperación querían volver a casa y cuando tuvieron que pedir el deseo al verse unos a otros supieron que lo que querían es que firulais regrese de nuevo con vida a ellos, no importa sino lograban volver querían perecer juntos
2026-07-19 02:55:21
13
albertosoto1010
Alberto Soto665 :
perdóname maestro no hice caso tus advertencias libere el último dragón. firulais tu si eres un buen compañero, no debes morir, pero ya es demasiado tarde nuestros cuerpos se fundirán en el espacio y se convertiran en polvo de estrellas.
2026-07-18 23:42:23
14
romeocela2021
RomeoCela :
El objetivo de firulais nunca fue ganar al lobo... su deber fue proteger a los niños a toda costa eso implicaba arriesgar su vida para que no les pasará nada.. un gran perro
2026-07-19 04:41:49
6
renzo.qm1
Renzo QM :
han pasado ya más de 30 años y siento como si hubiera sido ayer como duele está escena 🥺más melancólico no puedo ser 😂
2026-07-18 23:04:54
11
el_prota828
El_Prota :
Ami me dio risa 😂
2026-07-19 07:24:25
0
bardock1620
C.J. :
se derramaron lágrimas
2026-07-19 03:17:42
4
paulocesaramdahua
paulo cesar andahua Sánchez :
justo ahora que estoy manejando .... 😭😭😭 no veo mi camino por tanta lágrima ...
2026-07-18 11:47:11
10
jhon.hctor.condori
Jhon Héctor Condori :
solo tenía 6 años para ver eso 😭😭😭😭😭😭😭😭
2026-07-19 10:03:10
2
user1483415305183
gordo :
Y si el lobo ganaba? Gracias firulays encerio gracias salvaste mi infancia
2026-07-19 09:06:17
2
presidiariorap
Presidiario rap :
llore
2026-07-19 04:33:09
2
jonathanaugustoac
VEGETA :
Firulais: Con mi gente no te metas
2026-07-19 03:24:52
2
black030413.1
030413 :
NOOOOOO CHAOS SUELTALOOOOOO
2026-07-19 03:26:53
1
To see more videos from user @stevenlaen, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

[Mộ Dung Thanh Dịch × Lý Bách Tắc] Lý Bách Tắc bước vào nhà, c/ở/i chiếc áo dính đầy tuyết treo lên móc áo. Đứng quá lâu ngoài trời lạnh, đôi bàn tay của anh có/ng bu/ốt, ửng đỏ hết cả lên. Giờ này, anh chỉ muốn c/ở/i hết mớ quần áo ư/ớt đẫ/m này ra rồi đi tắ/m ngay. Chợt, một chiếc áo măng tô dày được khoác lên vai anh. Mộ Dung Thanh Dịch tựa cằm lên vai anh, ôm cả áo lẫn người vào lòng. “Sao em đi không có tiếng động gì hết vậy?” Nhiệt độ cơ thể Mộ Dung Thanh Dịch lúc nào cũng cao hơn anh, cái ấm áp độ/t ng/ột làm anh thoải mái đến mức thở ra một hơi. “Anh không quan tâm em thì có.” Mộ Dung Thanh Dịch vươn tay, phủ lên bàn tay lạnh bu/ốt của anh, “Anh lạnh quá, đi thay quần áo đi!” “Em buông anh ra đã.” Lý Bách Tắc cúi đầu cười. Anh chuyển đến sống chung với Mộ Dung Thanh Dịch chỉ là một quyết định bồ/ng b/ộ/t, chẳng màng hậ/u q/uả. Song, cho đến tận bây giờ, anh vẫn chưa từng hối hận. Anh thích cảm giác bên cậu, bên Mộ Dung Thanh Dịch không nó/ng n/ảy c/ãi v/ã, dịu dàng như thuở cậu chưa tròn đôi mươi. Mộ Dung Thanh Dịch tiếc nuối buông Lý Bách Tắc ra, thả anh lên lầu. Trong lúc đó, cậu bước vào bếp, múc canh gừng ra chén. Thân phận hiện tại của cậu đúng là cậu ấm, song có nỗi kh/ổ nào mà cậu chưa từng trải qua, biết nấu ăn là chuyện quá đỗi bình thường. Những ngày thảnh thơi, cậu vui vẻ chuẩn bị sẵn cơm nước, chỉ chờ anh trở về thôi. Nghe tiếng bước chân phía sau, Mộ Dung Thanh Dịch quay đầu lại. Lý Bách Tắc đã tắ/m xong nhưng vẫn khoác chiếc áo măng tô của cậu trên người. “Anh uống canh gừng đi, xua hàn.” Mộ Dung Thanh Dịch đưa chén canh nóng hổi cho anh. Lý Bách Tắc không vội uống, anh để bát xuống bệ bếp, kiễng chân ôm lấy cổ cậu. “Uống cùng tôi nhé? Hôm nay em cũng ra ngoài mà, có về sớm hơn tôi là bao đâu.” Mộ Dung Thanh Dịch cười khẽ, bưng bát lên uống một ngụm, rồi hô/n lên môi anh. “Ngọt thế, em cho đường à?” “Lý Bách Tắc, anh học mấy câu tá/n tỉ/nh này ở đâu thế?” Mộ Dung Thanh Dịch xoay người, đ/è Lý Bách Tắc lên bệ bếp, d/ụi đầu vào hõm cổ anh, “Còn dùng nước hoa nữa chứ… anh định ra ngoài à?” Lý Bách Tắc hơi ngại ngùng, “Không có.” “Vậy thì…” Mộ Dung Thanh Dịch cười, ni/ết nhẹ vành tai anh, nói: “Nhảy với em một điệu đi.” “Tôi không biết nhảy.” “Anh g/ạt em đúng không?” Mộ Dung Thanh Dịch vuốt ve lòng bàn tay phải Lý Bách Tắc, luồn các ngón tay vào tay anh, khẽ nâng lên. “Tôi không biết thật. Với lại, chẳng có ai khiêu vũ mà nắm tay như em hết.” Tuy nói vậy nhưng anh vẫn chiều theo Mộ Dung Thanh Dịch. “Anh nâng tay trái lên, thả lỏng vai ra. Khi em bước chân trái về trước, anh lùi chân phải về sau. Sau đó…” Lý Bách Tắc nhướng mày, “Em dạy tôi nhảy bước nữ à?” “Đâu có, nếu thích, anh có thể nhảy bước nam.” Mộ Dung Thanh Dịch chạm nhẹ vào hông anh, “Chỗ này của anh cũng phải di chuyển.” “Điệu Rumba? Em dạy Rumba cho người mới bắt đầu?” Mới nhảy được vài bước, Lý Bách Tắc đã nóng hết cả người. Anh chỉ muốn dừng lại, cở/i chiếc áo dày nặng trên người mình xuống trước. “Em thấy hợp với anh mà, quy/ến r/ũ giống anh.” #truonglanghach #modungthanhdich #tuchanhien #lybachtac #giayphutayvuotgioihan
[Mộ Dung Thanh Dịch × Lý Bách Tắc] Lý Bách Tắc bước vào nhà, c/ở/i chiếc áo dính đầy tuyết treo lên móc áo. Đứng quá lâu ngoài trời lạnh, đôi bàn tay của anh có/ng bu/ốt, ửng đỏ hết cả lên. Giờ này, anh chỉ muốn c/ở/i hết mớ quần áo ư/ớt đẫ/m này ra rồi đi tắ/m ngay. Chợt, một chiếc áo măng tô dày được khoác lên vai anh. Mộ Dung Thanh Dịch tựa cằm lên vai anh, ôm cả áo lẫn người vào lòng. “Sao em đi không có tiếng động gì hết vậy?” Nhiệt độ cơ thể Mộ Dung Thanh Dịch lúc nào cũng cao hơn anh, cái ấm áp độ/t ng/ột làm anh thoải mái đến mức thở ra một hơi. “Anh không quan tâm em thì có.” Mộ Dung Thanh Dịch vươn tay, phủ lên bàn tay lạnh bu/ốt của anh, “Anh lạnh quá, đi thay quần áo đi!” “Em buông anh ra đã.” Lý Bách Tắc cúi đầu cười. Anh chuyển đến sống chung với Mộ Dung Thanh Dịch chỉ là một quyết định bồ/ng b/ộ/t, chẳng màng hậ/u q/uả. Song, cho đến tận bây giờ, anh vẫn chưa từng hối hận. Anh thích cảm giác bên cậu, bên Mộ Dung Thanh Dịch không nó/ng n/ảy c/ãi v/ã, dịu dàng như thuở cậu chưa tròn đôi mươi. Mộ Dung Thanh Dịch tiếc nuối buông Lý Bách Tắc ra, thả anh lên lầu. Trong lúc đó, cậu bước vào bếp, múc canh gừng ra chén. Thân phận hiện tại của cậu đúng là cậu ấm, song có nỗi kh/ổ nào mà cậu chưa từng trải qua, biết nấu ăn là chuyện quá đỗi bình thường. Những ngày thảnh thơi, cậu vui vẻ chuẩn bị sẵn cơm nước, chỉ chờ anh trở về thôi. Nghe tiếng bước chân phía sau, Mộ Dung Thanh Dịch quay đầu lại. Lý Bách Tắc đã tắ/m xong nhưng vẫn khoác chiếc áo măng tô của cậu trên người. “Anh uống canh gừng đi, xua hàn.” Mộ Dung Thanh Dịch đưa chén canh nóng hổi cho anh. Lý Bách Tắc không vội uống, anh để bát xuống bệ bếp, kiễng chân ôm lấy cổ cậu. “Uống cùng tôi nhé? Hôm nay em cũng ra ngoài mà, có về sớm hơn tôi là bao đâu.” Mộ Dung Thanh Dịch cười khẽ, bưng bát lên uống một ngụm, rồi hô/n lên môi anh. “Ngọt thế, em cho đường à?” “Lý Bách Tắc, anh học mấy câu tá/n tỉ/nh này ở đâu thế?” Mộ Dung Thanh Dịch xoay người, đ/è Lý Bách Tắc lên bệ bếp, d/ụi đầu vào hõm cổ anh, “Còn dùng nước hoa nữa chứ… anh định ra ngoài à?” Lý Bách Tắc hơi ngại ngùng, “Không có.” “Vậy thì…” Mộ Dung Thanh Dịch cười, ni/ết nhẹ vành tai anh, nói: “Nhảy với em một điệu đi.” “Tôi không biết nhảy.” “Anh g/ạt em đúng không?” Mộ Dung Thanh Dịch vuốt ve lòng bàn tay phải Lý Bách Tắc, luồn các ngón tay vào tay anh, khẽ nâng lên. “Tôi không biết thật. Với lại, chẳng có ai khiêu vũ mà nắm tay như em hết.” Tuy nói vậy nhưng anh vẫn chiều theo Mộ Dung Thanh Dịch. “Anh nâng tay trái lên, thả lỏng vai ra. Khi em bước chân trái về trước, anh lùi chân phải về sau. Sau đó…” Lý Bách Tắc nhướng mày, “Em dạy tôi nhảy bước nữ à?” “Đâu có, nếu thích, anh có thể nhảy bước nam.” Mộ Dung Thanh Dịch chạm nhẹ vào hông anh, “Chỗ này của anh cũng phải di chuyển.” “Điệu Rumba? Em dạy Rumba cho người mới bắt đầu?” Mới nhảy được vài bước, Lý Bách Tắc đã nóng hết cả người. Anh chỉ muốn dừng lại, cở/i chiếc áo dày nặng trên người mình xuống trước. “Em thấy hợp với anh mà, quy/ến r/ũ giống anh.” #truonglanghach #modungthanhdich #tuchanhien #lybachtac #giayphutayvuotgioihan

About