@em1n_xs: Before Dagestan | 2-3 Years Dagestan #monkey #ishowspeed

𝐄𝐦𝟏𝐧
𝐄𝐦𝟏𝐧
Open In TikTok:
Region: TR
Saturday 18 July 2026 16:31:59 GMT
53604
2098
122
653

Music

Download

Comments

abdiladif.murshed
bal :
racism is major sign of low iq
2026-07-19 17:38:57
18
malcolmisicey
MALCOLMISICEY :
nah im black but that's funny
2026-07-20 07:35:19
10
godzilla1512
Megatron :
that's racists
2026-07-19 04:30:05
49
lixxzerr0x2.0
𝐿𝒾𝓍⚛︎ :
You
2026-07-20 00:57:14
7
damirerkebulan1
Damir :
ishowspeed jr
2026-07-19 10:55:19
0
st4r_apple12
@the_jacket :
so funny
2026-07-20 08:57:29
0
primeexists007
Prime :
Straight disrespectful
2026-07-19 11:27:29
8
itsjones27
Jones :
nah the disrespect is crazy
2026-07-19 15:48:21
8
niceballs2345
⛈️ :
that is shame and disrespectful Allah make as all ☹️
2026-07-19 07:06:14
0
storm_mk7
black :
diga não ao racismo
2026-07-20 16:24:29
0
thecolaio
￴ ￴ ￴ ￴ ￴￴ ￴ ￴ ￴ ￴ :
Say no to racism.
2026-07-20 03:52:38
3
iraildogalego805
edits sem capcut :
racism bro
2026-07-19 17:52:15
0
askarzhanibadullaev
Аскаржан Ибадуллаев :
2026-07-19 03:54:17
1
thnh.trng.gia7
🐵🐵🐵 :
Name song?
2026-07-19 08:45:13
0
curtnielsen9
￴￴￴ :
me when I accidentally press record
2026-07-20 10:53:05
2
To see more videos from user @em1n_xs, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

CÓ NHỮNG NỖI ĐAU KHÔNG CÒN Ở LẠI TRONG CÂU CHUYỆN, MÀ Ở LẠI TRONG CÁCH MÌNH NHỚ VỀ NÓ. GIẬN NGƯỜI, LÀ TỰ HẠI MÌNH. THA THỨ, LÀ GIẢI THOÁT. NHỚ MÃI CHUYỆN BUỒN, LÀ GÁNH NẶNG. BUÔNG BỎ QUÁ KHỨ, LÀ NHẸ LÒNG. Có những chuyện đã qua rất lâu. Người trong câu chuyện có khi đã quên. Có khi đã sống một đời khác. Chỉ còn mình, vẫn mang theo cảm giác cũ, như thể chuyện vừa mới xảy ra hôm qua. Giận người không làm người kia đau thêm. Chỉ làm mình mệt hơn mỗi ngày. Giận khiến đầu lúc nào cũng quay lại một khoảnh khắc không thể sửa. Người khác có thể không biết. Không nhớ. Không bận tâm. Nhưng mình thì mang đủ. Mang cả cảm xúc, cả ức chế, cả tổn thương. Tự giam mình trong một chuyện đã không còn ai ở đó. Tha thứ không phải vì người kia xứng đáng. Mà vì mình xứng đáng được yên. Tha thứ không xóa ký ức. Không biến đau thành chưa từng có. Nó chỉ nói rằng: “Chuyện này đã lấy đủ của mình rồi. Không cần lấy thêm nữa.” Nhớ mãi chuyện buồn là tự đeo thêm gánh. Có những người không còn làm mình đau nữa, nhưng ký ức về họ thì vẫn còn quyền làm vậy. Mỗi lần nhớ lại, là một lần tự mở vết cũ. Không phải để chữa, mà để đau lại. Gánh nặng lớn nhất không phải điều đã xảy ra, mà là mình không chịu đặt nó xuống. Buông bỏ không phải là quên. Buông bỏ là nhớ mà không còn đau. Nghĩ tới mà lòng không co lại. Là biết chuyện đó đã ở đúng chỗ của nó: trong quá khứ. Không phải trong hôm nay. Không phải trong cách mình sống tiếp. Có những người phải mất rất lâu mới hiểu: giữ chặt không phải lúc nào cũng là mạnh. Có khi, dám buông mới là can đảm nhất. Nhẹ lòng không phải vì đời bớt chuyện. Mà vì mình không còn mang theo những chuyện đã không thuộc về mình nữa. Và khi đặt xuống được rồi, mới thấy: đường phía trước… dễ thở hơn rất nhiều.
CÓ NHỮNG NỖI ĐAU KHÔNG CÒN Ở LẠI TRONG CÂU CHUYỆN, MÀ Ở LẠI TRONG CÁCH MÌNH NHỚ VỀ NÓ. GIẬN NGƯỜI, LÀ TỰ HẠI MÌNH. THA THỨ, LÀ GIẢI THOÁT. NHỚ MÃI CHUYỆN BUỒN, LÀ GÁNH NẶNG. BUÔNG BỎ QUÁ KHỨ, LÀ NHẸ LÒNG. Có những chuyện đã qua rất lâu. Người trong câu chuyện có khi đã quên. Có khi đã sống một đời khác. Chỉ còn mình, vẫn mang theo cảm giác cũ, như thể chuyện vừa mới xảy ra hôm qua. Giận người không làm người kia đau thêm. Chỉ làm mình mệt hơn mỗi ngày. Giận khiến đầu lúc nào cũng quay lại một khoảnh khắc không thể sửa. Người khác có thể không biết. Không nhớ. Không bận tâm. Nhưng mình thì mang đủ. Mang cả cảm xúc, cả ức chế, cả tổn thương. Tự giam mình trong một chuyện đã không còn ai ở đó. Tha thứ không phải vì người kia xứng đáng. Mà vì mình xứng đáng được yên. Tha thứ không xóa ký ức. Không biến đau thành chưa từng có. Nó chỉ nói rằng: “Chuyện này đã lấy đủ của mình rồi. Không cần lấy thêm nữa.” Nhớ mãi chuyện buồn là tự đeo thêm gánh. Có những người không còn làm mình đau nữa, nhưng ký ức về họ thì vẫn còn quyền làm vậy. Mỗi lần nhớ lại, là một lần tự mở vết cũ. Không phải để chữa, mà để đau lại. Gánh nặng lớn nhất không phải điều đã xảy ra, mà là mình không chịu đặt nó xuống. Buông bỏ không phải là quên. Buông bỏ là nhớ mà không còn đau. Nghĩ tới mà lòng không co lại. Là biết chuyện đó đã ở đúng chỗ của nó: trong quá khứ. Không phải trong hôm nay. Không phải trong cách mình sống tiếp. Có những người phải mất rất lâu mới hiểu: giữ chặt không phải lúc nào cũng là mạnh. Có khi, dám buông mới là can đảm nhất. Nhẹ lòng không phải vì đời bớt chuyện. Mà vì mình không còn mang theo những chuyện đã không thuộc về mình nữa. Và khi đặt xuống được rồi, mới thấy: đường phía trước… dễ thở hơn rất nhiều.

About