@.0700008000:

khatr Bacha
khatr Bacha
Open In TikTok:
Region: IR
Sunday 19 July 2026 04:09:30 GMT
14366
1205
33
53

Music

Download

Comments

user3225016260337
اخترمحمد مرغاب وال 🥀 :
🥰
2026-07-19 18:36:23
1
peer.muahammad
شاعر 📚پیرمحمد 📖همدرد 🔥 :
🥰🥰🥰
2026-07-19 08:41:37
1
user3025403788145
محمد گل گل :
🥰🥰🥰
2026-09-08 04:10:44
0
user1552805705543
ملک محمدی :
🥰🥰🥰
2026-08-31 05:00:36
0
0711271969mm
جاوید نورزی :
💙💙💙
2026-07-19 10:08:40
1
k214419
kوزیبر :
🌹🌹🌹
2026-08-13 05:05:55
0
kajakiwal.helmandi
Kajakiwal Helmandi :
🥰🥰🥰
2026-08-02 12:52:57
0
malang.ashna29
malang ashna🇬🇧 :
🥰🥰🥰
2026-07-22 16:35:56
0
kaleem03178489834
me nawal kaleem0317 :
🥰🥰🥰
2026-08-01 04:49:50
0
user2362757972844
فیظ الله :
❤️❤️❤️
2026-07-28 16:27:46
0
user7384726816288
وطن وال ماما🌺💕 :
💯💯💯
2026-07-24 23:20:52
0
user75287260987713
امین الله لونګ :
🥰🥰🥰
2026-07-24 19:56:17
0
yar.mohammad771
yar mohammad :
🥰🥰🥰
2026-07-24 08:48:30
0
yar.mohammad771
yar mohammad :
❤️❤️❤️
2026-07-24 08:48:16
0
user30172127856555
༆💔𝑧𝑎ℎ🦅𝑘𝑚𝑒💔࿐ :
❤️❤️❤️
2026-07-24 08:17:04
0
user8530176822967
حمیدالله زندانی :
🥰🥰🥰
2026-08-05 09:12:55
0
user2143087556008
جان محمد :
🥰🥰🥰
2026-07-21 20:18:38
0
user5368205738452
شکور سلیمانی :
🥰🥰🥰
2026-07-21 18:25:59
0
golestan.noori
Golestan Noori :
🥰🥰🥰
2026-07-21 12:41:54
0
user8320100242672
فیض الله جان زندانی ارمانی :
🥰🥰🥰
2026-07-20 17:54:51
0
rafiullah.wafa84
♥♥وفا انس♠♠ :
❤️❤️❤️
2026-07-20 14:37:36
0
user29013035597070
بسم الله🇦🇫💔🖤❣️🫶 :
🥰🥰🥰
2026-07-20 13:49:25
0
user29013035597070
بسم الله🇦🇫💔🖤❣️🫶 :
😳😳😳
2026-07-20 13:49:20
0
roohullehroheni
khan 💖زابلی :
🥰🥰🥰
2026-07-19 05:36:28
0
To see more videos from user @.0700008000, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Có những giai đoạn của cuộc đời, người ta mệt đến mức không còn muốn kể với ai rằng mình đang mệt. Vẫn đi làm, vẫn cười, vẫn trả lời rằng ổn, nhưng chỉ mình mới biết đã có bao nhiêu lần phải tự nhặt lại cảm xúc của mình sau một ngày dài. Chúng ta thường sợ dừng lại. Sợ mình chậm hơn người khác, sợ bị bỏ lại, sợ rằng chỉ cần yếu lòng một chút thì mọi cố gắng trước đây sẽ trở nên vô nghĩa. Thế nên dù đã mỏi, ta vẫn ép mình bước. Dù trong lòng đã đầy những vết xước, ta vẫn cố tỏ ra mạnh mẽ. Nhưng đời đâu phải cuộc đua mà cứ dừng chân là thua. Có những lúc, ngồi xuống một chút chính là để cứu lấy phần mình đã quá mệt. Nghỉ không phải bỏ cuộc. Im lặng không phải yếu đuối. Và khóc một lần cũng chẳng làm một người đã mạnh mẽ suốt bao năm trở nên nhỏ bé. Đi qua đủ nhiều chuyện mới hiểu có những nỗi niềm từng khiến ta nghĩ mình sẽ chẳng bao giờ vượt qua nổi, vậy mà một ngày nhìn lại, nó đã nằm rất xa phía sau. Con đường từng tưởng không thể bước qua, cuối cùng ta vẫn bước qua bằng chính đôi chân đã từng run rẩy ấy. Thời gian không xóa hết mọi vết thương. Nhưng thời gian dạy ta cách mang chúng nhẹ hơn. Vậy nên, nếu hôm nay mệt quá, đừng trách mình chưa đủ mạnh. Nếu có chuyện chưa thể buông, cũng đừng ép mình phải quên ngay. Hãy thương mình một chút. Thương cả phiên bản từng chọn sai. Thương những ngày mình đã cố hết sức mà vẫn chẳng được như mong muốn. Thương cả những giọt nước mắt chưa từng kể với một ai. Rồi sẽ có một ngày, bạn ngồi bình thản nhớ lại những tháng năm ấy và chợt nhận ra hóa ra phong ba không thật sự biến mất. Chỉ là sau mỗi lần giông bão, lòng mình đã rộng hơn một chút để chứa được bình yên. Và đôi khi, điều dịu dàng nhất ta có thể làm cho cuộc đời này…là thôi làm khó chính mình.
Có những giai đoạn của cuộc đời, người ta mệt đến mức không còn muốn kể với ai rằng mình đang mệt. Vẫn đi làm, vẫn cười, vẫn trả lời rằng ổn, nhưng chỉ mình mới biết đã có bao nhiêu lần phải tự nhặt lại cảm xúc của mình sau một ngày dài. Chúng ta thường sợ dừng lại. Sợ mình chậm hơn người khác, sợ bị bỏ lại, sợ rằng chỉ cần yếu lòng một chút thì mọi cố gắng trước đây sẽ trở nên vô nghĩa. Thế nên dù đã mỏi, ta vẫn ép mình bước. Dù trong lòng đã đầy những vết xước, ta vẫn cố tỏ ra mạnh mẽ. Nhưng đời đâu phải cuộc đua mà cứ dừng chân là thua. Có những lúc, ngồi xuống một chút chính là để cứu lấy phần mình đã quá mệt. Nghỉ không phải bỏ cuộc. Im lặng không phải yếu đuối. Và khóc một lần cũng chẳng làm một người đã mạnh mẽ suốt bao năm trở nên nhỏ bé. Đi qua đủ nhiều chuyện mới hiểu có những nỗi niềm từng khiến ta nghĩ mình sẽ chẳng bao giờ vượt qua nổi, vậy mà một ngày nhìn lại, nó đã nằm rất xa phía sau. Con đường từng tưởng không thể bước qua, cuối cùng ta vẫn bước qua bằng chính đôi chân đã từng run rẩy ấy. Thời gian không xóa hết mọi vết thương. Nhưng thời gian dạy ta cách mang chúng nhẹ hơn. Vậy nên, nếu hôm nay mệt quá, đừng trách mình chưa đủ mạnh. Nếu có chuyện chưa thể buông, cũng đừng ép mình phải quên ngay. Hãy thương mình một chút. Thương cả phiên bản từng chọn sai. Thương những ngày mình đã cố hết sức mà vẫn chẳng được như mong muốn. Thương cả những giọt nước mắt chưa từng kể với một ai. Rồi sẽ có một ngày, bạn ngồi bình thản nhớ lại những tháng năm ấy và chợt nhận ra hóa ra phong ba không thật sự biến mất. Chỉ là sau mỗi lần giông bão, lòng mình đã rộng hơn một chút để chứa được bình yên. Và đôi khi, điều dịu dàng nhất ta có thể làm cho cuộc đời này…là thôi làm khó chính mình.

About