@riheng_hometextile1: Hometextile factory This is the color of the bed sheet. #oem #TikTokGO公式表彰プログラム #bedding #sheet #foryou

RiHeng.hometextile
RiHeng.hometextile
Open In TikTok:
Region: JP
Sunday 19 July 2026 11:30:51 GMT
5624
58
0
7

Music

Download

Comments

There are no more comments for this video.
To see more videos from user @riheng_hometextile1, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Hôm nay mình ngồi nhìn lại quãng thời gian đã qua, tự nhiên thấy lòng nặng đến lạ. Mình chợt nhận ra, hóa ra trong suốt khoảng thời gian yêu nhau, người chờ đợi luôn là mình. Mình chờ một tin nhắn trước khi đi ngủ. Chờ một cuộc gọi sau một ngày dài. Chờ người ấy chủ động hỏi: “Hôm nay em có mệt không? Có chuyện gì buồn không?
Hôm nay mình ngồi nhìn lại quãng thời gian đã qua, tự nhiên thấy lòng nặng đến lạ. Mình chợt nhận ra, hóa ra trong suốt khoảng thời gian yêu nhau, người chờ đợi luôn là mình. Mình chờ một tin nhắn trước khi đi ngủ. Chờ một cuộc gọi sau một ngày dài. Chờ người ấy chủ động hỏi: “Hôm nay em có mệt không? Có chuyện gì buồn không?". Rồi mình lại chờ đến ngày người ấy bớt ham chơi, bớt vô tâm, dành nhiều thời gian hơn cho mình. Mình vẫn luôn tin rằng, chỉ cần mình đủ kiên nhẫn, đủ bao dung và đủ yêu thương thì sẽ có một ngày người ấy quay lại nhìn mình, nhận ra phía sau họ vẫn luôn có một người chưa từng rời đi. Nhưng có lẽ… mình đã nhầm. Có những người không phải không yêu. Chỉ là họ yêu theo cách mà mình mãi mãi không cảm nhận được. Họ vẫn có thời gian cho những cuộc vui, cho bạn bè, cho sở thích của riêng mình.Chỉ là mình luôn là người đến sau tất cả. Ban đầu mình tự an ủi: “Chắc người ấy bận.” Rồi lại tự nhủ: “Chắc người ấy chưa quen cách quan tâm.” Sau đó là: “Thêm một chút nữa thôi… rồi mọi chuyện sẽ khác.” Nhưng “một chút nữa” ấy kéo dài hết ngày này qua tháng khác. Mình vẫn ở đó. Vẫn là người chủ động làm lành sau mỗi lần giận. Vẫn là người cố tìm lý do để bao biện cho sự vô tâm của họ. Vẫn là người tự ôm lấy những nỗi buồn mà đáng lẽ mình không nên phải gánh. Có những đêm mình cầm điện thoại rất lâu. Chỉ mong màn hình sáng lên với một dòng tin nhắn quen thuộc. Nhưng rồi cuối cùng…Thứ mình chờ được chỉ là sự im lặng. Điều khiến mình đau không phải vì người ấy làm điều gì quá tệ. Mà vì mình cứ mãi hy vọng, hy vọng hôm nay họ sẽ khác hôm qua. Hy vọng ngày mai họ sẽ dành nhiều thời gian cho mình hơn. Hy vọng một ngày nào đó, mình sẽ trở thành ưu tiên… chứ không phải lựa chọn khi họ rảnh. Mình cứ sống bằng những hy vọng nhỏ bé như vậy. Để rồi sau mỗi lần hy vọng không thành, trong lòng lại có thêm một nỗi thất vọng mà chẳng biết phải đặt xuống ở đâu. Đến bây giờ mình mới tự hỏi…Liệu mình đang yêu chính con người của họ…Hay chỉ đang yêu phiên bản mà mình luôn mong họ sẽ trở thành? Có lẽ, yêu một người ham chơi và vô tâm không phải điều đáng sợ nhất. Điều đáng sợ là mình cứ tin rằng chỉ cần chờ đủ lâu, chỉ cần yêu đủ nhiều, người ấy sẽ vì mình mà thay đổi. Nhưng tình yêu không phải là phép màu. Không phải ai cũng sẽ lớn lên đúng lúc mình cần, và cũng không phải sự chờ đợi nào cuối cùng cũng được đáp lại. Đến một lúc nào đó, mình mới hiểu…Thứ lấy đi nhiều nhất không phải là thời gian mà là sự bình yên trong lòng. Vì mỗi ngày trôi qua, mình đều sống trong cảm giác vừa hy vọng, vừa thất vọng. Để rồi khi nhìn lại, thanh xuân đã đi qua lúc nào không hay. Còn mình…Vẫn đứng ở nơi cũ, chờ một người chưa từng hứa sẽ quay về. Còn bạn thì sao? Bạn đã bao giờ dành cả một quãng thanh xuân để chờ một người lớn lên, chờ một người biết trân trọng mình… nhưng đến cuối cùng, người mệt mỏi nhất lại chính là bản thân chưa? #xh #tiktokvn #captiontâmtrạng #mộtkhoảnhkhắcbuồn #tâmtrạngđêmkhuya

About