@chosoiiism: i searched up "new jersey prince" and all that popped up was anton lee #antonlee #riize #leechanyoung #kpop #fyp kpop edit riize anton cute wow he so handsome hello if ur reading this

mick
mick
Open In TikTok:
Region: US
Sunday 19 July 2026 11:39:25 GMT
8708
2686
25
234

Music

Download

Comments

dee.a_m
🄰ndeng :
where is the 7th clip from? he looks so stunning
2026-07-22 14:11:10
3
2paibersayap
zr🎰 :
I🩵anton
2026-07-23 00:12:42
1
syongddori
💂⋆⭒˚。⋆ :
Another day of crying over anton
2026-07-23 08:55:15
1
hellotitty001
zaria :
my rilkean heart
2026-07-20 11:56:09
2
chicgenesis
hollowpoet :
WITH THIS SONG 😭😭😭😭😭😭😭😭😭
2026-07-20 03:26:44
18
wonnsbb
lia :
u mean u searched “lia’s bf” i forgive u don’t worry
2026-07-19 13:38:58
6
stcpidbrain
h :
this is so cute and he is so so lovely
2026-07-19 13:15:40
6
lowr.s418
sophia 🌷🦢🫧 :
i cried i love him so much
2026-07-20 05:35:18
1
mysweetestt
miㅤ♡ྀི ₊ :
my fav ever
2026-07-21 04:23:51
4
springsummergal
a :
my aegi 🥹🥹🥹🥹
2026-07-21 13:40:54
1
jjyogoya
sabs :
oh my baby :(
2026-07-19 18:05:51
2
wonnsbb
lia :
anton
2026-07-19 13:39:08
3
stcpidbrain
h :
TONI ANTONIOOOO 😭😭😭😭😭😭😭😭😭😭😭😭
2026-07-19 13:15:30
0
jjyogoya
sabs :
so so beautiful
2026-07-19 18:05:54
1
wonnsbb
lia :
😭😭😭😭😭😭😭😭😭😭😭😭
2026-07-19 13:39:04
1
To see more videos from user @chosoiiism, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

NẾU LÊN NHẦM CHUYẾN TÀU, hãy xuống ở ga gần nhất Cuộc đời đôi khi giống như một chuyến tàu dài. Mỗi người đều mang trong tay một tấm vé, tưởng rằng mình đã chọn đúng hướng, đúng người, đúng điểm đến. Nhưng rồi, có lúc ta nhận ra: mình đã lên nhầm chuyến. Và điều khó nhất, không phải là nhận ra mình đi sai, mà là dám bước xuống.   Bởi ở lại luôn dễ hơn. Ở lại vì tiếc công sức đã bỏ ra. Ở lại vì sợ cô đơn, sợ bị phán xét, sợ bắt đầu lại từ đầu. Ở lại vì trong lòng vẫn nuôi một hy vọng rằng có lẽ, nếu kiên nhẫn thêm chút nữa, mọi thứ sẽ thay đổi. Nhưng sự thật là, tàu đi sai hướng thì dù có kiên nhẫn đến đâu, nó cũng không đưa ta đến nơi mình muốn đến.   Trong tâm lý học, người ta gọi đó là “hiệu ứng chi phí chìm” (sunk cost fallacy) khi con người tiếp tục đầu tư vào một điều gì đó, chỉ vì đã từng đầu tư quá nhiều. Ta nghĩ: “Mình đã đi xa thế này, chẳng lẽ quay lại sao?” Nhưng càng cố đi tiếp, ta càng lạc sâu hơn. Càng sợ mất, ta càng mất nhiều hơn, mất thời gian, mất năng lượng, và mất chính mình.   Có những chuyến tàu mang tên “mối quan hệ sai lầm”. Ta biết người ấy không còn cùng tần số, nhưng vẫn cố nắm tay vì sợ buông sẽ đau. Có những chuyến tàu mang tên “công việc không phù hợp”. Ta biết mình không còn tìm thấy niềm vui, nhưng vẫn cố chịu vì sợ rời đi sẽ trắng tay. Và có cả những chuyến tàu mang tên “lối sống cũ” nơi ta biết mình đang mệt, đang kiệt sức, nhưng vẫn không dám đổi hướng.   “Buông bỏ không phải là mất, mà là mở ra cơ hội để điều đúng hơn có thể đến.”   Buông chuyến tàu sai không có nghĩa là bạn thất bại, mà là bạn đang thành thật với chính mình. Thành thật rằng: “Con đường này không còn phù hợp nữa.” Thành thật rằng: “Tôi xứng đáng với một hành trình khác an lành hơn.”   Nếu bạn phát hiện mình đã lên nhầm tàu, hãy can đảm xuống ở ga gần nhất. Có thể bạn sẽ phải đi bộ một đoạn đường cô đơn. Có thể bạn sẽ thấy tiếc, thấy hụt hẫng. Nhưng chính khoảnh khắc bạn dám bước xuống, bạn đã bắt đầu hành trình trở về với chính mình.   Tâm lý học hiện đại cho rằng, sức khỏe tinh thần của con người tỉ lệ thuận với khả năng buông bỏ. Buông không phải là từ bỏ, mà là chấp nhận rằng mình đã học xong một bài học. Và bài học nào cũng có giá của nó.   “Không ai quay đầu mà không đau, nhưng đau để đi đúng hướng vẫn nhẹ nhàng hơn là mỉm cười mà đi lạc mãi.”   Nếu bạn đang ở trên một chuyến tàu khiến lòng mình nặng trĩu, hãy cho phép bản thân xuống ga. Không ai bắt bạn phải đi đến cuối cùng chỉ vì đã bắt đầu. Hạnh phúc không nằm ở chỗ “đi được bao xa”, mà ở chỗ đi đúng hướng, cùng đúng người, và trong đúng tâm thế.   Và nếu bạn sợ quay về một mình, hãy nhớ: đôi khi, sự cô đơn là chiếc vé cần thiết để đổi lấy bình yên.   Bạn có đang ở trên một chuyến tàu không còn thuộc về mình không? Nếu có, đừng ngần ngại hãy xuống ở ga gần nhất. Vì chỉ khi dám rời đi, bạn mới có thể tìm được chuyến tàu thật sự dành cho mình. Và điều rất lạ là, khi bạn không còn cố, người khác đôi khi lại bắt đầu nhìn. Họ thấy sự đổi thay nơi bạn. Họ cảm được sự bình an bạn đang sống.   Lúc ấy, nếu họ hỏi, hãy nói. Nếu họ không hỏi, hãy mỉm cười.   Đạo không cần người rao giảng. Đạo cần người sống đúng.   Bạn đến đời này không phải để sửa người khác, mà để tu sửa chính mình.   Ánh sáng thật không làm ai chói mắt. Nó chỉ lặng lẽ soi đường cho những ai đã sẵn sàng nhìn. #songtinhthuc #nhansinh #chualanh #truongthanh #daolysong #phattrienbanthan  #honnhan
NẾU LÊN NHẦM CHUYẾN TÀU, hãy xuống ở ga gần nhất Cuộc đời đôi khi giống như một chuyến tàu dài. Mỗi người đều mang trong tay một tấm vé, tưởng rằng mình đã chọn đúng hướng, đúng người, đúng điểm đến. Nhưng rồi, có lúc ta nhận ra: mình đã lên nhầm chuyến. Và điều khó nhất, không phải là nhận ra mình đi sai, mà là dám bước xuống. Bởi ở lại luôn dễ hơn. Ở lại vì tiếc công sức đã bỏ ra. Ở lại vì sợ cô đơn, sợ bị phán xét, sợ bắt đầu lại từ đầu. Ở lại vì trong lòng vẫn nuôi một hy vọng rằng có lẽ, nếu kiên nhẫn thêm chút nữa, mọi thứ sẽ thay đổi. Nhưng sự thật là, tàu đi sai hướng thì dù có kiên nhẫn đến đâu, nó cũng không đưa ta đến nơi mình muốn đến. Trong tâm lý học, người ta gọi đó là “hiệu ứng chi phí chìm” (sunk cost fallacy) khi con người tiếp tục đầu tư vào một điều gì đó, chỉ vì đã từng đầu tư quá nhiều. Ta nghĩ: “Mình đã đi xa thế này, chẳng lẽ quay lại sao?” Nhưng càng cố đi tiếp, ta càng lạc sâu hơn. Càng sợ mất, ta càng mất nhiều hơn, mất thời gian, mất năng lượng, và mất chính mình. Có những chuyến tàu mang tên “mối quan hệ sai lầm”. Ta biết người ấy không còn cùng tần số, nhưng vẫn cố nắm tay vì sợ buông sẽ đau. Có những chuyến tàu mang tên “công việc không phù hợp”. Ta biết mình không còn tìm thấy niềm vui, nhưng vẫn cố chịu vì sợ rời đi sẽ trắng tay. Và có cả những chuyến tàu mang tên “lối sống cũ” nơi ta biết mình đang mệt, đang kiệt sức, nhưng vẫn không dám đổi hướng. “Buông bỏ không phải là mất, mà là mở ra cơ hội để điều đúng hơn có thể đến.” Buông chuyến tàu sai không có nghĩa là bạn thất bại, mà là bạn đang thành thật với chính mình. Thành thật rằng: “Con đường này không còn phù hợp nữa.” Thành thật rằng: “Tôi xứng đáng với một hành trình khác an lành hơn.” Nếu bạn phát hiện mình đã lên nhầm tàu, hãy can đảm xuống ở ga gần nhất. Có thể bạn sẽ phải đi bộ một đoạn đường cô đơn. Có thể bạn sẽ thấy tiếc, thấy hụt hẫng. Nhưng chính khoảnh khắc bạn dám bước xuống, bạn đã bắt đầu hành trình trở về với chính mình. Tâm lý học hiện đại cho rằng, sức khỏe tinh thần của con người tỉ lệ thuận với khả năng buông bỏ. Buông không phải là từ bỏ, mà là chấp nhận rằng mình đã học xong một bài học. Và bài học nào cũng có giá của nó. “Không ai quay đầu mà không đau, nhưng đau để đi đúng hướng vẫn nhẹ nhàng hơn là mỉm cười mà đi lạc mãi.” Nếu bạn đang ở trên một chuyến tàu khiến lòng mình nặng trĩu, hãy cho phép bản thân xuống ga. Không ai bắt bạn phải đi đến cuối cùng chỉ vì đã bắt đầu. Hạnh phúc không nằm ở chỗ “đi được bao xa”, mà ở chỗ đi đúng hướng, cùng đúng người, và trong đúng tâm thế. Và nếu bạn sợ quay về một mình, hãy nhớ: đôi khi, sự cô đơn là chiếc vé cần thiết để đổi lấy bình yên. Bạn có đang ở trên một chuyến tàu không còn thuộc về mình không? Nếu có, đừng ngần ngại hãy xuống ở ga gần nhất. Vì chỉ khi dám rời đi, bạn mới có thể tìm được chuyến tàu thật sự dành cho mình. Và điều rất lạ là, khi bạn không còn cố, người khác đôi khi lại bắt đầu nhìn. Họ thấy sự đổi thay nơi bạn. Họ cảm được sự bình an bạn đang sống. Lúc ấy, nếu họ hỏi, hãy nói. Nếu họ không hỏi, hãy mỉm cười. Đạo không cần người rao giảng. Đạo cần người sống đúng. Bạn đến đời này không phải để sửa người khác, mà để tu sửa chính mình. Ánh sáng thật không làm ai chói mắt. Nó chỉ lặng lẽ soi đường cho những ai đã sẵn sàng nhìn. #songtinhthuc #nhansinh #chualanh #truongthanh #daolysong #phattrienbanthan #honnhan

About