@veur.id: After 3 week keratin pikaru guys. Simply lovely bangettttt #promosalebrasi #pikaru #pikarukeratinantifrizz #keratintreatment #pikarukeratintreatment

Veur.Recomendation
Veur.Recomendation
Open In TikTok:
Region: ID
Sunday 19 July 2026 23:00:00 GMT
719
8
0
0

Music

Download

Comments

There are no more comments for this video.
To see more videos from user @veur.id, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

The Lunatic of Étretat của Hugues Merle là một bức tranh khiến người xem ám ảnh ngay từ ánh nhìn đầu tiên. Giữa khung cảnh lạnh lẽo, một người phụ nữ tóc rối, chân trần, áo quần tả tơi đang ôm chặt một khúc gỗ được quấn như em bé. Đôi mắt mở lớn của cô vừa đau đớn, vừa hoảng loạn, vừa như nhìn xuyên qua người xem. Chính chi tiết ấy khiến nhiều người gọi cô là “kẻ mất trí”, nhưng cũng khiến ta tự hỏi: liệu cô thật sự điên, hay chỉ đang chịu một nỗi đau quá lớn? Cô là một người mẹ đã mất con. Khúc gỗ trong tay không còn là đồ vật vô tri, mà trở thành hình hài thay thế cho đứa trẻ cô không thể ôm nữa. Nhiều người đã liên hệ bức tranh với trải nghiệm mất con, sảy thai hoặc chứng kiến người thân đau khổ sau mất mát. Điều đó cho thấy bức tranh không chỉ thuộc về thế kỷ 19, mà vẫn chạm vào một nỗi đau rất thật của con người hôm nay. Nhưng điều đáng nói là nhiều người không đồng ý với cái tên “lunatic”. Với họ, người phụ nữ này không đáng bị gọi là điên. Cô là một người mẹ đã vỡ nát, đang cố đánh lừa trái tim mình rằng con vẫn còn ở đây. Sự đáng sợ của bức tranh vì thế không nằm ở ma quỷ hay điên loạn, mà nằm ở cảm giác con người có thể đau đến mức phải tự tạo ra một hiện thực khác để tiếp tục sống. Bức tranh cũng có thể được đọc như một ẩn dụ chính trị. Tác phẩm ra đời năm 1871, đúng thời điểm nước Pháp thất bại trong Chiến tranh Pháp–Phổ và mất vùng Alsace-Lorraine vào tay Đức. Nếu người phụ nữ là hình ảnh nước Pháp, thì “đứa bé gỗ” trong tay cô có thể tượng trưng cho phần lãnh thổ đã bị lấy mất. Khi ấy, ánh mắt của cô không chỉ là đau buồn, mà còn là phẫn uất; vòng tay ôm chặt không chỉ là thương nhớ, mà là sự không cam lòng buông bỏ. Vì vậy, The Lunatic of Étretat không nên chỉ được nhìn như chân dung của một người phụ nữ mất trí. Đây là bức tranh về một nỗi đau bị xã hội gọi sai tên: nỗi đau của người mẹ mất con, của con người sau sang chấn, và có thể là của cả một đất nước sau chiến tranh. Càng nhìn lâu, ta càng nhận ra điều đáng sợ nhất không phải là cô ấy điên, mà là thế giới đã quá vội vàng gọi nỗi đau của cô bằng cái tên đó. Tác phẩm: The Lunatic of Étretat (1871) Họa sĩ: Hugues Merle (Pháp) Trường phái: Academic Art #arttok #LearnOnTikTok #artist #tranh #thpt
The Lunatic of Étretat của Hugues Merle là một bức tranh khiến người xem ám ảnh ngay từ ánh nhìn đầu tiên. Giữa khung cảnh lạnh lẽo, một người phụ nữ tóc rối, chân trần, áo quần tả tơi đang ôm chặt một khúc gỗ được quấn như em bé. Đôi mắt mở lớn của cô vừa đau đớn, vừa hoảng loạn, vừa như nhìn xuyên qua người xem. Chính chi tiết ấy khiến nhiều người gọi cô là “kẻ mất trí”, nhưng cũng khiến ta tự hỏi: liệu cô thật sự điên, hay chỉ đang chịu một nỗi đau quá lớn? Cô là một người mẹ đã mất con. Khúc gỗ trong tay không còn là đồ vật vô tri, mà trở thành hình hài thay thế cho đứa trẻ cô không thể ôm nữa. Nhiều người đã liên hệ bức tranh với trải nghiệm mất con, sảy thai hoặc chứng kiến người thân đau khổ sau mất mát. Điều đó cho thấy bức tranh không chỉ thuộc về thế kỷ 19, mà vẫn chạm vào một nỗi đau rất thật của con người hôm nay. Nhưng điều đáng nói là nhiều người không đồng ý với cái tên “lunatic”. Với họ, người phụ nữ này không đáng bị gọi là điên. Cô là một người mẹ đã vỡ nát, đang cố đánh lừa trái tim mình rằng con vẫn còn ở đây. Sự đáng sợ của bức tranh vì thế không nằm ở ma quỷ hay điên loạn, mà nằm ở cảm giác con người có thể đau đến mức phải tự tạo ra một hiện thực khác để tiếp tục sống. Bức tranh cũng có thể được đọc như một ẩn dụ chính trị. Tác phẩm ra đời năm 1871, đúng thời điểm nước Pháp thất bại trong Chiến tranh Pháp–Phổ và mất vùng Alsace-Lorraine vào tay Đức. Nếu người phụ nữ là hình ảnh nước Pháp, thì “đứa bé gỗ” trong tay cô có thể tượng trưng cho phần lãnh thổ đã bị lấy mất. Khi ấy, ánh mắt của cô không chỉ là đau buồn, mà còn là phẫn uất; vòng tay ôm chặt không chỉ là thương nhớ, mà là sự không cam lòng buông bỏ. Vì vậy, The Lunatic of Étretat không nên chỉ được nhìn như chân dung của một người phụ nữ mất trí. Đây là bức tranh về một nỗi đau bị xã hội gọi sai tên: nỗi đau của người mẹ mất con, của con người sau sang chấn, và có thể là của cả một đất nước sau chiến tranh. Càng nhìn lâu, ta càng nhận ra điều đáng sợ nhất không phải là cô ấy điên, mà là thế giới đã quá vội vàng gọi nỗi đau của cô bằng cái tên đó. Tác phẩm: The Lunatic of Étretat (1871) Họa sĩ: Hugues Merle (Pháp) Trường phái: Academic Art #arttok #LearnOnTikTok #artist #tranh #thpt

About