roicxngsequa_ :
em có quen một người bạn hồi cấp 3, bạn ấy ban đầu rất thân thiện và quan tâm em, cư xử rất lịch sự và tinh tế khiến em cảm thấy yêu quý và ngưỡng mộ. Rồi từ một đứa hướng nội và đa nghi em đã mở lòng tâm sự kể chuyện của bản thân cho bạn ấy. Dần dần cách bạn ấy cư xử với em ngày càng khác lúc ban đầu. Em đã nghĩ rằng chắc do bạn có chuyện không vui nên bị ảnh hưởng và thay đổi tạm thời, chắc vài hôm bạn sẽ trở lại như ban đầu. Em có vài lần bị bạn đối xử "lạ" khiến em hơi ngớ người nhưng vì những hành động ấy không quá rõ ràng nên em chỉ nghĩ do mình bị nhạy cảm quá. Sau đó thì dần dần bạn cô lập ngầm em và cố ý quay lưng về phía em mỗi khi làm bài nhóm để em không thể tham kiến với nhóm được và nếu có thể bạn ấy sẽ cũng phủ định ý kiến của em, nói em là lầm lì, tự kỉ. Em từng nghĩ bản thân không giỏi, nghĩ bản thân chơi chưa đủ nhiệt tình, thể hiện thiện ý với bạn chưa rõ nên bạn mới cư xử như vậy. Rồi những ngày về sau em cố gắng cởi mở nói nhiều hơn, cười khi bị bạn nói kháy. Thật ra chẳng phải em không nhận ra mà em vẫn mong bạn sẽ trở lại như lúc đầu, thân thiện, tinh tế và hài hước. Nhưng vì em tiếc bạn, tiếc lúc bạn quan tâm em, tiếc lúc bạn nói chuyện và lắng nghe em tâm sự nên em vẫn muốn cố. Đến lúc thi thptqg bạn có nhờ em cầm phao vào phòng hộ cho bạn chép. Sau khi em từ chối bạn, thái độ của bạn thay đổi ngay luc ay. Em lúc ấy cũng buông được hình ảnh đẹp của bạn khỏi lòng em rồi.
2026-07-20 15:21:30