@longhaisonlurefishing: Câu cá hoàng đế khủng, một ngày đi câu cá hoàng đế của Long Hải Sơn tại hồ Suối Tre, Long Khánh. Hướng dẫn câu lure cá hoàng đế, giới thiệu địa điểm câu cá Hoàng Đế. Long Hải Sơn Lands A Monster Peacook Bass. Fishing life. #caucahoangde #lurecahoangde #caulure #lurefishing #longhaison

LONG HẢI SƠN
LONG HẢI SƠN
Open In TikTok:
Region: VN
Monday 20 July 2026 05:15:21 GMT
6952
185
19
19

Music

Download

Comments

dominhtien6868
Tiến Đậu :
Kk đi st ma k ru thag e
2026-07-20 08:51:02
1
tonglinh8
Tống Linh :
hồ suối tre giá vé s v a
2026-07-20 07:04:00
1
thinh12052011
QUOC THINH :
táp như lóc bông luôn trời
2026-07-20 05:20:36
1
duyphu023
sống không tệ dái không xệ :
quá đã luôn mà em ở xa quá
2026-07-20 06:51:42
1
minhdangfising
🎣/Đăng Tổng hợp\🎣 :
lúc nào cho cháu đi câu với 😂😂
2026-07-20 05:30:36
1
hung.lure.com
Hùng Trọc Vlog :
Quá khứ con cá thiệt chứ 😁
2026-07-20 08:02:01
1
phuuoothiinh
ppthiinh :
Minigame có người sở hữu chx anh ơi
2026-07-20 11:48:10
0
alex.nguyen490
Alex Nguyen :
😁😁😁
2026-07-21 16:05:00
0
To see more videos from user @longhaisonlurefishing, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Ngày ấy, Tử Du hỏi Khổng Tử: “Thưa Thầy, thế nào mới là Hiếu?” Khổng Tử chỉ đáp một câu khiến người đời suy ngẫm suốt hơn hai nghìn năm: “Nếu chỉ nuôi dưỡng… thì chó ngựa cũng được người ta nuôi.” Nhiều người nghe mà khó hiểu. Từ trước đến nay, ai cũng nghĩ rằng chỉ cần lo cho cha mẹ đủ cơm ăn áo mặc, đủ thuốc thang khi đau yếu, đủ chỗ ở lúc tuổi già… như vậy đã là trọn chữ Hiếu. Vậy vì sao Khổng Tử lại đem con người đặt cạnh chó ngựa? Ông đâu phủ nhận sự phụng dưỡng. Điều ông muốn nói là: phụng dưỡng chỉ là phần bên ngoài, còn Hiếu chân thật nằm ở phần bên trong của tấm lòng. Một thời gian sau, Tử Hạ cũng hỏi đúng câu ấy. Lần này, Khổng Tử chỉ nói hai chữ: “Sắc nan.” Cái khó nhất… là giữ được sắc mặt. Đến đây, hai cuộc đối thoại mới ghép lại thành một chữ Hiếu trọn vẹn. Tử Du được dạy rằng: chỉ phụng dưỡng thôi vẫn chưa đủ. Tử Hạ được dạy rằng: ngay cả khi đã phụng dưỡng chu toàn, cũng chưa chắc đã là Hiếu. Bởi có người chăm sóc cha mẹ rất đầy đủ, nhưng mỗi lời đáp lại đều cộc cằn. Mỗi lần trở về đều vội vã. Mỗi ánh mắt đều mang theo sự miễn cưỡng. Đến khi cha mẹ già yếu hơn, đi chậm hơn, nhớ trước quên sau, lặp đi lặp lại cùng một câu chuyện… điều bị thử thách không còn là tiền bạc, mà là sự kiên nhẫn và lòng kính yêu. Khi ấy, ta còn đủ bình thản để lắng nghe không? Còn đủ ôn hòa để đáp lại không? Hay trong lòng đã vô tình xem đấng sinh thành là một gánh nặng? Đó mới là điều Khổng Tử gọi là “Sắc nan”. Không khó ở đôi tay. Mà khó ở tấm lòng. Không khó vì thiếu điều kiện. Mà khó vì năm tháng rất dễ làm con người quên mất sự kính yêu thuở ban đầu. Trong Nho gia Hiếu không chỉ là một chuẩn mực đạo đức. Đó là gốc của chữ Nhân. Người còn giữ được lòng kính với cha mẹ mới biết kính người trên, thương người dưới và đối đãi với thiên hạ bằng nhân nghĩa. Nếu ngay nơi gần gũi nhất mà lòng đã phai nhạt, thì lòng tốt dành cho người xa rất dễ chỉ còn là hình thức. Trong Phật gia Hành động thiện mà trong tâm còn oán, còn sân, còn kể công thì phước chưa trọn. Cúng dường cha mẹ không chỉ ở vật chất, mà còn ở tâm cung kính và lòng biết ơn. Trong Đạo gia Chữ Hiếu là sự thuận theo cội nguồn. Người có đạo không xem việc phụng dưỡng là công lao để kể, bởi nhớ nguồn và kính thuận đã trở thành khí chất tự nhiên. Đến đây mới hiểu Điều Khổng Tử muốn dạy không phải là làm sao nuôi cha mẹ tốt hơn. Mà là làm sao để cha mẹ, trong những năm tháng cuối đời, chưa từng cảm thấy mình là gánh nặng của con cái. Bởi điều khiến con người day dứt nhất sau này không phải là chưa kiếm đủ tiền để báo hiếu. Mà là đã có đủ mọi thứ… nhưng không còn cơ hội để nói một lời kính yêu với đấng sinh thành. Nuôi cha mẹ là bổn phận của người làm con. Giữ để cha mẹ mỗi ngày đều cảm nhận được mình vẫn được yêu thương, được kính trọng và được an lòng… mới là đạo của chữ Hiếu. Và nhìn sâu hơn nữa, Hiếu không nằm ở mâm cơm đầy hay căn nhà rộng, mà nằm ở chỗ khi ta bước vào nhà, cha mẹ cảm thấy lòng mình được ấm lại. Đó không chỉ là đạo của người quân tử. Đó còn là bài học mà một đời người phải học cho đến hơi thở cuối cùng.#tinhthuc #chualanhtamhon #phatphapnhiemmau #nhanquabadoi #giacngochantam
Ngày ấy, Tử Du hỏi Khổng Tử: “Thưa Thầy, thế nào mới là Hiếu?” Khổng Tử chỉ đáp một câu khiến người đời suy ngẫm suốt hơn hai nghìn năm: “Nếu chỉ nuôi dưỡng… thì chó ngựa cũng được người ta nuôi.” Nhiều người nghe mà khó hiểu. Từ trước đến nay, ai cũng nghĩ rằng chỉ cần lo cho cha mẹ đủ cơm ăn áo mặc, đủ thuốc thang khi đau yếu, đủ chỗ ở lúc tuổi già… như vậy đã là trọn chữ Hiếu. Vậy vì sao Khổng Tử lại đem con người đặt cạnh chó ngựa? Ông đâu phủ nhận sự phụng dưỡng. Điều ông muốn nói là: phụng dưỡng chỉ là phần bên ngoài, còn Hiếu chân thật nằm ở phần bên trong của tấm lòng. Một thời gian sau, Tử Hạ cũng hỏi đúng câu ấy. Lần này, Khổng Tử chỉ nói hai chữ: “Sắc nan.” Cái khó nhất… là giữ được sắc mặt. Đến đây, hai cuộc đối thoại mới ghép lại thành một chữ Hiếu trọn vẹn. Tử Du được dạy rằng: chỉ phụng dưỡng thôi vẫn chưa đủ. Tử Hạ được dạy rằng: ngay cả khi đã phụng dưỡng chu toàn, cũng chưa chắc đã là Hiếu. Bởi có người chăm sóc cha mẹ rất đầy đủ, nhưng mỗi lời đáp lại đều cộc cằn. Mỗi lần trở về đều vội vã. Mỗi ánh mắt đều mang theo sự miễn cưỡng. Đến khi cha mẹ già yếu hơn, đi chậm hơn, nhớ trước quên sau, lặp đi lặp lại cùng một câu chuyện… điều bị thử thách không còn là tiền bạc, mà là sự kiên nhẫn và lòng kính yêu. Khi ấy, ta còn đủ bình thản để lắng nghe không? Còn đủ ôn hòa để đáp lại không? Hay trong lòng đã vô tình xem đấng sinh thành là một gánh nặng? Đó mới là điều Khổng Tử gọi là “Sắc nan”. Không khó ở đôi tay. Mà khó ở tấm lòng. Không khó vì thiếu điều kiện. Mà khó vì năm tháng rất dễ làm con người quên mất sự kính yêu thuở ban đầu. Trong Nho gia Hiếu không chỉ là một chuẩn mực đạo đức. Đó là gốc của chữ Nhân. Người còn giữ được lòng kính với cha mẹ mới biết kính người trên, thương người dưới và đối đãi với thiên hạ bằng nhân nghĩa. Nếu ngay nơi gần gũi nhất mà lòng đã phai nhạt, thì lòng tốt dành cho người xa rất dễ chỉ còn là hình thức. Trong Phật gia Hành động thiện mà trong tâm còn oán, còn sân, còn kể công thì phước chưa trọn. Cúng dường cha mẹ không chỉ ở vật chất, mà còn ở tâm cung kính và lòng biết ơn. Trong Đạo gia Chữ Hiếu là sự thuận theo cội nguồn. Người có đạo không xem việc phụng dưỡng là công lao để kể, bởi nhớ nguồn và kính thuận đã trở thành khí chất tự nhiên. Đến đây mới hiểu Điều Khổng Tử muốn dạy không phải là làm sao nuôi cha mẹ tốt hơn. Mà là làm sao để cha mẹ, trong những năm tháng cuối đời, chưa từng cảm thấy mình là gánh nặng của con cái. Bởi điều khiến con người day dứt nhất sau này không phải là chưa kiếm đủ tiền để báo hiếu. Mà là đã có đủ mọi thứ… nhưng không còn cơ hội để nói một lời kính yêu với đấng sinh thành. Nuôi cha mẹ là bổn phận của người làm con. Giữ để cha mẹ mỗi ngày đều cảm nhận được mình vẫn được yêu thương, được kính trọng và được an lòng… mới là đạo của chữ Hiếu. Và nhìn sâu hơn nữa, Hiếu không nằm ở mâm cơm đầy hay căn nhà rộng, mà nằm ở chỗ khi ta bước vào nhà, cha mẹ cảm thấy lòng mình được ấm lại. Đó không chỉ là đạo của người quân tử. Đó còn là bài học mà một đời người phải học cho đến hơi thở cuối cùng.#tinhthuc #chualanhtamhon #phatphapnhiemmau #nhanquabadoi #giacngochantam

About