@tastytreatsbyme303: สำหรับคนที่ชอบทานเส้นแต่ไม่สามารถทานน้ำตาลได้ ลอง บะหมี่ใบหม่อนมะระขึ้นฉ่าย นี้ดูนะคะ ไขมัน 0% อิ่มท้องนาน ทั้งมีคุณค่าทางโภชนาการและดีต่อสุขภาพ! #ธัญพืชไม่ขัดสี #อาหารเส้น #บะหมี่ใบหม่อน #อาหารแคลต่ำไขมันต่ำ #อาหารหลักจากธัญพืช #บะหมี่ผัก

TastyTreatsByMe
TastyTreatsByMe
Open In TikTok:
Region: TH
Monday 20 July 2026 08:12:03 GMT
47182
586
14
86

Music

Download

Comments

dy44wpufk6u7
dy44wpufk6u7 :
สนใจ
2026-07-22 06:52:36
0
bouaxone.phonsava
Bouaxone phonsavanh :
ຊື່ອດ່
2026-07-22 10:58:56
0
aubon.buasuws
AUBON BUASUWS :
ไม่เห็นมีตะกร้าค่ะ
2026-07-22 09:09:02
0
user1117411907223
สาวงาม บ้านป่า :
เป็นตากิน❤️🥰
2026-07-21 05:29:47
1
tang.jarunee
Tang Jarunee :
ทำไมไม่มีตะกร้า โฆษนาจัง
2026-07-25 10:51:05
0
buddee1015
buddee1015 :
น่ากิน
2026-07-22 00:48:44
0
user40198548209621
หลิน รุ่งมงคลนาม :
สนใจ
2026-07-22 14:17:35
0
user2124186746104
Krisana Kornchaiya :
ไม่มีตะกร้า
2026-07-21 00:27:27
0
koy.lucky7
koy lucky :
สุดยอด
2026-07-21 04:34:29
0
user40261445411730
สุพิชฌาย์ ทองหนูน้ย :
สนใจค่ะ
2026-07-21 04:41:47
0
namfon.saeliang
ฝูเหม่ย♥️ :
สนใจ
2026-07-22 00:21:18
0
user3988187952778
แอน ทองอิ่ม :
สนใจคะ
2026-07-21 12:31:06
0
abcde1234____123
. :
ชื้อที่ไหนอยากทานค่ะ
2026-07-20 19:01:15
0
user1853681983023
นักรบเพื่อชาติ :
@
2026-07-24 00:13:28
0
To see more videos from user @tastytreatsbyme303, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Em à… Có những điều anh chưa từng nói với em. Không phải vì anh không muốn nói, mà vì càng yêu một người, người ta lại càng sợ những lời mình nói ra sẽ trở thành áp lực. Thế nên anh cứ giữ lại. Giữ mãi trong lòng, cho đến khi những điều chưa từng nói còn nhiều hơn tất cả những gì chúng ta đã từng chia sẻ. Em biết không điều anh sợ nhất là một ngày nào đó, chúng ta không còn là gì của nhau nữa. Anh từng nghĩ nếu không thể yêu nhau thì làm bạn cũng được. Chỉ cần vẫn còn nhìn thấy em, biết em sống bình yên là đủ. Nhưng rồi anh hiểu, đó chỉ là cách anh tự an ủi mình. Anh cũng không đủ mạnh mẽ để nhìn em nắm tay một người khác, lắng nghe em kể về hạnh phúc của em mà mỉm cười như chẳng có gì. Người ta vẫn nói, yêu một người là chỉ cần người ấy hạnh phúc. Anh cũng mong em hạnh phúc. Chỉ là anh vẫn luôn hy vọng trong hạnh phúc ấy sẽ có anh. Em biết không… Anh từng nghĩ, những ngày mệt mỏi vẫn còn một người hỏi: “Hôm nay anh thế nào?” Trong tất cả những điều anh từng tưởng tượng, người đứng cạnh anh chưa bao giờ là ai khác ngoài em. Có người hỏi anh yêu em nhiều đến mức nào. Anh không biết trả lời. Bởi tình yêu đâu thể đo bằng thời gian hay lời hứa. Nó chỉ đơn giản là giữa rất nhiều lựa chọn, anh vẫn luôn chọn em. Nhưng cuộc đời chưa bao giờ hứa hẹn điều gì. Hôm nay còn thương, chưa chắc ngày mai còn ở cạnh. Hôm nay còn nắm tay, chưa chắc mai đã cùng đi một con đường. Nếu được quyền ước một điều, anh chỉ mong sáng mai thức dậy, người anh còn có thể nhắn một câu “Chào buổi sáng” vẫn là em. Một năm sau là em. Và thật nhiều năm về sau nữa… vẫn là em. Nhưng có lẽ rồi sẽ đến một ngày anh phải buông bỏ. Buông những đêm thức trắng. Buông những câu hỏi không có lời đáp. Buông cả giấc mơ về một người anh từng nghĩ sẽ cùng mình đi hết quãng đời còn lại. Anh từng nghĩ chỉ cần mình cố gắng thêm một chút, yêu nhiều hơn một chút, bao dung hơn một chút thì sẽ giữ được em. Nhưng rồi anh hiểu, có những chuyện không phải cứ cố gắng là được. Có những người sinh ra để gặp nhau, nhưng không sinh ra để thuộc về nhau. Họ bước vào cuộc đời nhau như một món quà. Rồi rời đi như một bài học. Điều đau nhất không phải là lúc chia tay. Mà là những ngày sau đó. Là khi có chuyện vui, anh vẫn theo thói quen muốn kể cho em nghe rồi chợt nhớ ra chúng ta không còn nói chuyện nữa. Là khi đi ngang những nơi cũ, mọi thứ vẫn còn đó, chỉ có chúng ta là không còn như trước. Là khi một ngày rất tệ xảy đến, anh cầm điện thoại lên theo bản năng rồi lại lặng lẽ đặt xuống. Bởi người anh muốn tìm nhất… Đã không còn là người anh có thể tìm nữa. Điều đáng tiếc nhất không phải là chúng ta không đi cùng nhau đến cuối. Mà là từ một người chuyện gì cũng kể cho nhau nghe… Cuối cùng lại trở thành người không biết phải bắt đầu một lời hỏi thăm như thế nào. Nếu được quay lại ngày đầu tiên gặp em… Anh vẫn sẽ bước đến. Vẫn sẽ rung động. Vẫn sẽ yêu. Bởi dù kết thúc không như mong muốn, anh chưa từng hối hận vì đã có em trong một đoạn đời của mình. Có những nỗi nhớ không còn dịu dàng nữa. Chúng trở nên dại khờ. Dại khờ là khi biết người ấy đã rời đi, mà lòng mình vẫn ở lại. Là mỗi lần tự nhủ: “Đủ rồi.” Nhưng đêm xuống lại lén nhớ như một thói quen không thể bỏ. Người ta nói thời gian sẽ chữa lành mọi thứ. Nhưng anh nghĩ thời gian chỉ dạy con người cách im lặng với những điều không bao giờ quên được. Vậy nên… Nếu sau tất cả, chúng ta vẫn phải đi về hai phía… Thì em à… Ôm anh một lần được không? Để a xin giữ lại hơi ấm ấy. Để cảm ơn cuộc đời… cảm ơn em. Cảm ơn vì đã từng xuất hiện, từng khiến những tháng ngày bình thường của anh trở nên đẹp hơn. Cảm ơn vì đã cho anh biết thế nào là yêu một người bằng tất cả sự chân thành. Rồi sau cái ôm ấy… Chúng ta sẽ học cách chấp nhận. Chấp nhận rằng có những người mình thương rất nhiều, nhưng chỉ có thể đi cùng nhau một đoạn đường. Và nếu sau này, giữa dòng đời rộng lớn, vô tình gặp lại nhau… Anh chỉ mong chúng ta đều có thể mỉm cười. Mỉm cười vì đã từng là một phần đẹp trong đoạn đời của nhau. Thế là đủ rồi… Viết cho một ngày dài…không em. Nhớ em…!!! #kyucmangtenem #lamsaoquenduocem #nhoem #buon #dd
Em à… Có những điều anh chưa từng nói với em. Không phải vì anh không muốn nói, mà vì càng yêu một người, người ta lại càng sợ những lời mình nói ra sẽ trở thành áp lực. Thế nên anh cứ giữ lại. Giữ mãi trong lòng, cho đến khi những điều chưa từng nói còn nhiều hơn tất cả những gì chúng ta đã từng chia sẻ. Em biết không điều anh sợ nhất là một ngày nào đó, chúng ta không còn là gì của nhau nữa. Anh từng nghĩ nếu không thể yêu nhau thì làm bạn cũng được. Chỉ cần vẫn còn nhìn thấy em, biết em sống bình yên là đủ. Nhưng rồi anh hiểu, đó chỉ là cách anh tự an ủi mình. Anh cũng không đủ mạnh mẽ để nhìn em nắm tay một người khác, lắng nghe em kể về hạnh phúc của em mà mỉm cười như chẳng có gì. Người ta vẫn nói, yêu một người là chỉ cần người ấy hạnh phúc. Anh cũng mong em hạnh phúc. Chỉ là anh vẫn luôn hy vọng trong hạnh phúc ấy sẽ có anh. Em biết không… Anh từng nghĩ, những ngày mệt mỏi vẫn còn một người hỏi: “Hôm nay anh thế nào?” Trong tất cả những điều anh từng tưởng tượng, người đứng cạnh anh chưa bao giờ là ai khác ngoài em. Có người hỏi anh yêu em nhiều đến mức nào. Anh không biết trả lời. Bởi tình yêu đâu thể đo bằng thời gian hay lời hứa. Nó chỉ đơn giản là giữa rất nhiều lựa chọn, anh vẫn luôn chọn em. Nhưng cuộc đời chưa bao giờ hứa hẹn điều gì. Hôm nay còn thương, chưa chắc ngày mai còn ở cạnh. Hôm nay còn nắm tay, chưa chắc mai đã cùng đi một con đường. Nếu được quyền ước một điều, anh chỉ mong sáng mai thức dậy, người anh còn có thể nhắn một câu “Chào buổi sáng” vẫn là em. Một năm sau là em. Và thật nhiều năm về sau nữa… vẫn là em. Nhưng có lẽ rồi sẽ đến một ngày anh phải buông bỏ. Buông những đêm thức trắng. Buông những câu hỏi không có lời đáp. Buông cả giấc mơ về một người anh từng nghĩ sẽ cùng mình đi hết quãng đời còn lại. Anh từng nghĩ chỉ cần mình cố gắng thêm một chút, yêu nhiều hơn một chút, bao dung hơn một chút thì sẽ giữ được em. Nhưng rồi anh hiểu, có những chuyện không phải cứ cố gắng là được. Có những người sinh ra để gặp nhau, nhưng không sinh ra để thuộc về nhau. Họ bước vào cuộc đời nhau như một món quà. Rồi rời đi như một bài học. Điều đau nhất không phải là lúc chia tay. Mà là những ngày sau đó. Là khi có chuyện vui, anh vẫn theo thói quen muốn kể cho em nghe rồi chợt nhớ ra chúng ta không còn nói chuyện nữa. Là khi đi ngang những nơi cũ, mọi thứ vẫn còn đó, chỉ có chúng ta là không còn như trước. Là khi một ngày rất tệ xảy đến, anh cầm điện thoại lên theo bản năng rồi lại lặng lẽ đặt xuống. Bởi người anh muốn tìm nhất… Đã không còn là người anh có thể tìm nữa. Điều đáng tiếc nhất không phải là chúng ta không đi cùng nhau đến cuối. Mà là từ một người chuyện gì cũng kể cho nhau nghe… Cuối cùng lại trở thành người không biết phải bắt đầu một lời hỏi thăm như thế nào. Nếu được quay lại ngày đầu tiên gặp em… Anh vẫn sẽ bước đến. Vẫn sẽ rung động. Vẫn sẽ yêu. Bởi dù kết thúc không như mong muốn, anh chưa từng hối hận vì đã có em trong một đoạn đời của mình. Có những nỗi nhớ không còn dịu dàng nữa. Chúng trở nên dại khờ. Dại khờ là khi biết người ấy đã rời đi, mà lòng mình vẫn ở lại. Là mỗi lần tự nhủ: “Đủ rồi.” Nhưng đêm xuống lại lén nhớ như một thói quen không thể bỏ. Người ta nói thời gian sẽ chữa lành mọi thứ. Nhưng anh nghĩ thời gian chỉ dạy con người cách im lặng với những điều không bao giờ quên được. Vậy nên… Nếu sau tất cả, chúng ta vẫn phải đi về hai phía… Thì em à… Ôm anh một lần được không? Để a xin giữ lại hơi ấm ấy. Để cảm ơn cuộc đời… cảm ơn em. Cảm ơn vì đã từng xuất hiện, từng khiến những tháng ngày bình thường của anh trở nên đẹp hơn. Cảm ơn vì đã cho anh biết thế nào là yêu một người bằng tất cả sự chân thành. Rồi sau cái ôm ấy… Chúng ta sẽ học cách chấp nhận. Chấp nhận rằng có những người mình thương rất nhiều, nhưng chỉ có thể đi cùng nhau một đoạn đường. Và nếu sau này, giữa dòng đời rộng lớn, vô tình gặp lại nhau… Anh chỉ mong chúng ta đều có thể mỉm cười. Mỉm cười vì đã từng là một phần đẹp trong đoạn đời của nhau. Thế là đủ rồi… Viết cho một ngày dài…không em. Nhớ em…!!! #kyucmangtenem #lamsaoquenduocem #nhoem #buon #dd

About