@felissya99:

Shop Now 🛒
Shop Now 🛒
Open In TikTok:
Region: ID
Monday 20 July 2026 14:51:06 GMT
285309
700
10
98

Music

Download

Comments

andita_21nara
🍓Mochie 🍓 :
AI bgt
2026-07-30 08:46:34
0
ratna_deedew
Ratna sari dewi :
cuci gudang apaan..hargax selangit
2026-07-23 05:28:41
0
ummuazmy
Ummu Khomsatal Aulad :
panjang nya berapa
2026-07-23 07:58:32
0
yanti2750
yanti :
tebal nya berapa cm
2026-07-25 10:52:11
0
herlina.131
Herlina 13 :
tebel matrasnya brp mili
2026-07-24 08:25:35
0
febriantii232
febrii232 :
😁😁😁
2026-07-29 15:34:30
0
sri.sumiarsih3
Sri Sumiarsih :
😳😳😳
2026-07-21 22:31:23
0
dewiwaluya975
Dewimom4girls :
😳😳😳
2026-07-30 05:02:20
0
To see more videos from user @felissya99, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Chúng ta hiếm khi ghét một con người thực sự. Thứ ta ghét thường là hình ảnh về họ do chính tâm trí mình tạo ra. Một lời nói bị hiểu sai, một ánh nhìn bị diễn giải lệch, một hành động chưa trọn vẹn lập tức bị gắn nhãn. Từ đó, tâm bắt đầu dựng lên một câu chuyện, thêm thắt động cơ, suy đoán ý đồ, rồi tự phản ứng với chính câu chuyện đó như thể nó là sự thật. Đó chính là Vọng tưởng. Không phải không có dữ kiện, mà là dữ kiện bị bóp méo bởi cái tôi. Ta không sống với thực tại, mà sống với cách mình nghĩ về thực tại. Một sự im lặng trở thành thái độ khinh thường. Một sự thành công trở thành mối đe dọa. Một quan điểm khác biệt trở thành đối lập cần loại trừ. Tất cả đều bắt nguồn từ cùng một cơ chế: tâm cần bảo vệ chính nó. Khi cái tôi cảm thấy lung lay, nó lập tức dựng lên một “kẻ khác” để đối chiếu. Nếu người kia thành công, ta phải hạ thấp họ để giữ lại cảm giác giá trị của mình. Nếu người kia khác mình, ta phải biến họ thành sai để giữ lại niềm tin rằng mình đúng. Nếu không có “người đối diện”, cái tôi không còn điểm tựa để tồn tại. Vì vậy, ghét bỏ không phải là phản ứng với người khác, mà là phản ứng để duy trì một ảo tưởng về bản thân. Sâu hơn nữa, người khác thường chỉ là tấm gương phản chiếu những phần mà ta không muốn thấy trong chính mình. Ta ghét sự kiêu ngạo vì trong ta có mầm kiêu ngạo. Ta khó chịu với sự giả tạo vì trong ta cũng có những khoảnh khắc không chân thật. Ta đố kỵ vì bên trong vẫn còn so sánh. Cái bị ghét ở bên ngoài thường là cái bị chối bỏ ở bên trong. Khi không nhận ra điều này, tâm sẽ liên tục phân đôi thực tại: tôi và người, đúng và sai, thiện và ác. Và chính sự phân đôi ấy nuôi dưỡng xung đột không ngừng. Nhưng khi nhìn kỹ, bạn sẽ thấy cả hai phía đều chỉ là những tiến trình tâm lý vận hành theo điều kiện, không có một “bản ngã” cố định nào ở đó. Đó là lúc Vô ngã bắt đầu được chạm đến, không phải bằng khái niệm, mà bằng trực nhận. Khi thấy được người kia cũng chỉ đang vận hành trong những nỗi sợ, những điều kiện, những giới hạn giống như mình, bức tường ngăn cách bắt đầu nứt ra. Không còn một “đối tượng để ghét”, chỉ còn những hiện tượng đang sinh rồi diệt. Sự ghét bỏ lúc đó tự nhiên nhẹ đi. Không phải vì bạn cố tha thứ. Không phải vì bạn ép mình phải bao dung. Mà vì bạn không còn tin tuyệt đối vào câu chuyện mà tâm mình kể nữa. Bao dung không phải là ban phát cho người khác. Bao dung là buông xuống gánh nặng của chính mình. Khi không còn bám vào những diễn giải chủ quan, không còn ép thế giới phải vận hành theo tiêu chuẩn riêng của mình, tâm trở nên rộng hơn. Và trong không gian đó, ghét bỏ không còn đủ chỗ để tồn tại. Không phải vì thế giới thay đổi. Mà vì bạn đã thôi tạo ra một thế giới ảo để chống lại nó.#phatphap #nangluongtichcuc #chualanh #fyp #xuhuong
Chúng ta hiếm khi ghét một con người thực sự. Thứ ta ghét thường là hình ảnh về họ do chính tâm trí mình tạo ra. Một lời nói bị hiểu sai, một ánh nhìn bị diễn giải lệch, một hành động chưa trọn vẹn lập tức bị gắn nhãn. Từ đó, tâm bắt đầu dựng lên một câu chuyện, thêm thắt động cơ, suy đoán ý đồ, rồi tự phản ứng với chính câu chuyện đó như thể nó là sự thật. Đó chính là Vọng tưởng. Không phải không có dữ kiện, mà là dữ kiện bị bóp méo bởi cái tôi. Ta không sống với thực tại, mà sống với cách mình nghĩ về thực tại. Một sự im lặng trở thành thái độ khinh thường. Một sự thành công trở thành mối đe dọa. Một quan điểm khác biệt trở thành đối lập cần loại trừ. Tất cả đều bắt nguồn từ cùng một cơ chế: tâm cần bảo vệ chính nó. Khi cái tôi cảm thấy lung lay, nó lập tức dựng lên một “kẻ khác” để đối chiếu. Nếu người kia thành công, ta phải hạ thấp họ để giữ lại cảm giác giá trị của mình. Nếu người kia khác mình, ta phải biến họ thành sai để giữ lại niềm tin rằng mình đúng. Nếu không có “người đối diện”, cái tôi không còn điểm tựa để tồn tại. Vì vậy, ghét bỏ không phải là phản ứng với người khác, mà là phản ứng để duy trì một ảo tưởng về bản thân. Sâu hơn nữa, người khác thường chỉ là tấm gương phản chiếu những phần mà ta không muốn thấy trong chính mình. Ta ghét sự kiêu ngạo vì trong ta có mầm kiêu ngạo. Ta khó chịu với sự giả tạo vì trong ta cũng có những khoảnh khắc không chân thật. Ta đố kỵ vì bên trong vẫn còn so sánh. Cái bị ghét ở bên ngoài thường là cái bị chối bỏ ở bên trong. Khi không nhận ra điều này, tâm sẽ liên tục phân đôi thực tại: tôi và người, đúng và sai, thiện và ác. Và chính sự phân đôi ấy nuôi dưỡng xung đột không ngừng. Nhưng khi nhìn kỹ, bạn sẽ thấy cả hai phía đều chỉ là những tiến trình tâm lý vận hành theo điều kiện, không có một “bản ngã” cố định nào ở đó. Đó là lúc Vô ngã bắt đầu được chạm đến, không phải bằng khái niệm, mà bằng trực nhận. Khi thấy được người kia cũng chỉ đang vận hành trong những nỗi sợ, những điều kiện, những giới hạn giống như mình, bức tường ngăn cách bắt đầu nứt ra. Không còn một “đối tượng để ghét”, chỉ còn những hiện tượng đang sinh rồi diệt. Sự ghét bỏ lúc đó tự nhiên nhẹ đi. Không phải vì bạn cố tha thứ. Không phải vì bạn ép mình phải bao dung. Mà vì bạn không còn tin tuyệt đối vào câu chuyện mà tâm mình kể nữa. Bao dung không phải là ban phát cho người khác. Bao dung là buông xuống gánh nặng của chính mình. Khi không còn bám vào những diễn giải chủ quan, không còn ép thế giới phải vận hành theo tiêu chuẩn riêng của mình, tâm trở nên rộng hơn. Và trong không gian đó, ghét bỏ không còn đủ chỗ để tồn tại. Không phải vì thế giới thay đổi. Mà vì bạn đã thôi tạo ra một thế giới ảo để chống lại nó.#phatphap #nangluongtichcuc #chualanh #fyp #xuhuong

About