@dauden2607: Mua giấy tặng bình đựng nước ##khangiaytopgia #khangiayrut #topgia

Tiệm mẹ Uyên🌷
Tiệm mẹ Uyên🌷
Open In TikTok:
Region: VN
Tuesday 21 July 2026 05:05:31 GMT
750
0
0
0

Music

Download

Comments

There are no more comments for this video.
To see more videos from user @dauden2607, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Có những nỗi đau không chảy thành nước mắt mà lặng lẽ hóa thành thời gian. Có những cuộc chia ly không có một lời từ biệt, chỉ có một cái quay lưng để lên đường rồi trở thành lần gặp cuối cùng của cả một kiếp người. Chiến tranh đã lùi xa rất lâu rồi, cỏ đã phủ xanh những hố bom, những con đường năm xưa giờ đã đông người qua lại, những đứa trẻ được lớn lên trong tiếng cười thay vì tiếng còi báo động, nhưng có những mái nhà, có những trái tim và có những phận người vẫn còn mắc kẹt ở một mùa chia ly của hàng chục năm về trước.  Hôm nay, ngày 27 tháng 7, cả đất nước cúi đầu tưởng nhớ những người anh hùng đã ngã xuống vì độc lập, tự do của dân tộc, nhưng trong lòng tôi, đây còn là ngày để nhớ đến những người đã sống cả một đời trong nỗi đợi chờ. Bởi chiến tranh không chỉ lấy đi tuổi trẻ của những người cầm súng, mà còn lấy đi tuổi xuân của biết bao người phụ nữ chỉ vì một lời hẹn rằng:
Có những nỗi đau không chảy thành nước mắt mà lặng lẽ hóa thành thời gian. Có những cuộc chia ly không có một lời từ biệt, chỉ có một cái quay lưng để lên đường rồi trở thành lần gặp cuối cùng của cả một kiếp người. Chiến tranh đã lùi xa rất lâu rồi, cỏ đã phủ xanh những hố bom, những con đường năm xưa giờ đã đông người qua lại, những đứa trẻ được lớn lên trong tiếng cười thay vì tiếng còi báo động, nhưng có những mái nhà, có những trái tim và có những phận người vẫn còn mắc kẹt ở một mùa chia ly của hàng chục năm về trước. Hôm nay, ngày 27 tháng 7, cả đất nước cúi đầu tưởng nhớ những người anh hùng đã ngã xuống vì độc lập, tự do của dân tộc, nhưng trong lòng tôi, đây còn là ngày để nhớ đến những người đã sống cả một đời trong nỗi đợi chờ. Bởi chiến tranh không chỉ lấy đi tuổi trẻ của những người cầm súng, mà còn lấy đi tuổi xuân của biết bao người phụ nữ chỉ vì một lời hẹn rằng: "Anh sẽ về." Gia đình tôi cũng có một người như thế. Bác cả bên ngoại tôi đã hy sinh trên chiến trường Campuchia. Đến tận hôm nay, gia đình vẫn chưa thể tìm được bác để đưa trở về với quê hương. Mỗi lần nhắc đến bác, tôi luôn có cảm giác bác chưa từng rời đi, chỉ là chuyến hành quân ấy quá dài, dài đến mức hơn nửa đời người vẫn chưa có ngày kết thúc. Có lẽ điều đau nhất của một gia đình liệt sĩ không chỉ là mất đi người thân, mà là không có một nấm mộ để những người còn sống được gọi hai tiếng "trở về". Người ta bảo lá rụng phải về cội, vậy mà có những người con của đất mẹ vẫn nằm đâu đó giữa núi rừng, giữa đất lạ, chỉ có gió thay người thân trò chuyện, chỉ có bầu trời thay mái nhà che chở. Nhưng nếu hỏi tôi ai là người khiến tôi cúi đầu nhiều nhất trong câu chuyện ấy, có lẽ không chỉ là những người đã ngã xuống, mà còn là những người ở lại. Bác dâu tôi đã ở vậy, lặng lẽ nuôi chị tôi khôn lớn. Không một lời than trách. Không một lần oán hờn số phận. Chỉ có những tháng năm lặng lẽ đi qua trên mái tóc đang từ màu đen chuyển dần sang màu của mây trời. Có những người phụ nữ cả đời chỉ mặc một chiếc áo của sự thủy chung, dù thời gian đã bạc màu tất cả. Họ không sống bằng những lời hứa mới, mà sống bằng ký ức cũ. Họ không đợi vì tin người ấy sẽ bước qua cánh cửa vào một buổi chiều nào đó, mà đợi để giữ trọn lời hứa với chính trái tim mình. Hóa ra, có những cuộc đời, hạnh phúc không còn là được nắm tay nhau đi hết quãng đường, mà là chưa từng buông tay trong ký ức. Những ngày gần đây, rất nhiều người xúc động trước câu chuyện của bà Nguyễn Thị Lệ, người phụ nữ gần sáu mươi năm chờ người chồng là liệt sĩ của mình. Rồi ở miền Bắc cũng có bà Nguyễn Thị An, người vẫn sống cùng những lá thư thời chiến của chồng như ôm lấy phần còn sót lại của một cuộc tình mà cái chết cũng không thể xóa nhòa. Tôi đọc những câu chuyện ấy mà cứ nghĩ mãi, điều gì đã giúp một con người có thể đợi lâu đến vậy? Có lẽ không phải vì họ không biết cô đơn, mà bởi tình yêu trong thế hệ ấy chưa từng được đo bằng thời gian, càng không được cân bằng sự được mất. Họ yêu bằng lòng son, yêu bằng sự thủy chung, yêu như cách một ngọn đèn dầu âm thầm cháy hết tim mình để giữ lại chút ánh sáng cho người khác. Rồi tôi nhìn lại cuộc sống hôm nay. Chúng ta đang sống trong một thời đại mà mọi thứ đều nhanh. Tin nhắn gửi đi rất nhanh. Lời yêu nói ra rất nhanh. Nhưng rời bỏ nhau còn nhanh hơn. Chỉ cần vài ngày im lặng là người ta bắt đầu nghi ngờ. Chỉ cần một lần không vừa ý là người ta sẵn sàng quay lưng. Có những mối quan hệ kết thúc chỉ vì một nút chặn, một lần hủy theo dõi, một dòng trạng thái không còn hiện tên nhau nữa. Chúng ta có mọi cách để kết nối, nhưng lại ngày càng khó giữ được một lời hứa. Còn ông bà mình ngày ấy, chỉ vài lá thư vượt qua bom đạn đã đủ để gìn giữ cả một cuộc đời. Mỗi con chữ đều phải đánh đổi bằng máu, bằng nước mắt, bằng sự sống và cả cái chết. Vì thế, lời hẹn của họ không phải là câu nói cho đẹp, mà là lời thề được viết bằng chính sinh mệnh của mình. TikTok giới hạn ký tự nên phần kết mình để dưới bình luận nhé. ❤️ #hanhphuc #yeuthuong

About