@cmgulli3022:

C.M۔koko
C.M۔koko
Open In TikTok:
Region: AE
Tuesday 21 July 2026 08:32:24 GMT
1848
642
80
10

Music

Download

Comments

sher.umerzai
Sher Umerzai :
jar
2026-08-13 15:16:58
0
user44929932694604
Nijam :
2026-07-23 18:01:27
0
majeeb.khan.majee
Amar nokh wazir :
2026-07-21 16:36:10
0
majeeb.khan.majee
Amar nokh wazir :
2026-07-21 16:36:07
0
zahoorullah575
Zahoor ullah :
🌹🌹🌹🌹🌹🌹
2026-07-21 19:15:02
0
gauhar.khan171
@muhammadgo :
🥰🥰
2026-07-21 19:59:08
0
khattak.shajkhan
kattak. shajkhan :
ja
2026-07-21 09:40:34
0
jan385466
jan :
io
2026-07-23 11:22:31
0
anwar.khan1162
Anwar khan :
😳😳😳
2026-08-01 08:25:07
0
ziajan326
lewany haje :
🥰🥰🥰
2026-08-01 15:45:51
0
user483016249
Shahzad khan :
🥰🥰🥰
2026-08-06 12:50:04
0
nasim.ullah44
Nasim Ullah :
♥️♥️♥️
2026-07-30 10:00:50
0
jaz.wazir
Ijaz wazir :
🥰🥰🥰
2026-07-30 13:00:09
0
attaurrehmanniazi50
attaurrehmanniazi50 :
😍😍😍
2026-07-30 09:19:27
0
rahmin.ullah0
Rahmin Ullah :
🥰🥰🥰
2026-07-29 12:17:38
0
gahemnayeem
Eevee www :
🥰🥰🥰🥰🥰🥰🥰🥰🥰🥰🥰🥰🥰🥰🥰🥰🥰🥰🥰🥰🥰🥰
2026-07-21 08:35:43
0
To see more videos from user @cmgulli3022, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Ký Ức Tết Bao Cấp Năm 1986  Tết 1986 – Tết cuối cùng của một thời đại Hãy nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu cái không khí se lạnh này, và để tôi đưa bạn trở về mùa xuân năm 1986. Đó không chỉ là một con số. Đó là năm đất nước đứng giữa ranh giới của thiếu thốn bao cấp và ánh bình minh của Đổi Mới. Một cái Tết mà sau này người ta gọi là Tết cuối cùng của một thời đại. Năm 1986, khái niệm mua sắm chưa tồn tại như bây giờ. Người ta không đi mua, mà đi đong, đi đổi, và quan trọng nhất là đi xếp hàng. Từ 2–3 giờ sáng, khi sương còn phủ trắng những vỉa hè Hà Nội, Hải Phòng hay Nam Định, người ta đã mang gạch ra cửa hàng mậu dịch để giữ chỗ. Một viên gạch đặt lên chiếc nón rách, cái rổ sứt quai hay một hòn đá to — đó là dấu hiệu của một gia đình đang lặng lẽ chờ đợi cái Tết. Cái Tết ấy, tấm phiếu A, B, C hay phiếu nhân dân chính là tấm vé thông hành quyền lực nhất. Cầm phiếu trong tay mà run, chỉ sợ đến lượt mình thì… hàng đã hết. Trong gian hàng mậu dịch, mùi đường đen, mùi gạo mốc, mùi mỡ lợn quyện vào nhau thành một thứ mùi rất riêng của thời đại. Cô nhân viên với chiếc kẹp sắt lạnh lùng cắt xoẹt một góc phiếu — nhát kéo ấy định đoạt cả cái Tết có thịt hay không. Trong cái khó ló cái khôn, phong trào nuôi lợn giấu xuất hiện. Lợn được nuôi trong nhà tắm khu tập thể, tiếng ụt ịt hòa lẫn với tiếng radio phát bản tin thời sự. Muốn có bánh chưng xanh, canh măng đúng nghĩa, cả xóm phải chung nhau đụng một con lợn. Đêm mổ lợn vui hơn cả hội. Đàn ông lo thọc huyết, cạo lông. Phụ nữ làm lòng, đổ sôi. Trẻ con thì chờ chiếc đuôi lợn luộc hay cái bong bóng để thổi. Mọi thứ từ con lợn đều được tận dụng đến tận cùng: mỡ rán để liễn, da làm bì, xương ninh lấy nước ngọt cho bát miến đêm giao thừa. Năm ấy, miếng thịt mỡ không phải là nỗi sợ, mà là biểu tượng của sự đủ đầy. Một biểu tượng khác của Tết bao cấp là chiếc hộp mứt bằng gỗ mỏng. Bên trong chỉ có mứt bí trắng muốt, mứt gừng cay xè, vài quả “trứng chim” xanh đỏ cứng ngắc — thực chất là lạc bọc đường màu. Ngon lạ lùng, vì biết rằng phải chờ thêm 365 ngày nữa mới lại thấy những màu sắc ấy.  Người lớn nhấp rượu chanh, rượu mơ, hút thuốc Thủ Đô hay Điện Biên, bàn chuyện thời thế trong làn khói trắng. Ở đâu đó, câu chuyện về Đại hội VI, về việc xóa bỏ bao cấp bắt đầu râm ran. Một luồng sinh khí mới đang âm thầm hình thành giữa những gian khó. Tết những năm 80 không thể thiếu tiếng pháo. Pháo Bình Đà, pháo tép nổ râm ran đêm giao thừa, khói pháo mịt mù khắp ngõ nhỏ. Sáng mùng Một, lũ trẻ chạy ra sân xem xác pháo hồng rực, moi tìm những quả pháo xịt mang về đốt lẻ. Mùi thuốc pháo khét lẹt — mùi của tuổi thơ, của tự do vô tư. Có được bộ quần áo mới là cả một gia tài. Mẹ thường may rộng hơn để sang năm còn mặc. Quần xanh chéo, áo cổ Đức — mặc vào là thấy Tết đã về trọn vẹn. Tết 1986 cũng là Tết của sự giao thoa. Những chiếc radio cassette xuất hiện nhiều hơn. Nhạc Modern Talking, ABBA bắt đầu len lỏi vào từng ngôi nhà, cùng với những món quà gửi về từ Tây Đức, Liên Xô — mang theo hơi thở của một thế giới khác. Dạ dày chưa thật no, áo quần chưa thật ấm, nhưng ánh mắt người dân năm ấy sáng rực niềm tin. Họ không biết rằng chỉ ít lâu sau, cửa hàng mậu dịch sẽ chỉ còn trong ký ức, và những viên gạch giữ chỗ sẽ không còn phải thức dậy cùng sương đêm. Những ký ức ấy giờ như thước phim cũ — có chỗ sờn, có chỗ nhòe, nhưng sức sống thì vẫn nguyên vẹn. Ta nhớ không phải để nuối tiếc, mà để biết ơn. Còn bạn, bạn nhớ nhất điều gì về cái Tết của thời bao cấp?  #KÝ ỨC TẾT
Ký Ức Tết Bao Cấp Năm 1986 Tết 1986 – Tết cuối cùng của một thời đại Hãy nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu cái không khí se lạnh này, và để tôi đưa bạn trở về mùa xuân năm 1986. Đó không chỉ là một con số. Đó là năm đất nước đứng giữa ranh giới của thiếu thốn bao cấp và ánh bình minh của Đổi Mới. Một cái Tết mà sau này người ta gọi là Tết cuối cùng của một thời đại. Năm 1986, khái niệm mua sắm chưa tồn tại như bây giờ. Người ta không đi mua, mà đi đong, đi đổi, và quan trọng nhất là đi xếp hàng. Từ 2–3 giờ sáng, khi sương còn phủ trắng những vỉa hè Hà Nội, Hải Phòng hay Nam Định, người ta đã mang gạch ra cửa hàng mậu dịch để giữ chỗ. Một viên gạch đặt lên chiếc nón rách, cái rổ sứt quai hay một hòn đá to — đó là dấu hiệu của một gia đình đang lặng lẽ chờ đợi cái Tết. Cái Tết ấy, tấm phiếu A, B, C hay phiếu nhân dân chính là tấm vé thông hành quyền lực nhất. Cầm phiếu trong tay mà run, chỉ sợ đến lượt mình thì… hàng đã hết. Trong gian hàng mậu dịch, mùi đường đen, mùi gạo mốc, mùi mỡ lợn quyện vào nhau thành một thứ mùi rất riêng của thời đại. Cô nhân viên với chiếc kẹp sắt lạnh lùng cắt xoẹt một góc phiếu — nhát kéo ấy định đoạt cả cái Tết có thịt hay không. Trong cái khó ló cái khôn, phong trào nuôi lợn giấu xuất hiện. Lợn được nuôi trong nhà tắm khu tập thể, tiếng ụt ịt hòa lẫn với tiếng radio phát bản tin thời sự. Muốn có bánh chưng xanh, canh măng đúng nghĩa, cả xóm phải chung nhau đụng một con lợn. Đêm mổ lợn vui hơn cả hội. Đàn ông lo thọc huyết, cạo lông. Phụ nữ làm lòng, đổ sôi. Trẻ con thì chờ chiếc đuôi lợn luộc hay cái bong bóng để thổi. Mọi thứ từ con lợn đều được tận dụng đến tận cùng: mỡ rán để liễn, da làm bì, xương ninh lấy nước ngọt cho bát miến đêm giao thừa. Năm ấy, miếng thịt mỡ không phải là nỗi sợ, mà là biểu tượng của sự đủ đầy. Một biểu tượng khác của Tết bao cấp là chiếc hộp mứt bằng gỗ mỏng. Bên trong chỉ có mứt bí trắng muốt, mứt gừng cay xè, vài quả “trứng chim” xanh đỏ cứng ngắc — thực chất là lạc bọc đường màu. Ngon lạ lùng, vì biết rằng phải chờ thêm 365 ngày nữa mới lại thấy những màu sắc ấy. Người lớn nhấp rượu chanh, rượu mơ, hút thuốc Thủ Đô hay Điện Biên, bàn chuyện thời thế trong làn khói trắng. Ở đâu đó, câu chuyện về Đại hội VI, về việc xóa bỏ bao cấp bắt đầu râm ran. Một luồng sinh khí mới đang âm thầm hình thành giữa những gian khó. Tết những năm 80 không thể thiếu tiếng pháo. Pháo Bình Đà, pháo tép nổ râm ran đêm giao thừa, khói pháo mịt mù khắp ngõ nhỏ. Sáng mùng Một, lũ trẻ chạy ra sân xem xác pháo hồng rực, moi tìm những quả pháo xịt mang về đốt lẻ. Mùi thuốc pháo khét lẹt — mùi của tuổi thơ, của tự do vô tư. Có được bộ quần áo mới là cả một gia tài. Mẹ thường may rộng hơn để sang năm còn mặc. Quần xanh chéo, áo cổ Đức — mặc vào là thấy Tết đã về trọn vẹn. Tết 1986 cũng là Tết của sự giao thoa. Những chiếc radio cassette xuất hiện nhiều hơn. Nhạc Modern Talking, ABBA bắt đầu len lỏi vào từng ngôi nhà, cùng với những món quà gửi về từ Tây Đức, Liên Xô — mang theo hơi thở của một thế giới khác. Dạ dày chưa thật no, áo quần chưa thật ấm, nhưng ánh mắt người dân năm ấy sáng rực niềm tin. Họ không biết rằng chỉ ít lâu sau, cửa hàng mậu dịch sẽ chỉ còn trong ký ức, và những viên gạch giữ chỗ sẽ không còn phải thức dậy cùng sương đêm. Những ký ức ấy giờ như thước phim cũ — có chỗ sờn, có chỗ nhòe, nhưng sức sống thì vẫn nguyên vẹn. Ta nhớ không phải để nuối tiếc, mà để biết ơn. Còn bạn, bạn nhớ nhất điều gì về cái Tết của thời bao cấp? #KÝ ỨC TẾT

About