@tnknb._07: Sáng hôm sau. Kwong Group vẫn nhộn nhịp như thường lệ. Sự cố trong cuộc họp hôm qua nhanh chóng được bộ phận truyền thông xử lý. Đối tác tiếp tục hợp tác. Dự án không bị ảnh hưởng. Mọi chuyện... Tưởng như đã trở lại bình thường. ... Tầng hai mươi sáu. Orm đang sắp xếp tài liệu thì Phó Chủ tịch Anan bước ra. "Orm." "Hồ sơ hôm qua cô làm rất tốt." "Cô không cần bận tâm chuyện đã xảy ra." Orm khẽ gật đầu. "Dạ." "Cảm ơn Phó Chủ tịch." Anan nhìn cô vài giây rồi cười. "Chủ tịch Ling rất ít khi trực tiếp đến xử lý một cuộc họp." "Cô biết không?" Orm hơi ngẩn người. "Dạ?" "Nếu chỉ là một bản số liệu sai." "Cô ấy hoàn toàn có thể cử người khác." "Nhưng hôm qua..." "Cô ấy tự mình đến." "Nghĩa là cô rất quan trọng." Orm khẽ cúi đầu. Không đáp. Chỉ có chính cô hiểu. Khoảng cách giữa cô và Ling vẫn còn nguyên. Quan trọng... Nhưng không thể đến gần. ... Buổi trưa. Orm ôm tập hồ sơ đi ngang khu vườn phía sau tập đoàn. Đó là nơi trước đây cô và Ling thỉnh thoảng ngồi uống cà phê sau những buổi họp dài. Bây giờ... Chiếc ghế đá vẫn ở đó. Chỉ thiếu một người. "Cô Orm." Giọng Mina vang lên. Orm mỉm cười. "Cô Mina." Mina đưa cho cô một ly cà phê. "Lúc nãy mua dư." Orm nhận lấy. "Em cảm ơn." Hai người ngồi xuống. Một lúc lâu. Không ai nói gì. Đến khi Orm khẽ cất tiếng. "Cô Mina." "Có phải..." "Chủ tịch đang tránh em không?" Mina im lặng. Cô không biết nên trả lời thế nào. "Nếu chị ấy thật sự không cần em nữa..." "Chỉ cần nói với em một câu." "Em sẽ không làm phiền chị ấy." Giọng Orm rất nhẹ. Nhưng Mina vẫn nghe thấy sự nghẹn ngào trong đó. Cô khẽ mỉm cười. "Chủ tịch..." "Không giỏi nói những điều trong lòng." "Đôi khi." "Những gì cô ấy làm..." "Lại hoàn toàn ngược với điều cô ấy nghĩ." Orm nhìn ly cà phê trong tay. Không hỏi thêm. ... Chiều cùng ngày. Ling vừa kết thúc cuộc họp Hội đồng quản trị. Ông Pravat bước đến. "Chủ tịch." "Chuyện hôm qua..." "Đã điều tra đến đâu rồi?" Ling bình tĩnh đáp. "Đã có người can thiệp vào hệ thống." "Nhưng chưa tìm được danh tính." Ông khẽ gật đầu. "Cẩn thận." "Nếu mục tiêu là Kwong Group thì không đáng ngại." "Nếu mục tiêu là cô..." Ông dừng lại. "...hoặc là phu nhân." "Câu chuyện sẽ khác." Ling không đáp. Ánh mắt chỉ lặng lẽ nhìn về cuối hành lang. Nơi Orm vừa đi ngang qua. ... Tan làm. Điện thoại Orm bất ngờ rung lên. Màn hình hiện ba chữ. Ba. "Ba." "Hôm nay con có bận không?" "Dạ... cũng xong việc rồi." "Về nhà ăn cơm nhé." "Đã lâu rồi ba con mình chưa ngồi với nhau." Orm mỉm cười. "Dạ." "Con sẽ về." Cuộc gọi kết thúc. Cô hoàn toàn không biết. Ở đầu dây bên kia. Người đàn ông trung niên chậm rãi đặt điện thoại xuống. Ông nhìn bức ảnh đặt trên bàn. Trong ảnh. Là Ling và Orm bị chụp ở Chiang Mai. Khóe môi ông khẽ cong lên. "Mọi chuyện..." "Đang đúng như dự tính." Ông cầm chiếc bật lửa. Đốt cháy tấm ảnh. Ngọn lửa nhanh chóng nuốt trọn hai gương mặt. Chỉ còn lại một góc ảnh chưa kịp cháy hết. Đó là bàn tay Ling đang nắm lấy tay Orm. Ông lặng lẽ dập lửa. Ánh mắt lạnh đi. "Con gái." "Đừng trách ba." "Ba chỉ đang lấy lại thứ vốn thuộc về gia đình chúng ta." Ngoài khung cửa. Trời Bangkok bắt đầu đổ cơn mưa đầu mùa. Ở một nơi khác. Ling đứng trước ô cửa kính phòng làm việc. Cô nhìn màn mưa, chậm rãi cầm điện thoại lên. Tên của Orm hiện trên màn hình. Ngón tay dừng lại ở nút gọi. Rất lâu. Cuối cùng... Cô vẫn lặng lẽ tắt màn hình. Có những cuộc gọi. Chỉ cần bắt máy. Khoảng cách sẽ biến mất. Nhưng Ling không dám. Bởi cô sợ... Người phải trả giá cho sự mềm lòng của mình. Sẽ là Orm. ... Sốp đã bảo là sai r mà 😌 Dành cho ai hỏi là 2 người kết hôn chính thức mà không công khai: Đọc truyện thì nên thử đặt mình vào vị trí của nhân vật. #pov #lingorm #linglingkwong #ormkornnaphat