Phương Nhi :
4 năm yêu anh, mình rất ít khi giận dỗi, mình giận trong im lặng, anh thì không quá tâm lí, nhưng mình quá yêu anh nên anh và mình cứ tiếp tục, đặc biệt trong 4 năm đó chúng mình chưa từng nói câu chia tay, cả 2 lúc nào giận quá sẽ để im lặng 1-3 ngày để tự ngẫm lại. Khoảng thời gian đấy, mình thực sự thực sự rất rất yêu anh ấy, mình coi anh ấy quan trọng hơn cả bố mẹ, coi anh ấy như là cả bầu trời của mình. Đã vô số lần mình khóc và tự nín, mình không cần anh dỗ, mình ngoan đến nỗi không làm phiền anh dù 1-2 ngày anh không liên lạc cho mình. Và rồi đến một ngày, chả phải trời mưa, mình và anh dừng lại, sau 1 tuần im lặng, anh không muốn mình khổ, anh muốn giải thoát cho mình vì anh biết trong khoảng thời gian yêu anh ấy mình khổ cỡ nào, mình lo cho anh cỡ nào. Ngày ấy chia tay, mình không rơi 1 giọt nước mắt nào, mình ấm ức đến phát bực trong lòng nhưng không thể khóc nổi. Mình không hiểu tại sao lại như thế, mình hiểu anh ấy đến nỗi chỉ cần nhìn ánh mắt họ là biết họ đang nghĩ nhìn, nhìn câu chữ của họ là biết họ đang sa ngã tại đâu. Và rồi, trong nhiều khoảnh khắc tua lại kí ức, mình vẫn nhớ như in về từng hành động, lời nói, cử chỉ của họ. Hay do mình yêu quá lâu, phụ thuộc quá nhiều nên giờ vẫn thi thoảng nhớ lại được
2026-07-23 16:03:50